Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày A Nương ly hôn.
Hầu phủ muốn chọn một phu nhân kế thất, cũng là tìm một người mẹ kế cho Tiểu Thế Tử.
Trước cổng Hầu phủ đứng một nhóm các chị gái trẻ trung, xinh đẹp như hoa, đang chờ được Lão phu nhân xem mặt để vào phủ sống cuộc đời sung sướng.
Ca ca và cha cười nhạo A Nương là kẻ si tâm vọng tưởng:
"A Nương lớn tuổi còn tái giá mà không biết xấu hổ, còn dẫn theo cả muội muội là cái của nợ này".
"Tang Chi, nàng nghĩ Hầu phủ cưới vợ là mua người ở đầu làng sao? Kế thất và mẹ kế có cái nào dễ làm?"
Tôi biết là tôi đã làm liên lụy đến việc tái giá của A Nương, khóc đến mức thở không ra hơi:
"A... A Nương, Đào Đào là của nợ, người đừng quản Đào Đào nữa".
A Nương ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, dỗ dành tôi một cách nghiêm túc:
"Đào Đào không phải là của nợ, Đào Đào là bảo bối quý giá nhất của A Nương".
Đặng ma ma (người quản sự của Hầu phủ) cầm danh sách, kiêu ngạo ngẩng cằm lên, đôi mắt sắc lạnh lướt qua nhóm chị gái đang sợ hãi, im lặng.
Bất chợt, nhìn thấy A Nương đang nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, bà gật đầu một cách khó nhận thấy:
"Ghi tên cô ấy vào đi, cũng có chút phong thái làm mẹ".
Các tiểu nha hoàn cung kính dâng danh sách, không dám phạm một lỗi nhỏ nào trước mặt Đặng ma ma.
Các chị gái xinh đẹp cũng không dám xì xào bàn tán, ai nấy đều cúi đầu rủ mắt, sợ bị soi mói.
Đặng ma ma mặc chiếc váy màu xanh đá, giống như một con công nghiêm nghị và cao quý, lật xem danh sách:
"Cô đã có hôn ước, tại sao còn muốn vào Hầu phủ? Chẳng lẽ là tham lam sự giàu sang phú quý của Hầu phủ?"
"Cô còn quá trẻ, tại sao lại cam lòng làm mẹ kế? Không lẽ là một lòng muốn trèo cao?"
Lời nói của Đặng ma ma như dao đâm vào tim, cô gái nào mặt mỏng đã run rẩy người, đỏ hoe mắt.
Có vài chị gái lanh lợi trả lời trôi chảy không một kẽ hở, nhưng Đặng ma ma cũng gạch tên:
"Quá thông minh sắc sảo, khó tránh khỏi thị phi khẩu thiệt".
Đột nhiên, ánh mắt Đặng ma ma dừng lại trên người A Nương:
"Đã sinh con trai con gái, tại sao lại đột nhiên ly hôn không sống nữa? Chẳng lẽ là nương tử có lỗi lầm? Hay là tham lam phú quý?"
Ánh mắt của mọi người như kim châm, dày đặc đâm vào người A Nương.
A Nương nắm chặt tay tôi, vẻ mặt bình tĩnh:
"Bởi vì Hầu phủ giàu có, có thể để con gái tôi được ăn ngon, mặc đẹp, được đọc sách biết chữ".
Đặng ma ma hơi cau mày, cầm bút định gạch tên A Nương.
Trong lòng tôi chua xót, không muốn họ coi thường A Nương, vội vàng biện minh:
"Không phải! Không phải như vậy!
"Là nửa tháng trước, bà nội chê Đào Đào ăn nhiều hơn ca ca nửa cái bánh bao ngô, nói Đào Đào tham ăn, là đồ thua lỗ, muốn bán Đào Đào cho lão gù làm con dâu nuôi từ bé.
"A Nương đã lén giấu cơm cho Đào Đào ăn, bà nội mắng A Nương là kẻ trộm, cha liền đánh A Nương.
"A Nương không có lỗi lầm, tất cả đều tại Đào Đào tham ăn, ăn nhiều hơn nửa cái bánh bao ngô..."
Nói đến chỗ đau lòng, tôi không kịp lau nước mắt, vội vàng cầu xin cho A Nương:
"Ma ma, A Nương của tôi rất tốt, sau này Đào Đào cũng sẽ ngoan ngoãn, sẽ không tham ăn nữa".
Cây bút của Đặng ma ma, thấm đầy mực, dừng lại sau tên của A Nương, nhất thời không biết nên gạch đi hay giữ lại.
A Nương nhìn ra sự không đành lòng của Đặng ma ma, khẽ kéo tay tôi:
"Đào Đào, đừng làm khó ma ma".
Cây bút của Đặng ma ma cuối cùng cũng không đặt xuống.
Tôi nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ, giống như một làn gió nhẹ chạm vào đỉnh đầu tôi, cảm thông cho tôi và A Nương.
Ngẩng đầu lên, Đặng ma ma vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng lại đưa danh sách của tôi và A Nương cho nha hoàn bên cạnh, nói khẽ:
"Đi bẩm với Lão thái thái một tiếng, rồi đưa đến đạo quán để xem bát tự".
Lúc này, tấm rèm dày phía sau vén lên, mang theo một mùi thuốc đắng đến mức khiến người ta nhăn mày.
Phía sau tấm rèm, một chị gái xinh đẹp tựa cửa nhìn xem một lúc, bật cười thành tiếng:
"Lão thái thái đang uống thuốc, nghe động tĩnh nửa ngày, sai tôi ra xem"
"Đã nói là chọn người có thể lo việc gia đình, giữ vững gia phong, Đặng ma ma sao lại chọn cả một đứa bé năm sáu tuổi đến vậy?"
Chị gái xinh đẹp đưa tay nhéo má tôi, ngồi xổm xuống dọa tôi:
"Đặng ma ma dạy quy tắc rất nghiêm khắc, con vào phủ sẽ phải nghe lời huấn luyện của bà ấy hàng ngày, còn bị đánh nữa, con không sợ bà ấy sao?"
Tôi khẽ lắc đầu, nhìn chị ấy một cách nghiêm túc:
"Không phải, lòng Đặng ma ma rất mềm yếu, Đào Đào thích bà ấy".
Chị gái xinh đẹp giả vờ ngạc nhiên nhìn Đặng ma ma:
"Chà, thật hiếm có, lại có người thích bà".
Đặng ma ma không tiếp lời, chỉ kiêu ngạo quay đầu đi, cười lạnh một tiếng:
"Xuân Trà, cô có thời gian nói nhảm, chi bằng đưa họ đi thỉnh an Lão thái thái".
Chị Xuân Trà thở dài một hơi, hạ giọng nói với Đặng ma ma:
"Lão thái thái vừa uống thuốc xong ngủ rồi, bảo tôi đến truyền lời, nói không cần gặp."
"Nghe thấy động tĩnh vừa nãy, Lão thái thái trong lòng không thích lắm, cảm thấy hai mẹ con họ cũng không lọt vào mắt Hầu gia và Tiểu công tử, sẽ không ở lâu được.
"Bà biết đấy, Lão thái thái ghét nhất là trẻ con ồn ào, Hầu gia chỉ có hình bóng phu nhân đã mất trong lòng, Tiểu công tử nhà ta lại có tính cách nghịch ngợm, đợi Hầu gia và Tiểu công tử về phủ, e là khó cho hai mẹ con họ".
Chị Xuân Trà xách một chiếc đèn lồng sừng dê, nhẹ nhàng uyển chuyển như cánh bướm, dẫn tôi và A Nương đến chỗ ở.
Họ nói nhỏ phía trước, tôi lén lút nghe phía sau.
Thì ra, muốn A Nương ở lại đây sống cuộc sống tốt đẹp, chỉ Đặng ma ma đồng ý thôi là chưa đủ.
Tôi vừa suy nghĩ, vừa đếm gạch lát hình hoa trám mà đi.
Đèn lồng sừng dê lung linh ánh sáng, gạch lát hoa trám ba bốn viên.
Phải lấy lòng ca ca mới, cha mới, và bà nội mới.
Thế nhưng tôi còn chưa kịp lấy lòng bà nội mới và những người khác.
Ngày hôm sau, chị Xuân Trà mang đến rất nhiều thứ, nói là quà gặp mặt của bà nội, Hầu gia và Tiểu công tử.
Vài xấp lụa, điểm tâm tinh xảo và tiền lương tháng, ngay cả tiền tiêu vặt để Đào Đào đi học cũng có một lạng bạc vụn.
Khi A Nương thức đêm may túi sách, bà xoa đầu tôi, dịu dàng dạy bảo tôi:
"Người ta đối tốt với chúng ta, chúng ta cũng phải biết ơn báo đáp, đừng để họ phải thất vọng".
A Nương thức đêm may hai chiếc túi sách mới, định đợi ngày mai ca ca đi học, Đào Đào sẽ mang một chiếc tặng cho cậu ấy.
Với phần vải còn lại, A Nương còn làm cho Đào Đào một chiếc túi thơm nhỏ, có thể đựng kẹo bánh ô mai.
Trước khi đi ngủ, tôi luôn không nhịn được sờ chiếc túi thơm và túi sách dưới gối, trong lòng vui mừng khôn xiết:
Thật tốt! Đào Đào và A Nương sắp có nhà mới rồi!
Ngày thứ ba là một ngày nắng đẹp, ánh mặt trời chiếu lên người ấm áp.
Tôi hào hứng cầm túi sách, muốn đến trường học gặp ca ca mới Tiết Dục.
Nhưng liên tiếp ba ngày, đợi đến khi Chu tiên sinh tan học, cũng không đợi được anh ấy.
Nghe tôi hỏi về Tiết Dục, Chu tiên sinh cau mày lắc đầu liên tục:
"Không chịu đọc sách! Ngỗ nghịch không chịu nổi! Đồ bất trị!"
Cho đến ngày thứ tư, mặt trời đã xế bóng, mới gặp một đám tiểu sai vây quanh Tiết Dục đòi thưởng, cậu ấy nắm một nắm tiền bạc trong tay áo tùy tiện ném đi, cảnh tượng một đám người tranh giành khiến cậu ấy cười ha hả.
Tôi nâng chiếc túi sách mới, cung kính đưa cho cậu ấy:
"Chào ca ca, muội tên là Đào Đào."
"Đây là túi sách A Nương làm cho chúng ta, ca ca một chiếc, Đào Đào một chiếc".
Tiết Dục mười tuổi, cao hơn tôi một cái đầu.
Cậu ấy nhìn tôi kỹ lưỡng, cười khinh miệt:
"Ồ, cô và mẹ cô là người được Đặng ma ma và mụ già kia chọn vào đúng không?
"Đào Đào? Là chữ Đào trong đồ gốm, đất nặn sao? Mẹ cô chê cô không đáng một xu nên mới đặt tên này đúng không".
Tôi nghiêm túc nhìn cậu ấy, kiêu hãnh giải thích:
"Không phải, là chữ Đào trong 'Quân tử Đào Đào, Lạc Tận Thiên Chân' (người quân tử vui vẻ, giữ trọng sự hồn nhiên), là bảo bối của A Nương".
Thấy tôi nhắc đến A Nương, sắc mặt Tiết Dục lập tức lạnh đi.
Tiết Dục giật lấy chiếc túi sách mới mà A Nương thức đêm làm, cùng với sách vở và nghiên mực đựng bên trong, ném mạnh đi.
Túi sách bị ném rất xa vào sân của Lão thái thái, Tiết Dục hung hăng đẩy tôi một cái:
"Bảy tám năm trước khi mẹ cô đến, tôi cũng gặp rất nhiều phụ nữ, ân cần làm quần áo quạt nhỏ, tặng canh điểm tâm.
"Nói là coi tôi như con ruột, chẳng qua là muốn dùng chút ân huệ nhỏ để mua chuộc tôi, hòng ở lại đây hưởng phúc, nói cho mẹ cô biết đừng có mơ!
"Cha tôi thương tôi nhất, đợi cha tôi về, tôi sẽ nói với ông ấy, bảo ông ấy đuổi hết các người ra ngoài!"
Đặng ma ma giống như con công, chị Xuân Trà giống như cánh bướm.
Tiết Dục giống như…giống như con nhím!
Đẩy tôi ngã bệt xuống đất, cậu ấy không thèm quay đầu lại mà chạy mất.
Nhìn về phía sân của Lão thái thái, tôi thấy khó xử.
Chị Xuân Trà đã dặn tôi, Lão thái thái đang bị bệnh, đang uống thuốc rất đắng, không thích trẻ con ồn ào, Đào Đào không được đến làm phiền.
Nhưng chiếc túi sách đó là A Nương thức đêm may.
Nếu A Nương biết, sẽ đau lòng biết bao.
Tôi cẩn thận hỏi bà già đứng ở cổng sân, bà ấy đã xem tôi và Tiết Dục náo loạn nãy giờ, mỉm cười đồng ý, thân mật bảo tôi đợi:
"Con ngồi đây đợi, đợi Lão thái thái ngủ dậy ta sẽ giúp con truyền lời".
Tôi rụt tay vào trong ống tay áo, rụt đầu vào chiếc khăn quàng cổ A Nương may, ngồi trên bậc thang đợi bà nội ngủ dậy.
Gió lùa qua hành lang, thổi vào cổ tôi, khiến trán tôi lúc nóng lúc lạnh.
Khi đang mơ màng buồn ngủ, tôi nghe thấy mấy tiếng mắng mỏ đau xót của chị Xuân Trà:
"Lão thái thái có ngủ đâu, cô truyền lời một tiếng là được."
"Chỉ là một đứa bé năm sáu tuổi, cô lừa nó ngồi đây đợi làm gì?"
Chị Xuân Trà nắm tay tôi bước qua bậc cửa cao, vòng qua lớp rèm dày.
"Chị ơi, chúng ta đi thăm bà nội sao?"
"Ừ".
Có lẽ tôi quá buồn ngủ, thấy tay áo của chị Xuân Trà biến thành cánh bướm, con đường trước mắt cũng xiêu vẹo.
Cả căn phòng lờ mờ, nhưng đèn đuốc lại sáng trưng, đầy mùi thuốc đắng đến mức khiến người ta nhăn mày.