Đêm động phòng hoa chúc, ta đội phượng quan nặng tựa ngàn cân ngồi trên giường hỉ - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Buổi tối, Ngụy Cẩn Phong liền bị đóng gói đưa vào viện của ta.




"Thẩm Tri Ngọc, vì để ta đến đây, ngươi thật là tốn không ít tâm tư đó!”


Hắn nghiến răng nghiến lợi, nhưng mệnh lệnh của mẫu thân lại không thể trái.


Ta đối diện với gương tháo trâm cài, vừa khinh thường:


"Ta muốn để ngươi đến, còn cần tốn tâm tư gì sao?"


Hắn bỗng nhiên nghĩ đến chuyện đêm tân hôn bị nhốt trong phòng của ta không ra được, sắc mặt lập tức khó coi lên. Ta muốn hắn, trực tiếp trói đến là được, còn cần quanh co lòng vòng làm gì?


Trải qua đêm đó, Trân di nương thấy ta đều tránh xa, nàng ta biết ta là một chủ mẫu không đi đường tắt, nào còn dám khiêu khích ta.


Gần đây Ngụy Cẩn Phong nghỉ ở chỗ nàng ta, làm nàng ta ngày ngày nơm nớp lo sợ, hôm nay nghe nói hắn muốn đến chỗ ta, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.


"Muốn để ta cùng ngươi viên phòng, không có cửa! Trừ phi ta chết!" 


Hắn gào to.


Chậc, vẫn là một trinh tiết liệt nam!


Ta không quan trọng nhún vai, chỉ vào bên ngoài:


"Muốn đi thì đi nhanh lên, không đi thì chỉ có thể ngủ ở đó!"


Ngụy Cẩn Phong tức đến dậm chân liên tục, ở trong phòng như ruồi nhặng không đầu xoay mấy vòng, cuối cùng hất tay áo, đi đến trên sập bên ngoài.


Ta không khách khí như vậy, hắn cũng không đi, xem ra bà mẫu đã kiên quyết hạ lệnh.


Để bảo hiểm, ngày đó cửa viện của bà mẫu còn dựng một tấm bảng, trên đó chữ lớn viết rõ ràng:


"Do Hầu phu nhân thân thể không khỏe, thái y nghiêm lệnh không cho phép bất luận kẻ nào dậy sớm quấy rầy, người cố ý làm trái một mực coi là bất hiếu."


Như vậy thì càng tốt, không chỉ ta không cần thỉnh an, những vãn bối khác cũng miễn.


Những tức phụ và tôn tử trong phủ không dậy nổi đều thầm cảm kích, thế tử phu nhân thật là một người tốt!


Bao nhiêu vui mừng thì bấy nhiêu sầu.


Ta không cần đến viện của bà mẫu, nhưng công vẫn phải luyện.


Vì thế mỗi ngày sáng sớm, người không ngủ được liền biến thành Ngụy Cẩn Phong.


Lúc đầu hắn giận dữ, nói ta chính là cố ý hành hạ hắn.


Sau lại hắn thấy ta căn bản không để ý đến hắn, cũng chậm rãi nhận mệnh. Dù sao cũng đã dậy rồi, cũng đừng lãng phí, hắn lật ra bảo kiếm đã lâu không dùng, gần như bị rỉ sét, ở trong viện, luyện mấy vòng.


Có lúc thấy ta và nha đầu luyện rất thú vị, cũng gia nhập vào mấy hiệp.


Người này và ta, cứ theo sự việc mà làm, không làm liên lụy ai, liền kiên nhẫn cùng hắn trao đổi mấy chiêu.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo