Đừng Giả Vờ Nữa! Anh Chồng Thực Vật Đã Tỉnh Lại Rồi - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Bản “hợp đồng” giữa chúng tôi ngày càng trở nên gượng gạo.

Anh không còn là người thực vật nằm trên giường bệnh nữa, còn tôi cũng không còn là “người vợ hợp đồng” chỉ làm mọi thứ vì tiền.

Chúng tôi đã cùng nhau trải qua quá nhiều chuyện. Những màn kịch giả dối ban đầu, sau tất cả sóng gió, dường như đã thật giả lẫn lộn, đến mức ngay cả tôi cũng không còn phân biệt nổi nữa.

Tôi nhận ra mình hình như đã thật lòng yêu anh rồi.

Thích người đàn ông tuy miệng lưỡi cay nghiệt, tâm tư khó đoán nhưng luôn đứng ra bảo vệ tôi vào lúc tôi bất lực nhất.

Tối hôm đó, tôi đặt bản thỏa thuận chấm dứt hợp đồng đã ký sẵn lên bàn làm việc của Cố Yến Trần.

“Cố tổng, bố mẹ tôi đã ổn rồi, nhà họ Tống cũng đã phải trả giá. Tôi nghĩ, hợp đồng của chúng ta nên kết thúc tại đây thôi.”

Lúc nói ra những lời này, tim tôi đau như bị ai bóp nghẹt.

Nhưng tôi biết mình không thể tiếp tục tự lừa dối bản thân nữa.

Vở kịch này cũng đến lúc phải hạ màn rồi.

Cố Yến Trần nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận, không nói gì.

Không khí trong thư phòng yên lặng đến nghẹt thở.

“Cô… nghĩ kỹ rồi sao?” Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng hơi khàn.

“Vâng.” Tôi gật đầu, không dám nhìn anh.

“Cầm số tiền cô nên nhận, sau đó rời khỏi đây, từ nay không gặp lại nữa?” Anh hỏi tiếp.

Tôi cắn môi, không trả lời.

Đột nhiên anh đứng dậy, từng bước tiến về phía tôi.

Áp lực mạnh mẽ khiến tôi vô thức lùi lại.

Cho đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh ngắt phía sau, không còn đường lui nữa.

Anh chống tay hai bên, giam tôi giữa cơ thể anh và bức tường, cúi người nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Lâm Vãn, nhìn tôi rồi trả lời.”

“Cô thật sự… chỉ vì tiền thôi sao?”

Ánh mắt anh như một vòng xoáy sâu hun hút, khiến tôi hoàn toàn không thể trốn tránh.

Tôi không giả vờ nổi nữa.

Nước mắt cứ thế trào ra.

“Không phải…” Tôi vừa khóc vừa lắc đầu. “Hình như… em thích anh mất rồi.”

Nói xong câu đó, tôi cảm giác như toàn bộ sức lực trong người đều bị rút cạn.

Tôi cứ nghĩ anh sẽ cười nhạo tôi, cười tôi không biết tự lượng sức mình, cười tôi mơ tưởng viển vông.

Nhưng không. Anh lại bật cười.

Anh cúi đầu, trán chạm vào trán tôi, tiếng cười trầm thấp đầy vui vẻ.

“Sao lại là ‘hình như’?”

“Rõ ràng là em thích anh rồi.”

Đó là câu khẳng định chứ không phải câu nghi vấn.

Sau đó, ngay trước ánh mắt ngơ ngác của tôi, anh cầm bản thỏa thuận lên rồi xé nát ngay tại chỗ.

“Bản hợp đồng này bị hủy bỏ.” Anh nói.

Tim tôi lập tức rơi thẳng xuống đáy.

“Nhưng mà…” Anh nâng cằm tôi lên, đầu ngón tay khẽ lướt qua môi tôi, ánh mắt nóng bỏng đến mức như muốn thiêu cháy tôi: “Chúng ta phải ký một bản khác.”

“Bản gì cơ?” Tôi ngơ ngác hỏi.

Anh lấy từ túi áo ra một cuốn sổ nhỏ màu đỏ.

Là sổ hộ khẩu.

“Một bản vô thời hạn, có hiệu lực pháp lý, thật sự là…”

Anh hơi khựng lại, khóe môi cong lên thành nụ cười dịu dàng nhất mà tôi từng thấy.

“Giấy đăng ký kết hôn.”

“Lâm Vãn, em đồng ý không?”

16.

Tôi nhìn cuốn sổ hộ khẩu trong tay Cố Yến Trần mà cảm giác như bộ não mình sắp chập mạch đến nơi.

Cái cốt truyện kiểu gì thế này?

Từ lừa đảo hợp đồng, đến ân oán hào môn, rồi giờ tua nhanh một phát tới thẳng cửa Cục Dân chính luôn sao?

Đầu óc tôi trống rỗng, cứ như bị treo máy, trong tai chỉ còn văng vẳng câu hỏi của anh: “Lâm Vãn, em có đồng ý không?”

Tôi có đồng ý không ư?

Tôi đương nhiên...

Tôi đương nhiên là không dám tin rồi!

Đây chẳng lẽ lại là một chiêu thử lòng mới à? Thử xem kẻ lừa đảo như tôi có phải hạng lòng tham không đáy, đã muốn tiền lại còn muốn cả người hay không?

“Cố tổng." Tôi nuốt nước bọt, giọng khản đặc: “Trò đùa này... chẳng vui chút nào đâu.”

“Anh không đùa.” Vẻ mặt Cố Yến Trần nghiêm túc đến lạ kỳ, anh tiến tới một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người.

“Lâm Vãn, anh hỏi em, nếu không xé bản thỏa thuận chấm dứt hợp đồng này, có phải em định cầm tiền rồi biến mất luôn không?”

Tôi: “...” Đúng là bị anh nói trúng tim đen rồi.

“Sau đó thì sao?” Anh tiếp tục dồn ép: “Tìm một người thật thà nào đó để gả cho xong chuyện, rồi thỉnh thoảng nhớ về anh, em sẽ thấy anh là một gã khờ, hay là sẽ thấy... chút gì đó luyến tiếc?”

Trái tim tôi như bị câu nói cuối cùng của anh đâm mạnh một cái.

Luyến tiếc.

Sao tôi có thể không luyến tiếc cho được?

“Em...” Tôi há miệng định nói, nhưng chữ nghĩa cứ nghẹn lại nơi cổ họng.

Nhìn bộ dạng lúng túng của tôi, Cố Yến Trần khẽ thở dài, ánh mắt bỗng mềm mỏng hẳn đi.

“Thôi được rồi, không ép em nữa.”

Anh nhét cuốn sổ hộ khẩu vào tay tôi, cảm giác ấm áp và chân thực vô cùng.

“Giấy tờ em cứ giữ lấy, khi nào nghĩ kỹ rồi thì bất cứ lúc nào cũng có thể cùng anh đi đổi lấy sổ đỏ kết hôn.”

“Còn về thắc mắc lúc nãy của em, anh có thể trả lời luôn.”

Anh nhìn sâu vào mắt tôi, chậm rãi thốt ra từng chữ rõ mồn một:

“Em muốn biết anh rung động với em từ khi nào sao?”

“Em hỏi muộn rồi.”

“Đáng lẽ em nên hỏi là, suốt ba tháng anh nằm bất động trên giường bệnh đó, rốt cuộc anh đã nghe thấy những gì.”

17.

Suốt ba tháng anh nằm bất động trên giường bệnh đó, rốt cuộc anh đã nghe thấy những gì?

Câu nói này của Cố Yến Trần như một tiếng sét đánh ngang tai, nổ tung trong đầu tôi.

Anh... hóa ra lúc đó anh đã có ý thức rồi sao?

“Anh...” Tôi nhìn anh, không dám tin vào tai mình.

Cố Yến Trần bật cười trầm thấp. Trong tiếng cười ấy mang theo một tia cưng chiều và cả sự bất lực mà tôi chưa từng thấy trước đây.

“Không sai.” Anh thừa nhận.

“Bắt đầu từ lần đầu tiên em bị dì hộ lý ép lau mặt cho anh, anh đã có ý thức mơ hồ rồi.”

“Anh cảm nhận được tay em rất mềm, động tác cũng rất nhẹ nhàng.”

“Sau đó, em nghiễm nhiên trở thành ‘vị hôn thê’ của anh.”

Anh kéo tôi ngồi xuống ghế sofa, bắt đầu công cuộc “tổng kết nợ nần”.

“Ngày nào em cũng đến, cứ lải nhải bên tai anh mãi không thôi, chẳng khác gì một con chim sẻ nhỏ.”

“Em đọc tin tức tài chính cho anh nghe, dù anh thừa biết em chẳng hứng thú gì, cứ đọc đến đoạn nào khó là lại vấp lên vấp xuống.”

“Em còn đọc cả sách toán cao cấp cho anh nghe nữa, rồi nghiêm trang khoanh vùng trọng điểm, bảo anh quy tắc L'Hôpital chắc chắn sẽ có trong đề thi.”

Mặt tôi “phừng” một cái đỏ bừng lên, cảm giác như máu sắp rỉ ra đến nơi. 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo