Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào giờ Tý, bãi tha ma nồng nặc mùi tử khí, kết thành màn sương đặc quánh.
Tô Miên đạp tung nắp quan tài đã mục nát, ánh trăng đổ xuống những bộ xương trắng lốp. Hàng chục thi thể nữ chất chồng dưới hố, cổ tay đều buộc những dải cung đào đã phai màu.
“Ngươi tự nhận diện, hay để ta giúp ngươi lật?” Nàng cắm bó đuốc xuống đất, những đốm lửa bắn lên gương mặt tái nhợt của Tiêu Cảnh Hành.
Hắn loạng choạng quỳ xuống bên hố xác, ngón tay lơ lửng trên một bộ hài cốt nhỏ nhắn, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ như thú bị nhốt. Trên cổ bộ hài cốt đó treo nửa chiếc khóa ngọc bị cháy xém – khớp hoàn hảo với nửa còn lại mà hắn luôn đeo bên người.
“Mẫu hậu…” Tiếng nức nở vỡ vụn chìm vào sự tĩnh mịch của cái chết.
Tô Miên đột nhiên túm lấy cổ áo hắn, kéo hắn vào hố xác!
Đất mục nát chui vào mũi và miệng, Tiêu Cảnh Hành vùng vẫy ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy nàng dùng tay không bẻ gãy đốt xương ngón tay phải của bộ hài cốt.
“Rắc!”
Một đốt xương ngón tay cháy đen gãy lìa, lộ ra mảnh lụa mỏng cuộn tròn trong tủy xương rỗng. Chữ máu dưới ánh lửa như nứt ra những chiếc nanh sắc:
「Lệnh ban chết bằng độc: Ấn của Hoàng đế. Kẻ đốt xác: Thủ lĩnh Lang Kiêu Vệ.」
Bó đuốc “loảng xoảng” rơi xuống đất. Đồng tử của Tiêu Cảnh Hành vỡ tan từng mảnh trong bóng tối, như thể nghe thấy tiếng lửa tí tách từ mười năm trước trong lãnh cung đang cháy ra từ tận xương tủy.
“Nhìn rõ chưa?” Tô Miên kẹp chặt cằm hắn, quay mặt hắn về phía hộp sọ cháy đen của hài cốt, “Cha ngươi muốn hai mẫu tử ngươi phải chết, ca ca ngươi phái người đốt thành tro…” Ngón tay dính bùn xác nặng nề miết qua đôi môi run rẩy của hắn, “Bây giờ, còn muốn làm hiếu tử hiền tôn nữa sao?”
Trong đống xương khô bỗng vươn ra năm chiếc móc sắt! Trực tiếp móc vào sau lưng Tiêu Cảnh Hành!
“Tự tìm cái chết!” Tô Miên xoay người, ấn hắn vào đống hài cốt, xương cốt mục nát vỡ tung như tấm khiên. Móc sắt xé rách ống tay áo của nàng, những giọt máu văng lên lông mi Tiêu Cảnh Hành…
Ấm nóng, tanh tưởi, đó là mùi vị của mối huyết cừu mười năm của hắn.
Khi lưỡi đao xé toạc màn sương mù dày đặc, Tô Miên đang nắm chặt cổ tay Tiêu Cảnh Hành, lao nhanh như bay trong rừng rậm. Tiếng sói tru phía sau dồn dập áp sát, những mũi nỏ tẩm độc ghim xuống chân.
“Lên vách đá!” Nàng đột ngột ném hắn lên sườn dốc. Lòng bàn tay Tiêu Cảnh Hành bị đá nhọn cứa đến máu chảy đầm đìa, nhưng hắn vẫn bám chặt vào kẽ đá. Cuồng phong trên đỉnh vách đá như lưỡi dao, dưới chân là vực sâu nuốt chửng ánh trăng.
Ba bóng đen như ma quỷ chặn đứng đường đi. Thủ lĩnh Lang Kiêu Vệ dẫn đầu liếm lưỡi đao: “Chủ thượng có lệnh, Thái tử điện hạ phải được giữ toàn thây…” Lưỡi đao đột ngột chỉ vào Tô Miên, “Còn về kẻ phản bội Lang Thủ – Băm thành từng mảnh cho chó ăn!”
Tô Miên cười khẩy, ống tay áo dính máu đột nhiên rung lên, bắn ra ba hạt sen sắt!
“Vụt! Vụt! Vụt!”
Bóng đen lập tức ngã xuống. Tuy nhiên, người cuối cùng bỗng bạo phát xông tới, lưỡi dao tẩm độc đâm thẳng vào eo nàng!
Xoẹt!
Tiếng lưỡi dao xuyên thịt trầm đục như xé vải.
Tiếng gào thét của Tiêu Cảnh Hành và tiếng rên khe khẽ của Tô Miên cùng lúc vang lên…
Hắn vậy mà lại lấy thân làm khiên, đâm thẳng vào thích khách, nhưng con dao găm đã xuyên qua xương bả vai hắn. Còn ngón tay sắt của Tô Miên đã vặn gãy xương cổ họng của thích khách!
Trong làn sương máu bắn tung tóe, Tô Miên ôm lấy cơ thể mềm nhũn của Tiêu Cảnh Hành. Lưỡi dao tẩm độc kẹt trong kẽ xương hắn, máu đen ồ ạt chảy ra.
“Đồ ngốc!” Nàng xé toạc áo hắn, cúi xuống liền mút vào vết thương!
Đôi môi ấm nóng bao bọc lấy phần thịt đau đớn dữ dội, máu độc lẫn với nước bọt của nàng bị nàng khạc mạnh xuống đất.
Tiêu Cảnh Hành đau đến ngửa cổ thở dốc, nhưng toàn thân lại run rẩy khi đôi môi nàng mút lấy. Tóc ướt dính vào trán ướt mồ hôi của nàng, trong mùi máu tanh lẫn vào một chút hương thơm ngọt ngào của rượu hoa quế…
“Loảng xoảng!”
Lưỡi dao gãy tẩm độc bị ném xuống vực sâu. Tô Miên lau vết máu ở khóe môi, đột nhiên kẹp chặt gáy hắn, ấn hắn về phía mình!
Một nụ hôn nồng mùi sắt và máu mạnh mẽ va chạm.
Răng va vào nhau làm rách môi, đầu lưỡi nàng cạy mở hàm răng cứng đờ của hắn, đẩy một viên thuốc vào sâu trong cổ họng.
“Nuốt đi!” Nàng thở dốc lùi lại, ngón cái lau qua đôi môi dính máu của hắn, “Thuốc giải năm trăm lượng, ghi vào sổ nợ của ngươi.”
Hang đá lạnh lẽo thấu xương.
Tô Miên xé vạt áo lót, ấn nốt chút kim sang dược cuối cùng lên vai Tiêu Cảnh Hành. Hắn nằm sấp trên đống cỏ khô, tấm lưng trần trụi phập phồng theo hơi thở, vết thương mới chồng chất lên vết sẹo cũ, giống như một bức tranh sơn thủy đổ nát.
“Lạnh…” Tiếng răng va vào nhau khe khẽ vang vọng trong hang đá.
Tô Miên tặc lưỡi một tiếng, đột nhiên xé toạc vạt áo dính máu của mình ra. Lồng ngực ấm nóng áp vào tấm lưng lạnh giá của hắn, cánh tay như gọng kìm ôm lấy eo hắn.
Hai cơ thể khít khao gắn chặt vào nhau, nhịp tim đập mạnh xuyên qua lớp da thịt.
Tiêu Cảnh Hành đột nhiên căng cứng, nhưng vết thương lại bị lòng bàn tay nàng ấn chặt: “Cựa quậy nữa ta sẽ phế ngươi.” Hơi nóng phả vào gáy hắn, “Ôm ngươi là để tiết kiệm thuốc, ngươi tự cho mình là miếng bánh ngon sao?”
Tiếng sói tru bên ngoài hang bỗng gần hơn. Tô Miên một tay sờ soạng con dao găm trong ủng, nhưng người trong lòng lại đột nhiên lật người!
Tiêu Cảnh Hành đè chặt nàng dưới thân, đôi môi dính máu lướt qua vành tai nàng: “…Lần này đến lượt ta bảo vệ ngươi.”
Ánh lửa chợt bùng sáng!
Ba mũi tên lửa ghim vào vách hang, bóng đen của thủ lĩnh Lang Kiêu Vệ chặn kín cửa hang: “Thật là một đôi uyên ương liều mạng!” Thanh loan đao xé toạc làn khói, thẳng tắp bổ về phía cổ họng Tiêu Cảnh Hành…
Con dao găm của Tô Miên xuất phát sau nhưng đến trước!
“Keng!”
Giữa những tia lửa bắn tung tóe, nàng xoay người che chắn cho Tiêu Cảnh Hành phía sau, nhưng bả vai nàng lại va vào chỗ mẻ của thanh loan đao. Vệt máu bắn tung tóe lên vách đá!
Cơn đau dữ dội kích thích bản tính hung ác. Con dao găm của Tô Miên như một con rắn độc quấn lấy thanh loan đao, lòng bàn tay trái của nàng như ma quỷ vỗ thẳng vào ngực đối phương –
“Phụt!”
Thủ lĩnh Lang Kiêu Vệ phun máu bay ngược ra phía sau, tiếng xương sườn gãy đôi nghe rõ mồn một. Hắn trừng mắt nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay trái dính máu của Tô Miên, ánh trăng chiếu sáng một dấu ấn đầu sói màu đỏ thẫm trên lòng bàn tay nàng.
“…Ấn Xích Lang?!” Hắn ta ho ra máu rống lên, “Ngươi lại là… do Lang Chủ đời trước tự tay phong…”
Lời còn chưa dứt, con dao găm của Tô Miên đã xuyên qua cổ họng hắn ta!
Máu phun xối xả lên mặt Tiêu Cảnh Hành, ấm nóng và nhớp nháp. Hắn ngây người nhìn Tô Miên quay lại, bàn tay dính máu vuốt ve gò má hắn:
“Sợ ngây người rồi sao?” Nàng thở hổn hển, đá cái đầu của thủ lĩnh Lang Kiêu Vệ xuống vực sâu, “Ghi nhớ, tính mạng của ngươi…”
Ngón tay dính máu đột nhiên chạm vào ngực hắn, nóng như thanh sắt nung:
“…Từ trong ra ngoài đều là của ta.”
Ngoài hang, mưa rào vừa tạnh. Dấu Ấn Xích Lang trên lòng bàn tay Tô Miên ngâm trong vũng máu, chiếu rọi lẫn nhau với hình xăm Lang Kiêu trên thi thể không đầu dưới đất. Ngón tay dính máu của Tiêu Cảnh Hành đột nhiên vuốt ve dấu ấn đó –
“Vết sẹo này… Là để dành cho ta sao?”