Đêm động phòng hoa chúc, ta đội phượng quan nặng tựa ngàn cân ngồi trên giường hỉ - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tốt tốt tốt, biết ngươi đã mất hết mặt mũi rồi! Không đi nữa, chỉ càng mất mặt hơn.


Đang náo loạn, ngoài cửa bỗng nhiên một âm thanh quát:


"Đều ngừng ầm ĩ đi, còn chưa đủ mất mặt sao?"


Âm thanh không lớn, lại rất uy nghiêm, tất cả mọi người trong nháy mắt đều yên tĩnh lại.


Ta khẽ mỉm cười, náo động lớn như vậy, nhân vật chính cuối cùng cũng chịu hiện thân rồi.


Ngụy lão Hầu gia chậm rãi đi vào.


Mặc dù đã cao tuổi, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, bước chân vẫn vững vàng.


Ông ta mở miệng nói thẳng:


"Đại tức phụ, chuyện đã đến nước này, nhất định phải như vậy sao?"


Ta đứng dậy thi lễ: 


"Phụ thân, xin thứ cho con nói thẳng, Bá phủ đã mục nát đến tận xương tủy, nếu không triệt để điều tra, chỉ sợ cơ nghiệp trăm năm, hủy trong một sớm!"


Gia chủ như ngài, sợ rằng cũng không thoát khỏi liên quan, trong lòng ta thầm bổ sung một câu.


Lão Hầu gia nhìn quanh bốn phía, ánh mắt lại rơi vào trên sổ sách đang bày trên mặt đất, thở dài một tiếng: 


"Thôi được, bất quá chuyện xấu trong nhà không thể để người ngoài biết, đại tức phụ, có thể xử lý nội bộ, thì con cứ nương tay đi."




Ta ngẩng đầu lên đón ánh mắt của ông: 


"Phụ thân, sở dĩ khiến người đem đệ muội, kho hàng và sổ sách đi trông coi, chính là vì không để lộ tin tức, bị kẻ tâm cơ truyền ra ngoài, hủy hoại danh tiếng Hầu phủ."


"Ngài cứ yên tâm, có con ở đây, Tiêu Sơn Bá phủ tất sẽ như thùng sắt, kín như bưng."


Lão Hầu gia nhìn nha hoàn của ta đang canh giữ ở cửa, và hai nha hoàn vẫn đang đỡ Ngụy Cẩn Phong ở dưới, cười khổ một tiếng:


"Con đem cả bộ quân của Thẩm lão trị quân đến Bá tước phủ của ta rồi? Cũng được, cái đống hỗn độn này, cũng nên để con đến chỉnh đốn một chút!"


Nói xong liền phân phó tất cả hạ nhân trong phủ đều nghe theo thế tử phu nhân điều khiển, nếu có kẻ ngoài mặt vâng dạ trong lòng không phục, thông đồng báo tin, nghiêm trị không tha!


Đôi mắt bà mẫu thất thần, tê liệt ở đó không thể động đậy.


"Phụ thân..."


Ngụy Cẩn Phong thấy lão Hầu gia như chuột thấy mèo, lắp bắp.


Lão Hầu gia trừng mắt nhìn hắn: 


"Đồ vô dụng, xem thê tử của ngươi làm việc nhiều như nào đi!"


Có sự đồng ý của gia chủ, ta hành sự càng thêm thuận tiện.


Ít nhất sẽ không có một số kẻ cậy già lên mặt, ngày ngày chạy đến trước mặt ta chỉ trích ta phạm thượng bất hiếu.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo