Đối tượng xem mắt là crush của tôi - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
Không biết đã bao lâu, tôi đứng dậy kéo rèm cửa. Không rõ là vô thức hay sao, tôi ngẩng đầu nhìn sang tòa nhà đối diện, căn phòng hướng nam tầng ba, là chỗ ở của Lục Thăng.
 
Mấy năm không gặp, đường nét của anh càng sâu hơn. Tôi thậm chí không đủ dũng khí ở trước mặt anh thêm vài giây, tôi nhớ rất rõ, trước khi anh ra nước ngoài, chúng tôi đã có một quãng thời gian dài không nói với nhau một lời.
 
Tôi trầm tư, tôi lặng im, chưa kịp moi lại những ký ức về anh từ trong đầu, chiếc điện thoại bị tôi tiện tay ném lên giường đã rung lên, màn hình lóe sáng.
 
Tôi cầm lên liếc nhìn, định cúp máy, nhưng lại như bị ma xui quỷ khiến, nhấn nút nghe.
 
“Dung Dung, tớ nghe nói Lục Thăng về rồi, cậu có thể giúp tớ liên lạc với anh ấy không?” Giọng nói bên kia trong trẻo, dễ nghe, là Kỷ Giai Dao, bạn cùng bàn hồi cấp ba của tôi.
 
Không biết có phải giọng nói mang theo chút mong chờ kia ảnh hưởng tới tôi hay không, tôi kéo khóe miệng, buột miệng nói: “Rạp Hoa Thương, bốn giờ rưỡi, không gặp không về.”
 
Tôi thấy trong ngực nghẹn một cục khí, bức bối đến khó chịu. Vì vậy tôi chẳng biết sau đó Kỷ Giai Dao còn nói gì, cũng không biết khi nào thì cúp máy, tôi chỉ biết là sau đó tôi gọi cho Chúc Khanh Thai, hẹn tám giờ rưỡi gặp ở Caribbean số Hai, không gặp không về.
 
Lục Thăng, Kỷ Giai Dao, bốn giờ rưỡi, rạp Hoa Thương, trong đầu tôi toàn là mớ chữ hỗn độn ấy, tôi nghĩ mình muốn bóp chết bản thân. Nếu Chúc Khanh Thai biết tôi tự ngược mình thế này, không chừng sẽ cho tôi mấy cú đấm.
 
Nhưng mà, tôi đúng là rối loạn thần kinh như vậy.
 
Trước khi màn đêm buông xuống, tôi đã tới rạp Hoa Thương. Đáng tiếc, tôi chỉ đứng ngoài cửa đi vài vòng, không thấy Lục Thăng, cũng chẳng thấy Kỷ Giai Dao.
 
Tình nồng ý mật chăng? Tất cả, tôi đều không thể biết.
 
Khi Chúc Khanh Thai nhìn thấy tôi ở Caribbean, mắt cô ấy rõ ràng sáng rực, cô lao đến suýt nữa thì đè tôi ngã xuống đất.
 
“Cậu là bị sao quả tạ nhập hay gặp ma rồi hả?” Chúc Khanh Thai từ trên xuống dưới đánh giá tôi mấy lượt, chẳng hề vì ấn đường tôi tối sầm mà nương tay.
 
Tôi không buồn dây dưa, lách qua cô, gọi mấy chai cocktail rồi ngồi vào ghế sofa ở góc.
 
“Cậu vẫn chưa buông được anh ta!” Chúc Khanh Thai nói trúng tim đen, nhảy phắt tới bên tôi tìm kiếm chút dấu vết.
 
Tôi im lặng, không hề phủ nhận lời cô ấy nói.
 
Vài năm trước, vào một ngày nọ, tôi cũng như thế, hồn vía chẳng còn ở đây, tâm trí lang thang bốn phương.
 
Đó là một buổi chiều tà nắng xiên xiên, sau bữa tối, tôi bước vào lớp học thì thấy Kỷ Giai Dao đang ngồi ngay ngắn tại chỗ, chăm chú nhìn thứ gì đó, cô ấy nhìn đến mức mê mẩn, tôi đã đứng bên cạnh rồi mà vẫn không hề hay biết.
 
“Xem gì thế?” Tôi hưng phấn giật phắt món đồ trong tay cô ấy, giấy viết tinh xảo, lời lẽ sến súa, thì ra đó chính là thứ trong truyền thuyết, thư tình.
 
Tôi đứng lên ghế, đọc say sưa, tôi không để ý người phía dưới đang túm lấy vạt áo tôi, gương mặt hoảng loạn, sốt ruột muốn giành lại lá thư trong tay tôi. Khi tôi vừa cảm thán nét chữ quen mắt, lại nhìn thấy cái tên quen thuộc ở góc phải phía dưới, thì như bị sét đánh ngang tai. Tôi cảm nhận rõ biểu cảm trên gương mặt mình cứng đờ lại, như có một gáo nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống chân, lạnh buốt toàn thân.
 
Lục Thăng thích Kỷ Giai Dao, đó là toàn bộ thông tin tôi rút ra được.
 
“Cậu thích anh ấy à?” Tôi nhảy xuống khỏi ghế, nghiêm túc nhìn cô gái trước mặt.
 
“Ừm.” Kỷ Giai Dao cúi đầu đáp khẽ, cô ấy không ngẩng lên nhìn tôi, còn ánh mắt rối loạn của tôi cũng không thấy được ánh nhìn né tránh của cô ấy, chỉ là lời nói ấy, thẳng thắn hơn tôi tưởng. Dù tôi đã sớm mơ hồ nhận ra, nhưng đến khoảnh khắc này, tim tôi vẫn khẽ run lên.
 
Cô ấy nói, cô ấy thích Lục Thăng, vẫn luôn thích.
 
Hai cô bạn thân cùng thích một chàng trai, kịch bản cũ rích đầy rẫy ngoài đường, vậy mà cũng rơi trúng đầu tôi.
 
Tôi trả lại lá thư cho cô ấy, khóe môi vẫn giữ nụ cười, tim thì rỉ máu, không ai biết rằng mầm tình cảm vừa mới nhú lên, còn chưa kịp lớn đã chết yểu từ trong trứng nước.
 
Buổi tối, tan giờ tự học, Lục Thăng đứng chờ ở cổng cho tôi một nụ cười ấm áp, nhưng tôi không sao nhếch nổi khóe miệng, chỉ có thể biết điều mà bỏ họ lại phía sau.
 
Tôi không nhìn thấy biểu cảm của Lục Thăng, tôi chỉ biết, giữa tôi và anh đã xuất hiện thêm một người, một khe sâu không bao giờ có thể vượt qua.
 
Kỷ Giai Dao và Kim Dung Dung, khi đối mặt với tình yêu, người trước đỏ mặt, kẻ sau đỏ mắt.
 
Những kẻ trông như dám yêu dám hận, kỳ thực lại hèn nhát đến không ngờ. Tôi không có dũng khí tranh giành hạnh phúc của mình, cũng không nắm chắc có thể thay đổi ấn tượng cô gái mạnh mẽ mà Lục Thăng dành cho tôi. Tôi thà biến mất như thế này, giữ lại chút tự tôn vừa đáng thương vừa buồn cười của mình.
 
Thế nhưng về sau, về sau nữa, mầm tình cảm mà tôi tưởng đã chết yểu ấy lại âm thầm bén rễ, nảy mầm trong bóng tối, chỉ là… vừa thấy ánh sáng liền chết.
 
Số phận vốn như vậy, chưa bao giờ chịu đi theo lẽ thường.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo