18.
“Chẳng trách trước đây trẫm thấy nàng vừa chạm giường là ngủ, hóa ra là do ngươi – tên đàn ông rẻ tiền này – lén lút dụ dỗ nàng ở sau lưng!”
Hành Chi mặt dày như lợn ch ết không sợ nước sôi: “Thì đã sao? Là vì Hoàng huynh ngươi đã tự tay đánh nàng vào Lãnh cung, mới tạo cơ hội cho ta chứ.”
Chàng tiếp tục đâm dao: “Hoàng huynh, huynh già rồi, không thỏa mãn được nàng nữa đâu. Hay là nhường lại cho đệ đi?”
Bùi Chiêu quát: “Im miệng! Trẫm là phu quân chính thức của nàng, ngươi nhiều nhất chỉ là ngoại thất, còn mặt dày đến đây sủa bậy sao?”
Hành Chi: “Nhưng lần đầu ta gặp nàng, nàng đã bảo ta gọi nàng là "nương tử" rồi kìa.”
Nói xong, chàng còn nháy mắt quyến rũ về phía ta.
Bùi Chiêu nghe xong, đáy mắt lóe lên một tia đau đớn: “Thật sự như vậy sao?”
Ta há miệng, cố gắng cãi chày cãi cối: “Ha ha, đó là phong tục ở quê thần thiếp mà.”
“Ha ha, phong tục? Vậy Dung Dung với ta là thanh mai trúc mã bao năm, sao không để ta gọi nàng một tiếng "nương tử"?”
Một giọng nói quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn xuyên qua tai ta.
Ta theo bản năng quay đầu lại. Một nam nhân mặc trang phục Miêu Cương, dung mạo tuấn mỹ bước từng bước tiến lại gần ta.
Làm sao ta có thể không nhận ra? Đó chính là ca ca hàng xóm của ta thuở nhỏ – Văn Trúc.
Từ nhỏ hắn đã thích chơi với rắn, sâu, muỗi, kiến, khiến đám bạn cùng chơi đều tránh xa. Chỉ có một mình ta là không ghét hắn.
Ta thường hỏi hắn: “Những thứ này, ca ca không sợ sao?”
Mỗi lần hắn đều cẩn thận bế chúng vào lòng bàn tay, ánh mắt lộ rõ vẻ si mê: “Chúng dễ thương lắm, Dung Dung ạ, giống như nàng vậy.”
Ta: “So sánh hay lắm, lần sau đừng so sánh nữa nhé.”
Đến năm ta mười lăm tuổi, hắn đột nhiên biến mất.
Ta tìm khắp cả kinh thành cũng không thấy tung tích.
Không ngờ lần tái ngộ lại là cảnh tượng như hôm nay.
Nam nhân cúi nhìn ta từ trên cao, khuôn mặt trắng bệch mang chút bệnh hoạn: “Dung Dung, sao nàng lại không chờ ta? Nàng có biết khi ta trở về, nghe tin nàng tiến cung, ta đã sụp đổ thế nào không?”
19
Trong khi Bùi Chiêu và Hành Chi vẫn đang cãi nhau om sòm, hai đôi mắt đều dán chặt vào ta, khiến da đầu ta tê dại, như đang đồng thanh chất vấn: [Hóa ra ngươi còn có thêm một tên dã nam nhân!!!]
Ta mở miệng giải thích: “Ta đã chờ… chờ đến mười tám tuổi mới…”
Văn Trúc đưa tay bịt miệng ta: “Được rồi đừng nói nữa, ta cũng không trách nàng.”
“Ban đầu ta chỉ nghĩ, dù nàng đã có phu quân thì cũng chẳng sao, ta không ngại làm tiểu tam. Nhưng sau đó ta mới phát hiện… m ẹ k iếp, ngay cả tiểu tam ta cũng chẳng được làm.”
“Dung Dung, nàng quả nhiên rất được hoan nghênh nhỉ~”
Nam nhân vuốt ve má ta, cố ý kéo dài giọng đuôi.
“Vậy nên việc bắt cóc Bùi Chiêu là do ngươi? Việc làm hôn mê ta và Hành Chi cũng là do ngươi?”
Văn Trúc cười điên cuồng: “Là ta thì sao? Nàng có quá nhiều phu quân rồi, hôm nay ta sẽ để nàng chọn một người.”
“Vậy người không được chọn thì sao?”
“Ch ết chứ sao~”
Văn Trúc cười cực kỳ tàn nhẫn.
Ta bị dọa giật nảy. Đây còn là ca ca hàng xóm ôn nhu như ngọc ngày xưa của ta nữa không? Sao lại biến thành một tên âm u bệnh hoạn thế này?
Trong mắt Hành Chi và Bùi Chiêu đồng thời lóe lên nước mắt.
Hành Chi ủy khuất ba ba nói: “Dung Dung, nàng chọn hắn đi. Đúng như hắn nói, ta chỉ là ngoại thất thôi. Nhưng ta mãi mãi sẽ không quên những ngày tháng chúng ta nương tựa vào nhau ở Lãnh cung. Sau khi ta ch ết, nàng nhớ ta một chút là được, sau này con cái của nàng đều đặt tên ta cũng được…”
Ta: Sớm muộn gì cũng phải đốt sạch đống tiểu thuyết bạch nguyệt quang của hắn.
Bùi Chiêu trực tiếp phá phòng: “Đừng tưởng ta không biết ngươi đang tính toán gì. Ngươi muốn để nàng nhớ ngươi mãi mãi, đúng là một tên trà xanh c hết tiệt!”
Văn Trúc dùng một tay bóp nát chén trà, cười âm u: “Đúng là một màn cảm động lòng người. Hay là để hai tên kia đều ch ết đi, như vậy nàng sẽ chỉ còn một mình ta thôi.”
Ta vội vàng hô dừng: “Không được! Trong lòng ta, cả hai đều là phu quân của ta. Dù bất kỳ người nào trong các người c hết, ta cũng sẽ rất đau lòng.”
Văn Trúc: “Vậy ta thì sao? Ta không đau lòng sao?”
20
Sau đó hắn nhìn ta một cái đầy ý vị thâm sâu.
Hắn lấy từ trong ngực ra một chiếc bình sứ trắng, đổ ra một viên thuốc màu đen.
Ta không tự chủ được mà lùi lại mấy bước.
Hắn bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt ta: “Muốn cứu bọn họ cũng được, trừ phi nàng ăn viên thuốc này.”
“Thuốc độc?”
“Sao có thể? Ta làm sao nỡ để Dung Dung của ta ch ết chứ? Nó chỉ khiến nàng quên đi một vài người nên quên thôi.”
“Ngươi có thể khiến ta quên bọn họ?”
“Được chứ. Vì sao bọn đến sau lại chen chân vào? Rõ ràng là ta gặp nàng trước nhất!”
“Được… ta ăn, nhưng ngươi phải giữ lời.”
……
Khi mở mắt lần nữa, xung quanh một mảng tối đen.
Đèn trong phòng đột nhiên được thắp sáng.
Ba nam nhân tuấn mỹ nhưng xa lạ bước vào.
Nam nhân thứ nhất đi thẳng đến trước mặt ta, đưa tay lớn ôm ta vào lòng, cằm tựa lên trán ta.
“Dung Dung, nàng còn nhớ ta không? Trước đây nàng thích quỳ lên cơ bụng của ta nhất mà?”
Ta lắc đầu: “Không nhớ, ta không màu mè đến vậy.”
Nam nhân thứ hai lao tới kéo hắn ra, từ dưới giường lấy ra một đĩa vàng, đưa cho ta: “Vậy nàng còn nhớ ta không? Trước đây nàng hay thích nằm trên giường xếp vàng với ta chơi. Ta mang hết đến cho nàng rồi, về nhà ta sẽ chuyển hết giấy tờ nhà cửa cho nàng, được không?”
Vừa nói vừa như đang dâng bảo vật đặt đĩa vàng trước mặt ta, đôi mắt long lanh như cún con, nhìn mà thương.
Ta tiếp tục lắc đầu: “Không nhớ, ta không tham tiền đến vậy.”
Nam nhân thứ ba ánh mắt tối sầm, kéo hai người kia ra, nghiến răng: “Ngươi làm gì vậy? Không phải đã nói tốt rồi là cạnh tranh công bằng sao? Cút đi, hai tên đàn ông rẻ tiền.”
Nói xong, hắn nhìn ta bằng ánh mắt si mê: “Dung Dung ngoan~ gọi phu quân đi.”
Ta cười lạnh. Ba tên đàn ông này thật sự tưởng ta dễ bị lừa sao?
Ta thong thả nghịch mấy đồng vàng trong tay, đột nhiên ném mạnh về phía bọn họ.
Ba nam nhân đồng thanh kêu lên một tiếng đau đớn, không thể tin nổi nhìn ta: “Dung Dung, nàng hư rồi, trước đây nàng vốn dĩ không nỡ đánh chúng ta mà.”
Ta lặng lẽ ngồi đó không nói gì. Ba nam nhân bắt đầu đánh nhau túi bụi, kẻ tố cáo người này, người tố cáo kẻ kia.
Cuối cùng đánh mệt rồi, cả ba ngồi xổm xuống đất, ôm thành một cục. Hành Chi khóc oe oe: “Vậy bây giờ phải làm sao đây? Vợ ta quên sạch ba chúng ta rồi, hu hu hu.”
Tên cẩu Hoàng đế giơ tay tặng chàng một cái cốc đầu: “Đương nhiên là phải nhìn chằm chằm nàng, không cho phép nàng kiếm thêm trà xanh nữa.”
Văn Trúc tối ánh mắt lại, chậm rãi mở miệng: “Ta cũng nghĩ vậy.”
Trong lòng ta vừa hoảng sợ, vừa có chút kích động. Bí mật của ta hình như sắp bị phát hiện rồi nhỉ.
Vậy vị quý công tử thất thế mà ta cứu ở Giang Nam năm mười ba tuổi, và tiểu ca ca cún con mà ta cứu chuộc năm mười bảy tuổi thì sao?
Đương nhiên là… toàn bộ đều thu nạp hết!
Ha ha ha, bọn họ đâu biết lão nương này là người được trời chọn. Loại thuốc dởm này làm sao có thể có tác dụng với ta chứ.
[HOÀN]