Đạo Trưởng Là Kẻ Chán Đời - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
"Đạo trưởng vẫn chưa ăn cơm à?"
 
Hắn vẫn không trả lời, lấy chìa khóa ra, cúi đầu mở cửa.
 
Tôi đi theo sau lưng hắn.
 
"Cạch.”
 
 
"Cảm ơn, tôi thực sự thích làm ca đêm hơn."
 
Tôi đưa cho ông ta giấy chứng nhận sức khỏe mà hệ thống đã làm cho tôi, đảm bảo với ông ta: "Tôi rất khỏe mạnh."
 
Quỷ ban ngày vốn dĩ không thể ra ngoài.
 
Nơi này lại rất gần khu dân cư.
 
Hồn phách rời đến nơi xa lạ sẽ rất yếu ớt, tôi đã ở khu dân cư đó quá lâu, cũng không thể đi đến những nơi quá xa.
 
Người chịu làm ca đêm không nhiều, dưới sự khẩn cầu của tôi, chủ cửa hàng đắn đo một lúc rồi cũng đồng ý cho tôi qua phỏng vấn.
 
Ngày đầu tiên làm ca đêm.
 
Có một chàng trai trẻ cùng làm với tôi.
 
Là người giao hàng lần trước.
 
Tên là Giang Xuyên.
 
"Anh không phải đang giao hàng sao?"
 
Tôi đứng trước quầy thu ngân đang học cách đối chiếu sổ sách với anh ta, vừa làm vừa nói chuyện.
 
"Đừng nhắc nữa."
 
Ngón tay đang nhấp chuột của anh ta dừng lại, thở dài:
 
"Tôi đã làm ở đây nửa tháng rồi, hôm đó sau khi về nhà thì bị bệnh nặng một trận, trong mơ có ác quỷ cứ bám lấy tôi.
 
"Đến đây cũng coi như là một giai đoạn chuyển tiếp đi.
 
"À phải rồi, cô đến đây làm việc, sao không thấy bạn trai cô đến đón đưa vậy?
 
"Hai người ở tòa nhà ma ám đúng không?"
 
Ánh mắt tôi lảng đi:
 
"Anh ấy dạo này bận."
 
"Xì, là cô theo đuổi anh ta đúng không."
 
Giang Xuyên nhớ lại: "Lần đầu tiên gặp hai người, tôi cứ cảm thấy hai người không giống một cặp tình nhân bình thường chút nào, tóm lại là rất kỳ lạ."
 
Quả thực rất không bình thường.
 
Một đạo sĩ, một nữ quỷ.
 
"Được rồi, cô thử thao tác xem."
 
Giang Xuyên bảo tôi thử đối chiếu hóa đơn, nhưng anh ta vừa mới đứng dậy khỏi ghế, cửa tự động kêu lên một tiếng "ting".
 
Cửa kính từ từ mở ra.
 
Tôi vừa mới nói một câu "Chào mừng quý khách."
 
Giang Xuyên nhìn ra ngoài, cửa ra vào trống không, trên đường phố ngay cả một người đi đêm cũng không có, anh ta nhíu mày:
 
"Không có ai à? Cảm biến bị lỗi rồi sao? Tôi làm ca đêm, không biết đã gặp chuyện này lần thứ mấy rồi."
 
Tôi không trả lời.
 
Bởi vì ở ngay trước mặt tôi.
 
Có một cô gái tóc tai bù xù đang đứng.
 
Gương mặt tái nhợt, đôi môi tím bầm.
 
Trên cổ tay có một vết cắt dài.
 
Đang nhìn Giang Xuyên với ánh mắt đầy vui mừng.
 
Không phải con quỷ nào cũng có thể duy trì hình người để người khác nhìn thấy.
 
Năng lượng của cô ta rất yếu.
 
Thậm chí còn có dấu hiệu sắp tan biến.
 
"Trước đây anh từng có bạn gái chưa?"
 
Tôi rời ánh mắt rồi hỏi Giang Xuyên.
 
"Xin lỗi nhé, tôi nghèo lắm, không nuôi nổi hai người, rất có tự giác nên không dám theo đuổi tình yêu."
 
"Anh trông cũng khá đẹp trai đấy chứ."
 
Tôi nhìn anh ta từ trên xuống dưới.
 
"Đẹp trai lắm mới kiếm được cơm ăn, tôi lại không phải người mẫu nam, làm ở hộp đêm kiếm tiền nhanh, tôi không thể đi bán thân được."
 
Anh ta lấy điện thoại ra, lướt danh sách bạn bè trên WeChat, lướt nhẹ như để chứng minh: "Ngoài anh em ra, thì toàn là anh em."
 
"Người phụ nữ duy nhất chắc là mẹ tôi rồi."
 
Anh ta cất điện thoại đi, cười khổ cảm thán:
 
"Không thể cho người ta một tương lai tốt đẹp, mua nhà mua xe nuôi con áp lực rất lớn, thà không yêu còn hơn.
 
"Hai mươi tư năm rồi, tôi ngay cả tay con gái cũng chưa từng nắm, yêu ma quỷ à?"
 
"...Cũng không phải là không có khả năng."
 
Giang Xuyên trợn tròn mắt:
 
"Đừng có mà vu khống tôi nhé."
 
Cô gái quỷ đó nghiêng đầu mỉm cười.
 
Cô ta nhìn tôi, tinh nghịch đặt ngón trỏ lên môi, khẽ "suỵt" một tiếng.
 
Trông thật rạng rỡ.
 
Tại sao lại…
 
Tôi nhìn cổ tay cô ta, quyết định giữ im lặng.
 
Mấy ngày liên tiếp.
 
Lúc tôi và Giang Xuyên làm ca đêm, cô gái đó đều ở đó, ca đêm rất rảnh rỗi, cô ấy dành đa số thời gian để lặng lắng nghe chúng tôi nói chuyện.
 
Hoặc lúc Giang Xuyên lười biếng lướt điện thoại, cô ta sẽ gục đầu lên vai anh ta, xem cùng anh ta.
 
Linh hồn của cô ta ngày càng yếu ớt, gần như trong suốt.
 
Tôi nhớ lại ngày Giang Xuyên đến giao hàng.
 
Anh ta kiểm tra đi kiểm tra lại, nhưng vẫn đi nhầm tòa nhà, chắc hẳn là cô gái này biết tòa nhà số 6 có ác quỷ, đã cố gắng dùng sức lực, cố ý dẫn anh ta đến tòa nhà số 8.
 
Một trò quỷ ám rất sơ đẳng.
 
"Cô không đầu thai sẽ chết đấy."
 
Giang Xuyên đang ở quầy thu ngân.
 
Tôi vừa bổ sung hàng hóa, vừa khẽ nói với cô ta.
 
"Dương thọ chưa hết."
 
Cô ta khẽ nói, ngồi xổm xuống đất ôm lấy mình:
 
"Có mấy con tiểu quỷ nói, vào dịp lễ Vu Lan có thể nhân lúc chùa tổ chức pháp hội, tranh giành suất đầu thai. Nhưng tôi không giành lại được những con quỷ đó."
 
Cô gái kể cho tôi nghe về kiếp trước của mình.
 
Cô ta tên Hứa Thúy, trước khi chết rất yếu đuối.
 
Cha mẹ ly hôn, cha đi làm ăn xa, cô ta ở quê với bà nội, lúc học cấp ba ở huyện thì bị bắt nạt, lúc đó bà nội cũng bệnh nặng qua đời.
 
Cô ta không thể gọi điện cho cha.
 
Cô ta vừa mới bị mấy kẻ bắt nạt dùng lời lẽ sỉ nhục nên nhất thời nghĩ quẩn, quyết định tự vẫn.
 
Còn Giang Xuyên là lúc cô ta đi học.
 
Là chàng trai duy nhất từng lên tiếng bênh vực cô ta.
 
"Cô hối hận không?"
 
Tôi hỏi cô ta.
 
Cô ta rưng rưng nước mắt, cuộn tròn người lại: “Tôi hối hận, nhưng lúc đó không sống nổi nữa, cũng là thật."
 
Cha cô ta trở về suýt nữa uống thuốc tự tử.
 
May mà được người dân gọi 120 cứu sống.
 
"Diêm Vương không lấy mạng, thì phải sống chứ."
 
Tôi vỗ vai cô ta, đột nhiên nghĩ đến Bạch Dã đang làm việc ở Cục Điều tra Âm Dương, hình như hắn quen biết với Minh giới.
 
Chỉ tiếc là không liên lạc được với hắn.
 
Tôi hạ quyết tâm, đợi đến khi nhận được tháng lương đầu tiên, nhất định phải mua một chiếc điện thoại, bảo hệ thống làm cho tôi một cái sim điện thoại.
 
9.
Một tháng sau khi không có tin tức gì của Bạch Dã.
 
Lúc tôi đang làm ca đêm, cuối cùng cũng gặp lại hắn.
 
Cả người hắn dính đầy máu và bùn đất, hắn đi thẳng đến tủ lạnh lấy hai chai nước khoáng, bước chân xiêu vẹo đến quầy thu ngân, mệt mỏi mở mã thanh toán WeChat cho tôi.
 
Vẫn như mọi khi, tự biến mình thành dáng vẻ thảm hại.
 
"Thưa anh, tổng cộng là 14 nghìn đồng ạ."
 
Nghe thấy giọng nói quen thuộc.
 
 
Hắn ngẩng đầu lên khi nhìn thấy là tôi, hắn bèn ôm lấy vầng trán đau nhức, hỏi: "Sao cô lại ở đây?"
 
"Chán quá nên tìm một công việc để làm."
 
Tôi bỏ chai nước khoáng vào túi ni lông.
 
Hắn nhận lấy, vừa đi được hai bước đã ngã quỵ trước cửa.
 
Tôi chạy đến lay hắn, gọi mấy tiếng cũng không thấy hắn trả lời, Giang Xuyên đang kiểm hàng trong kho nghe thấy tiếng động lập tức chạy ra.
 
Khi nhìn thấy Bạch Dã bất tỉnh nhân sự, không kiềm được hỏi: "Bạn trai cô đi trộm mộ về à, hay là đi giết người?"
 
Tôi không trả lời hắn, loạng choạng đỡ Bạch Dã dậy, thở dài nói với hắn: "Có lẽ tôi phải xin nghỉ một ngày rồi."
 
"Không sao, ở đây tôi lo được."
 
Giang Xuyên tỏ vẻ thông cảm.
 
"Còn một chuyện nữa cần phiền anh."
 
"Cô nói đi."
 
"...Có thể giúp tôi gọi một chiếc xe được không?
 
"Lĩnh lương rồi tôi trả tiền lại cho anh."
 
"Chuyện nhỏ."
 
Chưa lĩnh lương.
 
Tôi không có điện thoại, cũng không có tiền.
 
Tiền âm phủ thông sử dụng được ở nhân gian.
 
Giang Xuyên tuy không hiểu tại sao tôi lúc nào cũng không mang theo điện thoại, nhưng vẫn nhiệt tình giúp tôi gọi một chiếc xe.
 
Chỉ có điều tài xế rất kỳ lạ.
 
Là một người đàn ông trung niên.
 
Sau khi tôi và Giang Xuyên đỡ Bạch Dã lên xe.
 
Tôi vừa đóng cửa lại, tài xế quay đầu lại âm u hỏi: "Đi đâu?"
 
"Hoa viên Hải Đường.
 
"Gọi xe không phải có lộ trình sao?"
 
Tôi nhắc hắn: "Xem điện thoại đi."
 
"Ồ."
 
Hắn cứng nhắc quay đầu lại, lái xe rời đi.
 
Cảnh đêm ngoài cửa sổ nhanh chóng lùi lại phía sau.
 
Bạch Dã nhíu mày, đôi môi mỏng mím chặt.
 
Trong xe hơi tối.
 
Nhờ ánh đèn neon ngoài cửa sổ, tôi vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt điển trai của hắn.
 
Tôi đang ngắm nhìn gương mặt của Bạch Dã.
 
Đột nhiên trong xe nhấp nháy ánh sáng đỏ xanh.
 
Tôi ngẩng đầu lên.
 
Không biết tài xế đã rời khỏi ghế từ lúc nào.
 
Đang cúi người, ở rất gần tôi, bốn mắt nhìn nhau.
 
Đôi mắt đen kịt đó không có một chút ánh sáng nào, nhìn chằm chằm vào tôi, vô cùng đáng sợ.
 
Nửa tiếng rồi, vẫn chưa đến nơi.
 
Tôi cởi đôi giày cao gót màu đỏ dưới chân, không thể nhịn được nữa mà ném vào mặt hắn, tức giận nói:
 
"Cha nội nhà ngươi dọa ai thế hả?
 
"Bà đây cũng là quỷ.
 
"Có biết lái xe không?
 
"Không biết lái thì để tôi lái."
 
Ai đời lái xe mà mặt lại quay ra sau?
 
Con quỷ này đúng là loại bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, hắn ôm đầu, co rúm người lại, vẫn không chịu từ bỏ mà quay đầu lại thương lượng với tôi:
 
"Khí tức của cô cũng không đủ rồi.
 
"Chúng ta có thể hút chút dương khí của hắn."
 
“Anh biết hắn là ai không?"
 
Tôi mỉm cười, lạnh lùng nói:
 
"Người của Cục Điều tra Âm Dương.
 
"E là anh hồn bay phách tán cũng không biết tan thế nào, lại còn nghĩ đến chuyện hại người.
 
"Hắn chuyên giết loại quỷ như anh đấy."
 
Con quỷ đó im bặt, không nói gì nữa.
 
Đến nơi.
 
Tôi gọi mấy con dã quỷ trong khu dân cư, bảo chúng giúp tôi kéo Bạch Dã vào nhà, sau khi cởi áo giúp hắn, tôi lại xử lý vết thương cho hắn.
 
Hắn ngủ một giấc là ba ngày.
 
Lúc Bạch Dã tỉnh lại.
 
Tôi đang lấy máy tính của hắn chơi game.
 
"Cô chơi gì thế?"
 
Hắn khàn giọng hỏi, cổ họng khô khốc.
 
"Cậu bé Lửa và cô bé Nước."
 
Bạch Dã im lặng, lúc nhận ra mình không mặc quần áo, đầu óc thoáng chốc trống rỗng, mặt đỏ bừng đến tận mang tai.
 
"Ra ngoài!"
 
Hắn nghiến răng quát.
 
Ngón tay đang điều khiển bàn phím của tôi khựng lại, tôi không quay đầu lại, lững lờ trôi ra phòng khách, ngoan ngoãn ngồi trên sofa.
 
Cửa phòng hắn bị đóng sầm lại, một lúc sau lại mở ra, tiếng nước chảy vang lên trong phòng tắm.
 
Lúc hắn ra ngoài lần nữa.
 
Gáy của tôi bị hắn ấn xuống, kiếm gỗ đào dí vào cổ, buộc tôi phải dựa vào sofa, ngẩng đầu nhìn hắn.
 
Chàng thanh niên vừa mới tắm xong, những giọt nước từ tóc mái nhỏ xuống mặt tôi, ngũ quan tuấn tú, vẻ mặt lạnh lùng.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo