Đêm động phòng hoa chúc, ta đội phượng quan nặng tựa ngàn cân ngồi trên giường hỉ - Chương 13

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta hừ lạnh một tiếng: 


"Tiền nhậm phu nhân của ngươi chết như thế nào? Chẳng lẽ thật sự bị Trân di nương làm tức chết, một di nương, làm sao có lá gan dám cưỡi lên đầu thế tử phu nhân mà làm càn?"


Ngụy Cẩn Phong đột nhiên nghĩ đến, trước khi thành thân với ta, bà mẫu ở trước mặt hắn nói, Thẩm gia cường thế, vì tương lai không bị ta nắm giữ, tốt nhất là ngay từ đầu đã cho ta một hạ mã uy.


Hắn lại nhớ đến, nếu thật sự như bà mẫu mong muốn, không ai chịu gả cho hắn, hắn sẽ không có đích tử, vậy thế tử chi vị hắn sớm muộn gì cũng phải nhường ra.


Lại nghĩ đến đồng liêu chỉ trỏ hắn, ánh mắt phụ thân nhìn hắn càng ngày càng thất vọng.


Hắn đứng phắt dậy, vừa nhấc chân liền đi ra ngoài.


Chốc lát sau, trong viện truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Trân di nương.


Thanh Chỉ có chút lo lắng: 


"Có cần nô tỳ qua xem không, nhỡ xảy ra chuyện gì."


Ta ung dung nhấp một ngụm trà: 


"Không cần, hắn không có lá gan đó."


Chốc lát sau, Ngụy Cẩn Phong thất hồn lạc phách trở lại.


Trân di nương bị hắn bóp cổ đánh một trận, cuối cùng cũng khai ra sự thật, không chỉ thừa nhận tất cả những chuyện vu khống khiêu khích tiền thế tử phu nhân, còn khai ra sau lưng đều là bà mẫu và nhị đệ muội ra chủ ý chống lưng.


"Ta... Xin lỗi nàng… Không nghĩ tới cái tiện nhân Trân nhi đó lại lừa gạt ta..."


Ngụy Cẩn Phong đau khổ ôm đầu.


Ta lạnh lùng nhìn, nếu không có hắn dung túng, Trân di nương cũng sẽ không kiêu ngạo như vậy, hiện tại hối hận có tác dụng gì? Còn đem tất cả ném cho một người phụ nữ khác.


Tình cảm của nam nhân thật sự còn rẻ mạt hơn cỏ!


"Vì sao? Chẳng lẽ ta thật sự không phải do thân sinh?"


Hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta.


Nhưng kết quả điều tra lại khiến hắn càng thêm thất vọng, hắn chính là do thân sinh, tất cả mọi chuyện, chỉ vì bà mẫu thiên vị nhị nhi tử mà thôi.


Ngụy Cẩn Phong giống như bị rút đi trụ cột tinh thần, ngày ngày ở trong phòng của ta, không phải uống rượu, thì là nằm trên giường ngẩn người.


Hắn nói toàn bộ Bá phủ đây là nơi duy nhất khiến hắn cảm thấy an toàn, cầu xin ta đừng đuổi hắn đi.


Ta không có thói quen đánh chó rơi xuống nước, nhưng thật sự chán ghét hắn.


Trong một lần say rượu, ta sai người đem người và giường đều khiêng đến phòng bên, hắn còn giống như một con heo chết chỉ biết rên rỉ.


Ta chán ghét nhìn hắn, nếu ta là nương của hắn, cũng không thích đứa nhi tử vừa ngu vừa yếu đuối như vậy.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo