Dưới hiên nghe tiếng chuông - Chương 12

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta không nói gì, cùng hắn nhìn về phía vầng trăng ấy. Hắn tiếp tục chủ đề dang dở:

"Văn Linh, ta luôn không hiểu, tại sao Yến Tùy thì được mà ta thì không? Chúng ta rõ ràng có thân thế nhơ nhuốc như nhau, huyết thống tôn quý như nhau, tâm tính tàn nhẫn như nhau, tại sao nàng luôn chọn hắn?"

"Tại sao với hắn nàng có thể bao dung, dịu dàng như thế, còn với ta mãi mãi chỉ có sự lạnh lùng."

Hắn có lẽ không thực sự cần một câu trả lời, nhưng ta vẫn đáp:

"Bởi vì, chàng ấy vĩnh viễn không cưỡng ép ta. Còn ngươi, lại luôn luôn cưỡng ép."

Cưỡng ép ta ở lại bên cạnh, cưỡng ép ta làm Hoàng hậu của hắn.

Hắn sững người: "Kiếp trước, nàng cũng từng nói vậy... Thế nên lần này, ta đã không cưỡng ép nàng nữa mà..."

"Nhưng trong lòng ta đã có Yến Tùy rồi."

Hắn đột ngột quay đầu, mắt sáng rực: "Vậy có phải, nếu kiếp này nàng không có ký ức, nàng gặp ta trước, nàng cũng sẽ thích ta phải không?"

Ta không trả lời câu hỏi đó: "Thế gian lấy đâu ra nhiều 'nếu như' đến vậy."

Ánh mắt Lý Như Mộ tối sầm lại. Tiếng vó ngựa dồn dập đã tiến sát, hắn lại nhìn trăng tròn trên cao: "Nàng có biết cuối cùng ta chết thế nào không?"

"Không biết, ta chết sớm hơn ngươi."

"Thực ra, chẳng sớm hơn bao nhiêu đâu, chỉ một lát thôi."

22

Lý Như Mộ chết rồi. Ngay khi Yến Tùy hạ lệnh truy binh không được manh động, một tiểu tướng khát khao lập công đã giương cung ngắm bắn hắn.

Khoảnh khắc mũi tên đâm xuyên cơ thể, bàn tay Lý Như Mộ đang giữ cánh tay ta bỗng siết chặt, ta bị hắn kéo loạng choạng, suýt chút nữa đã cùng hắn rơi xuống vực thẳm. Nhưng hắn bỗng nhiên buông tay ra, đẩy ta về phía ngược lại.

Tiếng gió rít gào bên tai, ta được Yến Tùy phi ngựa đến ôm chặt vào lòng. Trong tai, vẫn còn vang vọng câu nói cuối cùng của Lý Như Mộ:

"Văn Linh, ta xông vào... để cứu nàng đây."

23

Ta chưa bao giờ nghĩ Lý Như Mộ sẽ xuất hiện trong giấc mộng của mình. Ta thực sự rất hận hắn. Hắn thiết kế giết Yến Tùy, lại bất chấp ý nguyện và sự căm ghét của ta mà cưỡng ép ta ở bên cạnh. Ta ở bên hắn một năm, ám sát hắn vô số lần, lần nào cũng thất bại.

Chẳng biết lần thứ bao nhiêu tước được con dao trên người ta, hắn cười ném đi: "Ta dẫu sao cũng là kẻ lớn lên trong sự ức hiếp và ám sát, mấy chiêu này của nàng ta thấy quá nhiều rồi. Đừng nản lòng, không phải do nàng kém đâu, luyện thêm chút nữa biết đâu lại thành công."

Ta tự bạo tự khí, ngồi xuống hỏi hắn rốt cuộc thích ta ở điểm nào, rõ ràng giao tình giữa ta và hắn ít đến thảm thương. Lý Như Mộ lại đưa ra một đáp án khiến ta không tài nào hiểu nổi: "Ta thích nàng, vì nàng chân tâm thích Yến Tùy."

Đó là lý do gì chứ? Ta nghĩ cả đêm không thông, nửa đêm ngồi dậy đổ dầu nến lên rèm giường, châm lửa đốt. Ta có chút không muốn sống nữa, ai bảo hắn lại nhắc tới Yến Tùy, khiến ý nghĩ ấy trong ta càng thêm mãnh liệt.

Khi Lý Như Mộ chạy đến, lửa ở Trường An điện đã không thể cứu vãn được nữa. Hắn đứng ngoài điện, trước mặt là đám cung nữ thái giám quỳ rạp dưới đất. Họ sợ hắn nhất thời bốc đồng mà xông vào biển lửa. Chuyện đó làm sao có thể chứ? Đây là Lý Như Mộ kia mà. Kẻ giết cha giết anh, định sẵn cả đời cô độc như Lý Như Mộ làm sao có thể làm vậy?

Nhưng ta không cam lòng. Ta chịu đựng nỗi đau thiêu đốt, giễu cợt hắn: "Lý Như Mộ, chẳng phải ngươi nói ngươi thích ta sao? Chẳng phải ngươi nói không có sự cho phép của ngươi, ta không được chết sao? Vậy ngươi đến cứu ta đi? Cứu ta đi, Bệ hạ... Ta đau quá..."

Câu cuối cùng ấy, là ta nói với Yến Tùy. Ta sắp chết rồi, lại lờ mờ thấy bóng dáng chàng đứng dưới tán hoa đồ mễ, vươn tay về phía ta.

Ký ức cuối cùng của kiếp trước là một trận ồn ào hỗn loạn:

"Bệ hạ! Bệ hạ! Ngài không thể—"

24

Khi ta tỉnh lại, khóe mắt vẫn còn vương một giọt lệ.

Ta hơi nghi hoặc lau đi giọt nước ấy, bên tai liền vang lên một tiếng hừ lạnh: "Tỉnh rồi? Nàng cũng khéo ngủ thật đấy Văn Linh, người đòi đi thả diều là nàng, rốt cuộc diều là ta thả, quà vặt là nàng ăn, ăn xong là lăn ra ngủ, một giấc ngủ tận một canh giờ. Có đôi khi ta thực sự thắc mắc sự khác biệt giữa nàng và Phì Phì là gì đấy."

Phì Phì là con heo con mà hàng xóm tặng. Ta không nỡ giết thịt nên cứ thế nuôi nó.

Ta uể oải vươn vai một cái, ngước lên nhìn, người nọ miệng thì càm ràm nhưng tay vẫn cầm ô che chắn rất kỹ, không để nắng chiếu vào mặt ta dù chỉ một chút. Ta ngồi thẳng dậy, hôn một cái rõ kêu lên mặt chàng.

"... Giữa thanh thiên bạch nhật thế này." Chàng thản nhiên nói: "Chuyện tốt nên có đôi."

"Nói tiếng người đi."

"Còn bên mặt trái nữa."

Ta ghé sát lại, ngay lúc môi sắp chạm vào thì dừng khựng lại: "Nằm mơ đi, tại sao ta phải thưởng cho chàng chứ?"

Nói xong, ta liền vắt chân lên cổ mà chạy. Hai năm nay tính tình và lòng kiên nhẫn của Yến Tùy đã tốt lên rất nhiều, duy chỉ có cái tính "tất báo" nhỏ mọn là chẳng hề thay đổi — cứ nhìn việc cuối cùng chàng làm trước khi rời thượng kinh là thu thập bằng chứng phạm tội của tổ phụ và Đại bá phụ, khiến cả hai mất chức, khiến tổ phụ mất sạch thanh danh tuổi già, phải lếch thếch dọn cả nhà về Nam Dương là đủ hiểu rồi.

Để chàng bắt được thì ta thê thảm chắc luôn!

Tiếc thay, chạy sao thoát khỏi người biết khinh công. Ta vẫn bị chàng tóm được, bị vị cựu Thống lĩnh Trấn Phủ Ty ấn xuống con thuyền nhỏ giữa đầm lau sậy, "trừng phạt" cho một trận ra trò.

Xong xuôi, chân ta bủn rủn cả đi không nổi, đành để chàng cõng về nhà.

"Hôm qua ta nghe người ta kháo nhau ngoài chợ, Hoàng đế băng hà rồi, những phi tần không có con đều phải tuẫn táng, Trân phi... cũng nằm trong số đó."

Chàng khựng lại một chút: "Ừm."

Ta phủ phục trên lưng chàng, không nói gì thêm. Hai năm trước, sau khi Yến Tùy áp giải thi thể Lý Như Mộ về thượng kinh, liền đưa ta xuôi Nam đến Hoài Nam này. Những đứa con còn lại của Hoàng đế đều còn rất nhỏ, nhưng cả hai cha con họ đều hiểu rõ một điều: Dù có bồi dưỡng người kế vị từ đám con nhỏ ấy, Hoàng đế cũng tuyệt đối không lập Yến Tùy làm Thái tử. Thân phận của chàng chính là vết nhơ của Hoàng đế.

Vì thế, Yến Tùy đã tự chặt đi một đốt ngón tay út để bày tỏ quyết tâm hoàn toàn rời khỏi vòng xoáy hoàng quyền, dùng nó để đổi lấy tự do cho chúng ta. Chúng ta đã sống cuộc đời mà ngày xưa Trân phi từng mong muốn Yến Tùy sẽ có: Tự do tự tại, cơm áo không lo.

Nghĩ đến đây, ta chợt nhớ ra một chuyện, ghé sát tai Yến Tùy:

"Báo cho chàng một tin mừng, chàng — sắp làm cha rồi."

Chàng không thèm ngoảnh đầu lại: "Bảo ta gọi nàng bằng cha? Kiếp sa— Cái gì?!"

Chàng khựng người lại, quay phắt đầu. Ta gật đầu xác nhận.

Chàng đứng ngây ra hồi lâu, bỗng nhiên cuống quýt chân tay:

"Thế... thế sao còn bắt ta cõng? Có bị ép vào bụng không?"

"Văn Linh! Sao lúc nãy nàng không nói cho ta biết! Ta vừa mới giày vò mạnh bạo như vậy... không có chỗ nào khó chịu chứ?"

Chàng vội vàng đổi tư thế, bế thốc ta lên mà đi. Ta cười đến mệt lả, áp mặt vào ngực chàng, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ và đầy sức sống.

Đây chẳng phải chính là một kết cục thật tốt, thật đẹp hay sao.

(Hoàn)

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo