Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên khốn này học hỏi ngay tại chỗ, cố tình ưỡn cái bụng phẳng lì của mình ra thành khí chất bụng bia, hiên ngang ngồi trên sofa, chỉ vào hộp thuốc nhà tôi.
"Ôi chao, trận đánh này, cả người đau nhức quá."
Tôi ngậm đắng nuốt cay, bọc đá chườm trứng, còn xịt nửa chai thuốc xịt Vân Nam Bạch Dược lên tay hắn.
Lục Khang lại sai bảo tôi dán cao dán sau lưng cho hắn, lại cởi chiếc áo mà tôi khó khăn lắm mới bắt hắn mặc vào.
Tôi vừa theo lời hắn bận rộn đưa tay lên xuống sau lưng hắn, vừa phải ứng phó với những cơn chập mạch bất chợt của hắn.
"Cô không bị choáng khi thấy máu nữa à?"
Tôi: ???
Lưng hắn làm gì có máu?
Có lẽ vì tôi luôn dán sai vị trí, Lục Khang cuối cùng dứt khoát lấy cao dán từ tay tôi rồi tự dán.
Lại quay đầu kéo tôi đến ngồi trước mặt hắn, chỉ vào mặt mình. "Hôm đó cô dán thuốc cho hắn rất thành thạo, sao đến chỗ tôi lại vụng về thế?"
Tôi: ......
Đó là vì người ta không khó tính được không!
Tôi quấn hắn thành một cái xác ướp mà người ta còn khen tôi tay nghề tốt kia?
Anh nhìn lại anh xem?
Tôi dán cao dán lệch một centimet, anh la hét như gặp phải ma quỷ vậy.
Người không biết còn tưởng tôi làm gì anh cơ.
Đương nhiên, tôi thực sự tò mò hắn rốt cuộc đã lấy được cái nhược điểm gì của tên kia, đến mức phải suốt đêm qua đây để khoe công.
Lục Khang cố tình làm bộ làm tịch, sai khiến tôi đã đời, mới chuyển sang kiểu chập mạch khác.
"Cô khá quan tâm đến chuyện của hắn, tôi nói chuyện khác có thấy cô nghe lời như vậy đâu."
Tôi muốn lật bàn.
Là anh cầm tài liệu của hắn đến móc tôi, tôi không cắn câu thì anh lại nói tôi không quan tâm đến chuyện của mình!
Chính diện và phản diện đều do anh nói hết, vậy thì tôi chỉ cần chờ bị mắng thôi đúng không?
Dù sao thì đối đầu với Lục Khang tôi cũng chưa bao giờ thắng, hắn có chập mạch hơn nữa, tôi cũng chỉ có thể chọn phó mặc số phận.
"Anh có cho xem không, không cho xem thì tôi không xem nữa."
Lục Khang lại hỏi tôi một lần nữa.
"Cô chắc chắn?" Tôi muốn khóc đến nơi rồi.
Anh cho tôi một câu trả lời dứt khoát đi!
Cũng không biết là câu nịnh hót nào của tôi đã đúng chỗ, Lục Khang cuối cùng đập túi tài liệu vào lòng tôi.
"Tự cậu xem đi."
Cũng không biết Lục Khang rốt cuộc đã đi con đường nào mà có được phần tài liệu này.
Bên trong là bản sao đầy đủ của thông tin chi tiết về anh zai bánh kem.
Bao gồm cả tài khoản mạng xã hội, tình hình gia đình, lịch sử học tập, và cả quá trình trưởng thành của hắn.
12.
Bên cạnh hai chữ Từ Hàng, là ảnh thẻ cỡ lớn màu đen trắng của anh zai bánh kem, được sao chụp cùng tài liệu. Chắc là ảnh chụp lúc hắn còn đi học, lông mày ánh mắt chưa phát triển hết, biểu cảm trên ảnh rõ ràng vừa non nớt và ngây thơ.
Lục Khang ngồi trên sofa chờ tôi xem xong.
"Hôm nay Dì Trịnh gọi điện hỏi tôi tại sao cô tắt máy, tôi nói cô lấy điện thoại chung của phòng khám để liên lạc với khách hàng, điện thoại để trong văn phòng sạc pin, giúp cô lấp liếm rồi."
"Dì Trịnh sợ cô không mang theo chìa khóa, nên đưa cho mẹ tôi một chiếc chìa khóa, bảo tôi nhân tiện đưa cho cô lúc đưa cô về."
"Nếu cô thực sự thích hắn, nhất định phải ở bên hắn, vậy ít nhất cũng phải xem xem hắn là người như thế nào, rồi lại quyết định."
Tôi vừa nghe Lục Khang lải nhải vừa lật ra phía sau.
Không thể không nói, nếu tài liệu không bị làm giả, thì hồ sơ của anh zai bánh kem này, quả thực có phần vô cùng xuất sắc.
Cha ruột nghiện ma túy vào tù, hiện tại vẫn đang bị giam trong trại cai nghiện.
Mẹ ruột dựa vào bán hàng rong làm ăn nhỏ để nuôi hắn học hết cấp hai.
Từ tiểu học đã là đầu gấu du côn, cấp hai bị kỷ luật rồi bỏ học, lịch sử đi học chính là toàn bộ quá trình quật khởi của một anh gà rừng.
Có lẽ là do trời phú cho chén cơm, tên này thực sự có thiên phú trên con đường ẩm thực, năm năm trước tự mình tích cóp đủ tiền, sang Ý sống ba năm, hai năm trước về nước, hiện tại đang làm thợ làm bánh ngọt trong bếp sau của một khách sạn.
Có một khoảnh khắc, tôi thậm chí còn nghĩ, chắc Lục Khang đã tìm đến thám tử tư trong truyền thuyết rồi.
Nếu không thì trong vòng một ngày, làm sao hắn có thể tìm được đầy đủ những tài liệu hang cùng ngõ hẻm này.
Lục Khang vô cùng kiên nhẫn chờ tôi lật xem xong.
Rồi hỏi tôi: "Cô còn muốn tìm hắn ta nữa không?"
Tôi: ……
Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng không thể không nói, chuyện Lục Khang nói, có lẽ là đúng.
Bỏ qua vấn đề tôi có muốn hay không, nếu hôm nay không phải hắn lấp liếm cho tôi một lần, hồ sơ gia đình của anh zai bánh kem này, chỉ cần đặt lên bàn của ba mẹ tôi, tôi nghĩ tôi có thể sẽ bị quản thúc tại gia ngay lập tức.
Lục Khang trực tiếp nói ra lời thoại vốn dĩ nên thuộc về mẹ tôi.
"Hắn không hợp với cô, cho dù cô muốn tìm người yêu, cũng không thể tìm một người như vậy, nhắm mắt ra ngoài đường tùy tiện kéo đại một người cũng hơn hắn."
Tôi: ……
Không hiểu sao, khi Lục Khang nói câu này, một cách kỳ lạ, gương mặt hắn trong đầu tôi từ từ trùng khớp với ba tôi.
Tôi cúi đầu nhanh chóng lật lại tài liệu một lần nữa. Trong lòng vô cùng kỳ quái, có chút bực bội.
"Công tác của ann, chính là đi điều tra hắn à?"
Lục Khang ngây người.
"Cũng không hoàn toàn vậy, tôi chỉ họp một ngày, sau đó nhìn thấy nơi tôi họp khá gần với nơi sinh đăng ký trên chứng minh thư của hắn, nên tiện đường đi dạo một vòng."
"Cũng không cố tình hỏi thăm, hắn ta khá nổi tiếng ở cái huyện nhỏ kia, sau này chuyển nhà, người dân địa phương cũng không ai biết hắn chuyển đi đâu."
Lục Khang lại chỉ vào tờ giấy tôi đang nắm trong tay.
"Tôi nhờ bạn bè trong đồn cảnh sát tra mạng giúp, thời gian hơi gấp, tình trường và quan hệ xã hội vẫn chưa tra được, hay là tôi tìm thêm nữa nhé?"
"Hệ thống bệnh viện chắc chắn có thể tra ra hồ sơ khám chữa bệnh của hắn."
Tôi: ……
Tôi dường như đột nhiên hiểu ra, nguyên nhân tôi độc thân bẩm sinh lâu như vậy, rốt cuộc là gì rồi.
Nhưng Lục Khang làm vậy là vì nguyên nhân gì chứ?
Tôi không tìm được bạn trai, cũng chẳng thấy hắn ta có ý định nhận trách nhiệm.