1.
Tôi là một nữ quỷ.
Là loại đã chết không biết bao nhiêu năm.
Sống trong một tòa nhà bỏ hoang, ma ám và đầy hung khí.
Ngoài việc mỗi tối lang thang ngoài hành lang thì cũng chỉ biết lượn lờ ở cầu thang bộ, thỉnh thoảng còn gặp được vài blogger đến khám phá tòa nhà ma.
Ban ngày không thể nhìn thấy mặt trời.
Chỉ có ban đêm mới có thể ra ngoài lượn lờ một lát.
Cuộc sống trôi qua bình lặng và vô vị.
Cho đến khi sát vách có hàng xóm mới chuyển đến, lông mày cụp xuống, đuôi mắt hơi xếch lên, vẻ ngoài cực kỳ quyến rũ, là một đạo sĩ bắt ma vừa chán đời vừa ngầu.
Lũ cô hồn dã quỷ trong tòa nhà không dám chọc vào hắn, ở sau lưng đều nói hắn rất nghèo mới phải thuê nhà ở tòa nhà âm u này.
Tôi đã quan sát hắn một thời gian.
Có lẽ do nghề nghiệp, chàng trai trẻ dành đa số thời gian vào ban ngày ngủ, ban đêm ôm một thanh kiếm gỗ đào đi nhận ủy thác của chủ thuê để trừ yêu bắt ma.
Thỉnh thoảng cũng có thời gian nghỉ ngơi.
Nhưng cứ đến tối.
Một số nữ quỷ ai oán và quỷ hài nhi luôn thích khóc lóc, mấy con tiểu quỷ nghịch ngợm thì nô đùa ở cầu thang bộ, những con quỷ ngứa tay lại thích mở vòi nước, phát ra đủ loại tiếng động kỳ quái.
Chàng trai trẻ với quầng thâm mắt mở cửa, mặc bộ đạo phục chưa kịp cởi, tiện tay túm lấy cổ áo một con tiểu quỷ, lạnh lùng đe dọa:
"Nói lại lần nữa.
“Lúc bản đạo trưởng ngủ ghét nhất là ồn ào.
"Nói cho lũ quỷ trong tòa nhà này biết, nếu không học được cách im lặng thì tao không ngại giúp các người siêu độ đâu."
"Biết, biết rồi ạ."
Gương mặt vốn đã trắng bệch của con tiểu quỷ càng thêm tái xanh, nó gật đầu lia lịa. Sau khi được thả ra lập tức biến mất không còn tăm hơi, đi truyền tin cho các dã quỷ khác.
Chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi.
Dù sao thì tôi rất im lặng.
Không thích ca hát cũng không thích khóc.
Chỉ là một nữ quỷ có chấp niệm với việc hút tinh khí của người.
Hàng xóm có gương mặt tuấn tú, nước da trắng bệch.
Cao một mét tám và có mái tóc dài.
Lông mày mảnh cụp xuống, dưới hàng mi dài là ánh mắt khinh miệt như nhìn một con chó, khóe môi ẩn hiện nụ cười lạnh lùng, khí chất u ám.
Trông phải nói là cực kỳ cuốn hút.
Đặc biệt là lúc mua rau, ánh chiều tà chiếu lên người hắn, kéo dài chiếc bóng gầy gò, cao ráo.
Hắn đeo tai nghe, áo sơ mi trắng, quần jean, một tay xách túi ni lông, sạch sẽ.
Là kiểu mà loại yêu nữ như tôi thích nhất.
Nhưng tôi sẽ không dại dột mà chọc vào hắn.
Có lẽ do ông trời thấy tôi có gan tặc nhưng không có mật tặc nên lúc tôi ngồi trên sân thượng ngắm trăng, đã bị ràng buộc với một hệ thống công lược.
2.
"Vậy nên, ý của mày là muốn tao, một NPC đi công lược tên đạo sĩ bắt ma kia, người hàng xóm kiêm em trai của nam chính để đạt được một trăm phần trăm giá trị yêu thích?"
Biết được mình chỉ là một nữ quỷ NPC lang thang trong hành lang, thậm chí không có cả tên, chỉ được tác giả thuận miệng nhắc đến trong một cuốn tiểu thuyết ma quái hiện đại, tôi cũng không có phản ứng gì lớn.
Bởi vì trông tôi cũng không giống nhân vật chính.
Còn về việc thế giới này là một cuốn tiểu thuyết tập hợp các truyện ngắn về linh dị.
Nhân vật chính là một đạo sĩ bắt yêu tên Bạch Thương.
Càng không có quan hệ gì với tôi.
[Đúng vậy, ký chủ.]
Trong đầu tôi, hệ thống bắt đầu bàn bạc:
[Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Cục Quản lý Thời không chúng tôi có thể đáp ứng một nguyện vọng của cô, giúp cô tái tạo lại nhục thân hoặc đầu thai vào một gia đình tốt.]
"Tôi có thể hỏi một chút được không?"
Trăng sáng treo cao, tôi ngồi trên lan can vung vẩy đôi chân nhìn xuống dưới.
[Xin mời.]
Hệ thống lịch sự nói.
Tôi tò mò hỏi:
"Tại sao lại phải đạt được giá trị yêu thích?"
[Không thể tiết lộ.]
"Vậy tại sao lại cứ phải đạt được giá trị yêu thích của em trai nam chính? Hơn nữa trong truyện hắn không có cặp đôi nào, chắc là lãnh cảm rồi."
Tôi nghĩ bụng thấy có chút tiếc nuối.
Người hàng xóm trông cuốn hút đến vậy.
Tiếc quá.
[Không thể tiết lộ.]
Giọng điện tử của hệ thống vang lên đều đều.
Tôi cong môi, mỉa mai nói:
"Miệng còn kín hơn cả khóa kéo, có phải trước đây mày làm ở Cục Tình báo không?”
Cuối cùng nó cũng có phản ứng, ngạc nhiên nói:
[Sao cô biết?]
Tôi cười lạnh: "Không thể tiết lộ."
3.
"Xì xì... Các bạn thính giả thân mến, đây là đài khí tượng thành phố Nghi Hà, hiện khẩn cấp chen ngang một bản tin cảnh báo mưa bão đỏ... xì..."
Tiếng rè rè của dòng điện xen lẫn giọng nữ đứt quãng truyền đến từ chiếc radio cũ kỹ cùng với tiếng gõ cửa "cốc cốc".
Chàng trai trẻ cố gắng mở mắt ra khỏi giường, đôi mày tuấn tú nhíu chặt, ôm lấy cái đầu đang choáng váng đi mở cửa.
Hắn kéo tay nắm cửa, cơn gió lạnh buốt thổi vào trong phòng, cảnh tượng bên ngoài hiện ra rõ trước mắt.
Mây đen kịt ùn ùn kéo đến trên bầu trời thành phố, bầu trời xám xịt như chì xoay vần những đàn chim bay loạn xạ không theo trật tự, lướt qua bầu trời như những hình bóng đen.
Trên bầu trời thành phố, mây đen kịt ùn ùn kéo đến, trên bầu trời xám xịt, những đàn chim bay loạn xạ không theo trật tự, bay qua bầu trời như những hình bóng đen.
Trước mặt hắn là tôi với đôi mày chau lại, ánh mắt bối rối, mái tóc dài xõa tung, mặc một chiếc váy hai dây màu đỏ.
"Chào anh, tôi bị lạc đường..."
Gương mặt trắng bệch, đôi môi đỏ như máu.
Tôi vừa mới mở miệng.
Hầu không chút do dự.
Chàng trai trẻ đóng sầm cửa lại, một tiếng ầm vang lên.
Nhốt tôi ở bên ngoài.
Tôi: "...”
Nhiệm vụ công lược này thật sự không thể hoàn thành nổi.
[Xem ra đóng vai cô gái lạc đường không có tác dụng.]
Tôi nói não nề nói với hệ thống:
"Kế hoạch của cô vừa nhìn đã biết là lừa đảo."
"Nói một lời nói dối phải dùng một trăm lời nói dối khác để che đậy."
Nói gì mà che giấu quỷ khí của tôi, tạo cho tôi một thân phận con người, vừa rồi hàng xóm nhìn tôi chẳng có cảm xúc gì, chắc là vừa nhìn đã nhận ra tôi là một nữ quỷ rồi.
[Cô có kế hoạch?]
Hệ thống tỏ ra hứng thú.
Không vào hang cọp sao bắt được cọp con.
Tôi nhìn cánh cửa đóng chặt, mỉm cười:
"Chẳng qua chỉ là một bức tường và một cánh cửa thôi mà."
Dù sao tôi cũng là một linh hồn không có thực thể.
4.
Máu đỏ tươi tràn ra từ bồn rửa mặt.
Ánh đèn trắng trong nhà lúc sáng lúc tối.
Chàng trai trẻ vừa cởi áo định xử lý vết thương trên vai thì khựng lại, hắn quay đầu, đôi đồng tử đen láy lạnh lùng nhìn về phía phòng tắm.
Nửa người trên của tôi vừa mới chui ra khỏi gương.
Giây tiếp theo, một bàn tay thon dài, mạnh mẽ đột ngột nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi ra khỏi gương, đè chặt xuống đất.
"Đây không phải nhà của cô.”
"Thưa cô nữ quỷ."
Giọng nói lạnh lùng của hắn có chút khàn khàn.
Trên gương mặt chàng trai trẻ không mang theo chút cảm xúc nào, hắn nhìn bàn tay đang bám lên cẳng tay hắn của tôi, móng tay thon dài lướt qua để lại những vết cào.
"Tôi biết... đạo trưởng..."
"Tôi chỉ, muốn đến giúp anh..."
Gương mặt tái nhợt của tôi ửng hồng, khóe mắt đẫm lệ, những ngón tay thon thả cố gắng gỡ tay hắn ra, giả vờ đáng thương đến mức khiến người ta phải động lòng.
Thực tế, tôi đã không còn là người nữa.
Mặc dù bị bóp cổ, ngoài việc nói chuyện hơi khó khăn ra thì không có gì khó chịu.
"Ồ, giúp tôi cái gì?"
Hắn cúi đầu nhìn xuống từ trên cao, ánh mắt lướt qua trên mặt tôi, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nhỏ nhặt nào của tôi.
"Anh bị thương rồi."
Mái tóc đen dài của tôi xõa tung trên sàn, chiếc váy hai dây màu đỏ tuột nửa vời trên cánh tay, tôi ngẩng đầu nhìn chàng trai trẻ.
Hai má hắn ửng hồng, đôi môi mỏng tái nhợt.
Trên vai có một vết thương dài và sâu, lớp vảy mỏng vừa mới kết lại đã bị rách ra do cử động vừa rồi, máu tươi chảy ra.
"Tôi muốn xử lý giúp anh..."
Tôi giơ tay lên, đầu ngón tay vừa chạm vào vết thương của hắn đã bị tay kia của hắn giữ chặt.
"Một con yêu nữ lại tốt bụng đến vậy sao?"
Hắn như thờ ơ hỏi lại.
"Dù đạo trưởng có tin hay không, có thể thả tôi ra trước được không... tôi không thoải mái... như thế này cũng không được tốt cho lắm..."
Quần áo tôi xộc xệch, hai má ửng hồng.
"Chỉ là hôm nay ở dưới lầu xa xa thấy anh ôm vai, sắc mặt tái nhợt, nghĩ rằng anh bị thương nên mới cố ý đến giúp anh."
"Suỵt, tôi không quan tâm đến chuyện này, thưa cô nữ quỷ."
Chàng trai trẻ khẽ nhíu mày, đôi mày mảnh lại cụp xuống, kết hợp với nụ cười mỉa mai ở khóe môi, toát lên vẻ lịch lãm bại hoại.
Bầu trời vang lên những tiếng sấm rền "ầm ầm", mưa lớn như trút nước, phòng tắm không bật đèn, bị bao trùm bởi sự u ám, ẩm ướt.
Hắn cúi xuống, nói nhỏ bên tai:
"Bây giờ cô đang tự ý đột nhập nhà dân.
"Tôi có quyền siêu độ cho cô."
Siêu độ mà hắn nói.
Là hồn bay phách tán.
"Đạo trưởng——"
Tôi kéo dài giọng, chực khóc:
"Tôi chưa bao giờ giết người."
"Lúc còn sống tôi làm việc thiện, chẳng lẽ sau khi chết nhất thời có lòng tốt, lại bị anh không phân biệt phải trái trắng đen mà giết đi sao?"
Ánh mắt hắn tối sầm lại, bật cười một tiếng, đôi môi mỏng khẽ hé, còn chưa kịp mở miệng, bên ngoài đã vang lên hai tiếng gõ cửa "cốc cốc".
"Thưa anh, đồ ăn ngoài của anh!"
Giọng nam vang vọng ở cửa.