Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bọn tao cũng chỉ vì cùng đường không còn cách nào khác, nhà nghèo, những chỗ có thể vay mượn đều đã vay hết cả rồi, nhà cũng đã bán rồi, nhưng cái loại thuốc đặc trị đó đắt quá, một mũi thôi đã mất mấy chục triệu rồi.”
“Tao chỉ có một cô em gái duy nhất như vậy thôi, chỉ cần con bé khỏe lại, cho dù có phải ngồi tù tao cũng cam lòng.”
Tôi nghe xong cũng cảm động lây.
“Các anh còn cần bao nhiêu tiền nữa?”
Tên bắt cóc giơ một ngón tay lên.
Tôi: “1000 vạn à?”
Nhưng trong thẻ của tôi chỉ còn hơn 500 vạn thôi.
Đó là tiền mừng tuổi năm ngoái tôi bỏ vào trong thẻ tiết kiệm.
Bình thường tôi toàn quẹt thẻ tín dụng của anh trai, cho nên vẫn chưa có cơ hội dùng đến số tiền này.
Anh chàng bắt cóc trợn tròn mắt, xua tay lia lịa.
“Không cần nhiều thế đâu, không cần nhiều thế đâu, 100 vạn là đủ rồi.”
Tôi cũng sững sờ, số tiền này chẳng qua cũng chỉ bằng giá một cái túi xách của tôi mà thôi.
Tôi chưa từng nghĩ tới, 100 vạn lại có thể cứu mạng một cô bé.
Trong lòng dấy lên cảm giác không biết phải miêu tả như thế nào, khó chịu vô cùng.
Tôi sụt sịt nói: “Anh bắt cóc ơi, số tiền này em có, em sẽ đưa cho hai an.”
“Nếu em gái anh biết người anh trai mà mình yêu nhất vì mình mà phải ngồi tù, cô bé sẽ phải sống trong dằn vặt và tội lỗi suốt đời mất.”
Anh chàng bắt cóc bị tôi làm cho cảm động đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa.
Lập tức nhận tôi làm em gái nuôi ngay tại chỗ.
Anh ta móc một cái đùi gà từ trong lòng ra đưa cho tôi.
Tôi đã đói đến mức không chịu nổi rồi, nên cũng chẳng khách sáo gì nữa.
Cắn một miếng thật to.
Đúng là thơm thật đấy.
Đang ăn đến mức miệng đầy mỡ thì cửa phòng bị ai đó đá văng ra.
Tôi cứ tưởng là Hoắc Chu, không ngờ lại là anh trai tôi.
Mặt anh tái nhợt, quần áo xộc xệch, lồng ngực phập phồng dữ dội, tay xách một chiếc túi màu đen.
“Anh, sao anh lại tới đây?”
Anh không nói gì, cả người đơ ra.
Vẻ mặt kinh hãi nhìn cảnh tượng trong phòng.
Thấy tôi một tay cầm đùi gà, một tay cầm chai rượu.
Khóe miệng còn dính vỏ hạt dưa chưa nhổ sạch.
Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn ném chiếc túi đựng tiền qua, lạnh giọng ra lệnh cho tên bắt cóc:
“Tiền đây, thả em gái tôi ra, có gì cứ nhằm vào tôi đây này.”
Chưa kịp để anh hiểu đầu đuôi, thì anh đã phải hứng trọn một cú đấm trời giáng của tên bắt cóc B.
“Cái đồ súc sinh, có ai làm anh trai như mày không hả?”
Anh trai tôi ngơ ngác hoàn toàn.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh bị người ta đấm như vậy.
Trong ánh mắt giận dữ thoáng hiện lên chút mờ mịt.
Hiếm khi thấy anh như vậy, trông ngơ ngác khó tả, cũng có chút đáng yêu đấy chứ.
Tên bắt cóc A đứng dậy nhặt túi tiền dưới đất lên rồi giận dữ ném trả lại.
“Cầm lấy số tiền thối tha của mày rồi cút nhanh đi, bọn tao chẳng thèm đâu.”
Anh trai tôi cứ tưởng là tên bắt cóc đã đổi ý.
Anh bày ra dáng vẻ như muốn đàm phán, che giấu cảm xúc, bình tĩnh lên tiếng:
“Nếu tiền không đủ, tôi có thể đưa thêm, chỉ cần các anh đừng làm hại em gái tôi.”
“Hoặc là các anh thả em gái tôi ra, tôi ở lại thay con bé, tôi có giá trị hơn con bé nhiều.”
Nghe thấy lời này, anh chàng bắt cóc lại càng tức giận hơn.
“Có giá trị? Hừ, cái loại người chỉ biết ra vẻ đạo mạo như mày, đến một sợi tóc của em gái tao cũng không bằng.”
Anh trai tôi: “???”
Tôi bị những lời nói của anh trai làm cho cảm động, hóa ra trong lòng anh vẫn có cô em gái này.
Đồng thời tôi cũng rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Sợ bị anh chàng bắt cóc nhìn thấu những lời kể khổ vừa nãy của tôi đều là lừa đảo, anh ta mà nổi giận lên thì cả tôi và anh trai đều bị tiêu diệt mất.
Tôi chỉ còn cách hùa theo:
“Đúng, anh tôi nói đúng đấy, anh cầm lấy số tiền thối tha của anh rồi cút đi, tôi không thèm cái người anh trai như anh nữa đâu.”
“Bây giờ tôi có anh trai mới rồi, họ tốt hơn anh gấp ngàn lần, vạn lần.”
“Dù sao anh cũng có em gái mới rồi, còn quản tôi làm gì nữa, dù sao anh cũng ghét tôi, đã sớm muốn rạch ròi quan hệ với tôi để đuổi tôi ra khỏi nhà rồi còn gì.”
Càng nói, nỗi ấm ức trong long lại càng trào dâng.
Nước mắt lại bắt đầu rơi lã chã.
“Còn gì cái gì, anh nói ghét em từ bao giờ, anh đuổi em ra khỏi nhà khi nào hả?”
Tôi ưỡn ngực, dáng vẻ hùng dũng hiên ngang.
“Anh còn không thừa nhận, những lời anh nói với thư ký Trương lúc ngồi trong phòng tôi đều nghe thấy hết cả rồi.”
“Anh bảo phải nhanh chóng công bố tin tức hai chúng ta không phải anh em ruột ra ngoài, còn bảo càng sớm càng tốt nữa, rõ ràng là anh đã chịu đựng tôi đủ lắm rồi, không muốn nhận đứa em gái này nữa.”
Anh trai tôi nghe xong bỗng nhiên bật cười.
“Phải, đúng là anh không muốn nhận cô em gái này nữa rồi.”
Anh đi đến trước mặt tôi, trầm giọng dịu dàng nói: “Bởi vì, anh muốn em làm...”
Chưa đợi anh nói xong, Hoắc Chu đã lao vào.
Miệng hét lớn: “Vợ ơi, anh tới đây.”
Tất cả mọi người đồng loạt hóa đá.
Không khí như bị một luồng sức mạnh huyền bí nào đó đóng băng lại.
Vẫn là anh trai tôi phá vỡ cục diện đầu tiên, hỏi anh ta: “Sao mày lại tới đây?”
“Còn nữa, ai là vợ mày hả?”
Hoắc Chu sải bước đi tới chỗ tôi, nắm lấy tay tôi, mỉm cười trả lời:
“Oánh Oánh chính là vợ của tao.”
Không khí lại một lần nữa đông cứng lại, còn mơ hồ xuất hiện mùi thuốc súng nồng nặc.
Ba người, tôi nhìn anh, anh nhìn tôi.
Tôi vừa định mở miệng giải thích, thì một nắm đấm rắn chắc đầy uy lực lướt qua trước mắt tôi.
Nện thẳng vào mặt Hoắc Chu.
Khiến tôi giật mình kêu lên kinh hãi.
“Hoắc Chu, mẹ kiếp tao đã cảnh cáo mày bao nhiêu lần rồi, đừng có mà dòm ngó em gái tao, mày còn dám không biết sống ch e c mà gọi con bé là vợ hả!”
Hoắc Chu cũng không phải dạng vừa, hai người từ nhỏ đánh nhau đã chưa bao giờ phân thắng bại.
Lao lên trả lại một cú đấm.
“Oánh Oánh đã không còn là em gái mày nữa rồi, sau này em ấy muốn ở bên ai là quyền của em ấy, mày quản nổi không?”
“Thế cũng không được.”
“Tại sao lại không được?”
“Bởi vì...” Anh trai tôi đưa mắt nhìn về phía tôi.
“Bởi vì tôi thích em ấy.”