Em Gái Ngoan, Gọi Một Tiếng Ông Xã Anh Nghe Xem - 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Chưa đợi tôi đứng vững, thì đã bị một đôi bàn tay rắn chắc ôm chặt lấy từ phía sau.

 

Hơi thở ấm nóng phả vào tai, khiến cả người tôi lập tức đỏ bừng lên.

 

“Oánh Oánh, lời em vừa nói là thật sao? Em thực sự sẽ chọn anh sao?”

 

Tôi mím môi gật gật đầu.

 

Trong lúc không khí đang dâng cao, tôi đã quên mất trong căn phòng này vẫn còn hai người nữa.

 

18.

 

Đại ca bắt cóc ngượng ngùng ho khan hai tiếng.

 

Trình Trì nhìn thấy hai người họ, theo bản năng bảo vệ tôi ở phía sau.

 

Anh rút điện thoại ra định báo cảnh sát.

 

Tôi vội vàng giật phắt lấy, rồi giải thích đầu đuôi ngọn ngành sự việc một lượt.

 

“Anh ơi, họ bắt cóc em thực ra là có nỗi khổ riêng, hơn nữa suốt dọc đường họ đều rất chăm sóc em, còn nhường cái đùi gà lớn duy nhất cho em ăn nữa kìa.”

 

Đại ca bắt cóc liên tục xin lỗi tôi và Trình Trì.

 

Tôi nhặt chiếc túi đựng tiền dưới đất lên rồi nhét vào lòng đại ca bắt cóc.

 

“Số tiền này các chú cứ cầm lấy, để chữa bệnh cho em gái chúng ta cho thật tốt, tiền không đủ cứ trực tiếp nói với cháu, cháu lo được hết.”

 

Đại ca bắt cóc nói thế nào cũng nhất quyết không chịu nhận.

 

“Nếu đã nhận hai người làm anh trai rồi, thì em gái cũng là em gái của tôi, nếu hai người không nhận, tôi sẽ báo cảnh sát để cảnh sát bắt các anh đấy.”

 

Trình Trì nhắc nhở tôi: “Đây là tiền chuộc, thực sự nhận rồi sau này sẽ nói không rõ được đâu.”

 

“Nếu Oánh Oánh đã nhận hai người làm anh trai, thì hai người chính là anh vợ của tôi rồi.”

 

“Thế này đi, để tôi liên hệ chuyển em gái chúng ta vào bệnh viện tốt nhất, mời những bác sĩ giỏi nhất hội chẩn, tất cả chi phí tôi sẽ bao hết, sau này có khó khăn gì cứ tìm tôi và Oánh Oánh.”

 

Đại ca bắt cóc cảm động vô cùng, khóc lóc muốn tiến lên ôm lấy tôi.

 

Thì bị Trình Trì nhanh chân ngăn lại.

 

Tôi mỉm cười bĩu môi, không ngờ cái tên này lại có tính chiếm hữu mạnh đến thế.

 

19.

 

Một màn kịch kết thúc.

 

Trên chiếc xe về nhà, tôi và Trình Trì ngồi ở ghế sau.

 

Lần đầu tiên tôi cảm thấy gò bó và ngượng ngùng như vậy.

 

Suốt cả quãng đường hai bàn tay luôn đan chặt vào nhau.

 

Cả hai chúng tôi không ai nói lời nào, cũng không ai dám nhìn đối phương, hai trái tim trong lồng ngực cứ đập loạn nhịp liên hồi.

 

Về đến nhà, Y Y đang ở trong phòng khách, thấy chúng tôi quay lại, cô ta lập tức lao đến trước mặt Trình Trì.

 

“Anh ơi, anh về rồi ạ.”

 

“Em có chuẩn bị bữa khuya cho anh đấy, là món mì sốt sở trường của em, anh có muốn nếm thử không?”

 

Cô ta lại nhìn về phía tôi.

 

“Chị ơi, chị có muốn nếm thử một chút không, em còn đặc biệt cho thêm một ít cà rốt vào nữa, ngon lắm đấy ạ.”

 

Biết rõ tôi ghét cà rốt nhất.

 

Cái đồ ranh con, lại định chơi cái bài này với tôi à.

 

Lần này tôi sẽ không nhẫn nhịn nhường nhịn cô ta thêm nữa đâu.

 

Đối diện với khuôn mặt đáng ghét đó tôi tuôn ra một tràng mắng mỏ xối xả, nước miếng văng đầy mặt cô ta.

 

Y Y khóc lóc chạy đến nấp sau lưng Trình Trì, chỉ tay vào tôi mà tố cáo:

 

“Anh ơi, chị ta bắt nạt em, em không thích chị ta đâu, anh mau đuổi chị ta ra khỏi nhà mình đi.”

 

Tôi chống nạnh, đứng chờ xem anh sẽ xử lý thế nào.

 

Trình Trì vẻ mặt nghiêm túc xoay người nói với Y Y:

 

“Em gái à, có một việc anh quên chưa nói với em, sau này Oánh Oánh chính là chị dâu của em rồi, ngôi nhà này không phải anh nói là được đâu.”

 

Y Y ngây người hoàn toàn.

 

Đứng sững tại chỗ hồi lâu mà vẫn chưa kịp phản ứng gì.

 

20.

 

Buổi tối nghỉ ngơi, nhưng phòng của tôi đã bị Y Y chiếm mất rồi.

 

“Em ngủ phòng anh đi, hồi nhỏ chẳng phải em thích ngủ trên giường của anh nhất sao?”

 

Mặt tôi lại đỏ lựng lên.

 

Hồi nhỏ với bây giờ có thể giống nhau được sao?

 

Trình Trì nhường phòng của anh cho tôi, còn mình thì sang ngủ ở phòng khách nhỏ bên cạnh.

 

Mệt mỏi cả một ngày trời nên tôi buồn ngủ rũ rượi, rửa mặt xong xuôi định đi ngủ.

 

Thì tiếng gõ cửa vang lên.

 

“Oánh Oánh, anh vào lấy cái khăn tắm.”

 

Một lát sau lại gõ tiếp.

 

Trình Trì cởi trần nửa người trên, mái tóc vẫn còn ướt sũng.

 

“Oánh Oánh, anh lấy cái máy sấy tóc.”

 

Lấy xong cũng không chịu đi ngay, mà còn cố tình sấy tóc trước mặt tôi nữa chứ.

 

Nhìn chằm chằm vào tấm lưng săn chắc và mượt mà của anh, khiến tôi thèm thuồng đến mức nước miếng muốn chảy ròng ròng luôn rồi.

 

Ế ẩm từ trong bụng mẹ bao nhiêu năm nay rồi.

 

Làm sao mà chịu đựng nổi cơ chứ.

 

Tôi chỉ còn cách cố nhịn mà quay đầu đi chỗ khác để mắt không thấy thì lòng không đau.

 

Một lát sau lại lại lại gõ cửa nữa.

 

Một luồng lửa giận bốc lên, khó khăn lắm tôi mới tĩnh tâm lại được để sắp chìm vào giấc ngủ.

 

“Lại làm cái gì nữa thế, còn cần cái gì thì lấy một thể đi luôn đi, tôi buồn ngủ ch e c đi được rồi đây này.”

 

Lần này anh chẳng lấy thứ gì cả, đi thẳng tới trước giường, cúi người dùng hai tay chống hai bên người tôi.

 

Đôi mắt sâu thẳm cứ thế nhìn tôi chằm chằm.

 

Vành tai ửng hồng anh nói: “Anh bị lạ giường.”

 

“Cho nên, có thể ngủ cùng em được không?”

 

Cơn buồn ngủ bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.

 

Tôi thẹn thùng trùm chăn kín đầu, hít thở thật sâu.

 

Tôi hạ quyết tâm, đây là do anh ép tôi đấy nhé.

 

Tôi đẩy anh ra, đi xuống hầm rượu làm một hơi hết sạch cả một chai rượu.

 

Sau đó khí thế bừng bừng quay trở lại phòng ngủ.

 

Tôi ép anh vào tường làm một cú bích đông.

 

Nhón chân định thực hiện một nụ hôn nồng cháy của thiếu nữ.

 

Nhưng không tới, tôi nhảy lên để hôn.

 

Vẫn không tới.

 

Trình Trì mỉm cười cưng chiều, bế thốc tôi lên.

 

Anh ép ngược tôi vào tường, hai cánh mũi chạm vào nhau.

 

Ánh mắt long lanh, anh bá đạo tuyên bố chủ quyền.

 

“Anh đã đợi ngày này từ lâu lắm rồi.”

 

“Em là của anh, chỉ có thể là của một mình anh thôi.”

 

Sau đó anh hôn lên môi tôi, cạy mở hàm răng để quấn lấy đầu lưỡi.

 

Hơi thở dồn dập, giống như muốn nuốt chửng tôi vào trong bụng vậy.

 

……

 

21.

 

Một ngày trước đám cưới, Hoắc Chu vẫn chưa cam lòng.

 

Với thân phận là anh vợ, anh ta lén lút tiến hành tống tiền Trình Trì sau lưng tôi.

 

“Trình Trì, bây giờ Oánh Oánh là em gái tao, mày muốn cưới em ấy tao không có ý kiến gì, nhưng chẳng lẽ mày không định bày tỏ chút thành ý nào sao?”

 

“Ví dụ như mảnh đất ở phía Đông thành phố kia, nếu thực sự không được, thì đưa chiếc xe đua phiên bản giới hạn đó cho tao cũng được mà.”

 

Trình Trì lạnh lùng liếc nhìn anh ta một cái, sau đó hai người lao vào tẩn nhau một trận.

 

Tôi mở cửa đi vào, Hoắc Chu đang ở thế yếu bèn cầu cứu tôi:

 

“Em gái ơi, chồng em bắt nạt anh này, em không thèm quản chút nào à.”

 

Tôi giả vờ điếc có chọn lọc, hét lớn cổ vũ cho Trình Trì:

 

“Chồng ơi cố lên, chồng là tuyệt nhất!”

 

Buổi tối, tôi bị anh ôm chặt eo ép vào trước gương.

 

Mọi thứ trước mắt cứ chao đảo liên hồi.

 

Lúc sắp không chịu đựng nổi nữa, đột nhiên anh dừng lại, thở hổn hển bên tai tôi:

 

“Gọi lại lần nữa đi.”

 

“Gọi cái gì cơ?”

 

“Chồng.”

 

“Chẳng phải em nói chồng là tuyệt nhất sao?”

 

Tôi đỏ mặt, không tài nào gọi thành lời được.

 

Một tiếng cười trầm thấp vang lên.

 

“Không vội, không sao cả, đối với em, anh có đầy cách.”

 

Anh chậm lại động tác, cố tình giở trò xấu.

 

“Muốn không? Gọi chồng đi rồi anh cho.”

 

Cuối cùng tôi đành phải đầu hàng, giọng mềm nhũn rên rỉ:

 

“Chồng ơi~”

 

-HẾT-

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo