Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10.
Tôi quay đầu lại, bắt gặp một người phụ nữ mặc nguyên cây Chanel, trang điểm tinh xảo nhưng ánh mắt lại đầy vẻ khinh bỉ nhìn tôi.
Cô ta cũng khá xinh đẹp, chỉ là vẻ ngạo mạn và thù địch trong mắt khiến cô ta trông chẳng khác gì một con công đang vênh váo khoe đuôi.
Tôi đứng dậy, phủi mấy giọt nước còn dính trên tay.
“Xin hỏi cô là…?”
“Tôi là ai không quan trọng.” Cô ta giẫm đôi giày cao gót bước tới chỗ tôi: “Quan trọng là cô không đủ tư cách đứng ở đây, càng không xứng ở bên cạnh anh Yến Trần.”
À, hiểu rồi.
Đúng kiểu nữ phụ phản diện kinh điển trong truyền thuyết.
“Vị tiểu thư này.” Tôi mỉm cười: “Tôi có xứng hay không cũng không đến lượt cô quyết định. Hiện giờ tôi là vị hôn thê của anh ấy, chuyện này cả nhà họ Cố đều đã công nhận.”
Tôi cố tình nhấn mạnh ba chữ “vị hôn thê”.
Đã diễn thì phải diễn cho tròn vai chứ.
“Vị hôn thê?” Cô ta bật cười như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian. “Chỉ bằng loại như cô à? Một con hám tiền chuyên thừa nước đục thả câu?”
“Cô có biết tôi quen anh Yến Trần bao lâu rồi không? Hai nhà chúng tôi là chỗ quen biết lâu năm, tôi mới là người xứng đáng trở thành thiếu phu nhân nhà họ Cố!”
Cô ta càng nói càng kích động, giọng bắt đầu the thé chói tai.
Tôi khoanh tay trước ngực, thong thả nhìn cô ta.
“Vậy sao cô vẫn chưa thành công?” Tôi nghiêng đầu, ra vẻ vô tội hỏi lại. “Đã là người danh chính ngôn thuận rồi mà còn để một đứa ‘hám tiền’ như tôi chen ngang được à?”
“Cô…!”
Câu nói của tôi khiến cô ta nghẹn họng, mặt đỏ bừng vì tức.
“Cô cứ chờ đó! Tôi nhất định sẽ bóc trần bộ mặt thật của cô, đuổi cô ra khỏi nhà họ Cố!” Cô ta buông lời đe dọa rồi tức tối quay người định bỏ đi.
“Đợi đã.” Tôi lại gọi cô ta.
Cô ta quay đầu, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Tôi thong thả bước đến trước mặt cô ta, nở nụ cười đầy thân thiện: “Lần sau tới thì nhớ báo trước với bảo vệ nhé. Dù sao đây cũng là nhà riêng, không phải nơi mèo mèo chó chó nào cũng tùy tiện vào được.”
“Cô dám chửi tôi là chó?” Cô ta tức đến run người.
“Ơ, tôi đâu có nói.” Tôi nhún vai đầy vô tội: “Là cô tự nhận mà.”
Đúng lúc không khí đang căng như dây đàn, giọng nói của Cố Yến Trần vang lên phía sau:
“Có chuyện gì mà ồn ào vậy?”
Tôi quay đầu lại, thấy anh đang đứng gần cửa kính sát đất phía không xa, khẽ nhíu mày.
Vừa nhìn thấy anh, nữ phụ ác độc lập tức đổi sắc mặt nhanh. Vẻ kiêu căng ban nãy biến mất sạch, thay vào đó là dáng vẻ tủi thân đáng thương, mắt đỏ hoe chạy tới chỗ anh.
“Anh Yến Trần! Cuối cùng anh cũng ra rồi! Người phụ nữ này… cô ta bắt nạt em!”
Vừa nói, cô ta vừa định ôm lấy cánh tay anh.
Nhưng Cố Yến Trần lại bình thản lùi một bước, tránh khỏi tay cô ta.
Ánh mắt anh lướt qua Tống Vi Vi rồi dừng lại trên người tôi, mang theo chút dò xét.
“Tống Vi Vi, sao cô lại ở đây?” Giọng anh rất bình thản, không nghe ra cảm xúc gì.
Thì ra cô ta tên là Tống Vi Vi.
Tống Vi Vi tủi thân chỉ về phía tôi: “Em nghe nói anh xuất viện nên đặc biệt tới thăm, ai ngờ lại bị cô ta chặn ngoài này, còn mắng em nữa…”
“Tôi không có nhé.” Tôi bình tĩnh cắt ngang. “Tôi chỉ nhắc Tống tiểu thư rằng lần sau tới nhà người khác thì nên cư xử đúng phép một chút thôi.”
Tống Vi Vi cắn môi, bộ dạng như sắp khóc tới nơi.
“Anh Yến Trần, anh nhìn cô ta đi…”
Tôi còn tưởng Cố Yến Trần sẽ giống mấy nam chính trong phim ngôn tình, bất chấp đúng sai mà đứng về phía cô thanh mai trúc mã của mình.
Nhưng không. Anh chỉ nhàn nhạt liếc Tống Vi Vi một cái.
“Cô ấy nói đúng.”
“Đây là nhà tôi. Lần sau muốn tới thì gọi điện trước.”
Biểu cảm trên mặt Tống Vi Vi lập tức cứng đờ.
11.
Cuối cùng, Tống Vi Vi khóc lóc chạy đi..
Tôi nhìn theo bóng lưng cô ta, trong lòng lại thấy khá hả hê.
Hóa ra cảm giác có Cố Yến Trần chống lưng lại tuyệt đến vậy.
Dù tôi biết anh không thật sự đứng về phía tôi, chỉ là đang giữ nguyên tắc của chính mình mà thôi.
“Nhìn đủ chưa?” Giọng Cố Yến Trần vang lên bên tai khiến tôi giật mình hoàn hồn.
Lúc này tôi mới phát hiện chẳng biết từ khi nào anh đã đứng bên cạnh mình.
“Cố tổng, anh họp xong rồi à?” Tôi lập tức đổi sang nụ cười lấy lòng.
“Ừ.” Anh nhìn về hướng Tống Vi Vi rời đi, như đang nghĩ gì đó.
“Sau này tránh xa cô ta ra một chút.” Anh đột nhiên lên tiếng.
“Hả?” Tôi hơi bất ngờ: “Sao lại thế? Tôi tưởng hai người là... thanh mai trúc mã.”
“Tâm địa cô ta không đơn giản.” Cố Yến Trần thản nhiên đáp, sau đó xoay người đi vào nhà.
Tôi lẽo đẽo theo sau, trong lòng âm thầm suy đoán, chẳng lẽ giới nhà giàu còn có mấy chuyện yêu hận tình thù mà tôi không biết?
“Đừng nghĩ lung tung.” Anh như mọc mắt sau gáy. “Làm tốt việc của cô đi.”
Việc của tôi?
Việc quan trọng nhất của tôi bây giờ chính là đóng vai vị hôn thê của anh cho thật tốt, đồng thời chăm sóc vị sếp lớn này cho thật chu đáo.
Buổi tối, tôi nhận được điện thoại của mẹ.
Bà vui vẻ báo cho tôi biết tình trạng của bà và bố tôi đã khá hơn nhiều, thêm một thời gian nữa là có thể chuyển sang phòng bệnh thường rồi.
“Vãn Vãn à, lần này đúng là nhờ có con với… Tiểu Cố.” Giọng mẹ tôi ở đầu dây bên kia đầy biết ơn.
“Đều là nhờ Tiểu Cố tìm bác sĩ giỏi nhất, dùng thuốc tốt nhất nên bọn mẹ mới hồi phục nhanh như vậy.”
Tôi sững người.
Cố Yến Trần đã giúp bố mẹ tôi tìm bác sĩ?
Sao tôi lại không biết?
Sau khi cúp máy, lòng tôi rối như tơ vò.
Tôi đứng trước cửa thư phòng do dự rất lâu, cuối cùng vẫn đưa tay gõ cửa.
“Vào đi.”
Tôi đẩy cửa bước vào, thấy Cố Yến Trần đang ngồi sau bàn làm việc xem tài liệu trên máy tính.
Anh đeo kính gọng vàng, nhìn vừa nhã nhặn vừa lạnh lùng cấm dục.
“Có chuyện gì?” Anh ngẩng đầu liếc tôi một cái.
“Chuyện của bố mẹ tôi… cảm ơn anh.” Tôi nhỏ giọng nói.
“Ừ.” Anh đáp một tiếng rồi lại cúi đầu xuống, như thể đó chỉ là chuyện nhỏ chẳng đáng nhắc tới.
“Tại sao anh lại giúp tôi?” Tôi không nhịn được mà hỏi.
Anh không ngẩng đầu lên, chỉ thản nhiên nói: “Cô là trợ lý của tôi. Người nhà cô gặp chuyện, tôi với tư cách sếp, giúp đỡ trong khả năng của mình cũng là chuyện bình thường.”
Lại là cái lý lẽ công tư phân minh này.
Nhưng trong lòng tôi lại chẳng hiểu sao thấy hơi cảm động.