Đêm động phòng hoa chúc, ta đội phượng quan nặng tựa ngàn cân ngồi trên giường hỉ - Chương 17

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Mặt hắn đầy vẻ hy vọng, hắn nhìn ta.


Ta trầm mặc đứng dậy, xoay người rời đi, ánh sáng trên mặt hắn ảm đạm xuống:


"Chẳng lẽ thật sự không có gì có thể giữ chân nàng sao?"


Hắn lẩm bẩm nhìn bóng lưng ta.




Kì săn bắn mùa thu bắt đầu, Hoàng thượng mang theo văn võ bá quan cùng gia quyến, hùng hổ tiến về Liệp cung.


Ngụy Cẩn Phong đội một chiếc mũ mềm, mặc dù nhìn có vẻ không ra gì, nhưng dù sao cũng che được vết bầm tím trên trán.


Ta và bà mẫu, nhị đệ muội ngồi trên một chiếc xe ngựa, bọn họ tránh ta như tránh tà, hai người chen chúc ngồi ở một góc xe ngựa, nhỏ giọng oán giận:


"Tự có xe ngựa không ngồi, cứ phải đi nhờ chúng ta, từ Quan ngoại đến đúng là có khí chất của nhà nghèo."


Ta cười cười không để ý, vừa vặn độc chiếm một hàng ghế mềm:


"Xe ngựa của Hầu phu nhân lớn hơn của ta nhiều, ngồi thoải mái!"


Ta vừa nói, vừa không khỏi hâm mộ nhìn thị vệ và võ tướng đang cưỡi ngựa phi nước đại bên ngoài xe.


Ngụy Cẩn Phong cưỡi ngựa đi theo bên cạnh xe, khom người xuống cách rèm xe nhỏ giọng hỏi:


"Tri Ngọc, nàng có muốn cưỡi ngựa không? Ta đặc biệt dắt thêm một con từ trong phủ."


"Không cần, lâu rồi không cưỡi, đã thấy xa lạ rồi, vẫn là ngồi xe ngựa thoải mái."


Thần sắc Ngụy Cẩn Phong ảm đạm.


Bà mẫu bĩu môi.


"Trong mắt thế tử hiện giờ chỉ có tức phụ, không có mẫu thân, cả nhà đều ở trên xe, lại chỉ hỏi han nàng, cũng không thấy mất mặt!"


Từ khi biết được chân tướng, Ngụy Cẩn Phong đã xa cách với bà rất nhiều.


Kiều thị dùng khăn tay che miệng: 


"Đáng tiếc mặt nóng dán mông lạnh, người ta Thẩm đại tiểu thư căn bản không thèm để ý!"


Ngụy Cẩn Phong trong nháy mắt nắm chặt cương ngựa trong tay.


Ta cười như không cười liếc mắt nhìn Kiều thị, nàng lập tức hoảng sợ ngậm miệng.


Nửa đường dừng xe nghỉ ngơi, ta xuống xe hoạt động gân cốt.


Xa xa thấy một người cưỡi ngựa phi nhanh tới:


"A Ngọc!"


"Tứ ca!"


Chưa đợi chúng ta nói chuyện, Ngụy Cẩn Phong không biết từ đâu đến chắn trước mặt ta:


"Vị này là tứ cữu huynh sao? Không biết có chuyện gì tìm phu nhân của ta, Ngụy mỗ nguyện thay mặt!"


Tứ ca sững sờ một chút.


Ta tức giận, vươn tay gạt hắn ra: 


"Ngụy Cẩn Phong, ngươi làm gì..."


Tứ ca hiểu rõ chuyện gì xảy ra, trên mặt lóe lên một tia trào phúng:


"Hóa ra có thế tử ở đây bảo vệ muội muội, vậy ta không quấy rầy nữa!"


Hắn cho ta một ánh mắt, kịp thời ngăn cản ta phát tác.


Ta quăng rèm xe lên xe ngựa, hai nữ nhân đang nghe lén ở cửa lập tức hoảng loạn ngồi lại ngay ngắn.


"Tri Ngọc, ta..."


Ngoài cửa sổ xe Ngụy Cẩn Phong nhỏ giọng nói.


"Ta mệt rồi."


Ta ngắt lời hắn, nhắm mắt lại.


Qua một lúc lâu, mới nghe thấy tiếng hắn rời đi.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo