Em gái tôi yêu một người mẫu ma-nơ-canh trong trung tâm thương mại. - Chương 15

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi tự an ủi mình: Lát nữa có người giấy làm thế thân, đốt bát tự của ai cũng giống nhau.


“Lễ thành!”


Giọng nói của người chủ trì âm lễ đột nhiên vang lên cao vút, trong lòng tôi vốn đã như chim sợ cành cong lại ném vào một tiếng sấm quỷ dị và kinh hoàng.


Phía sau đột nhiên có mấy bàn tay xô đẩy, thô lỗ và bạo lực đẩy tôi sang một bên.


Trong hoảng loạn, tôi ngã nhào vào quan tài màu đỏ lớn đang mở ra.


Tôi lập tức thét chói tai, giật tung khăn trùm đầu màu đỏ vướng víu trên đầu.


Chỉ thấy bên ngoài quan tài, những khuôn mặt hưng phấn đến biến dạng vây quanh, nhìn tôi một cách tàn nhẫn từ trên cao.


Đầu óc tôi nổ tung.


Bị nhiều ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, tôi phải làm sao để đánh tráo?


Tôi dùng cả tay chân bò dậy, sốt ruột tìm bóng dáng Trình Dương.


Nhưng giây tiếp theo, tôi bị đè chặt như súc vật, bị nhét mạnh vào quan tài đen kịt.


Tôi điên cuồng giãy giụa, tuyệt vọng thét chói tai.


“Buông tôi ra! Tất cả các người buông tôi ra! Mẹ, cứu con!”


Và trong khoảnh khắc tầm nhìn tối sầm lại, tôi nhìn thấy khuôn mặt bán phần mang nụ cười âm hiểm của mẹ trong khe hở của đám đông.


“Thùng! Thùng! Thùng!”


Nắp quan tài bị người ta vội vàng đóng lại, trên đầu lập tức truyền đến tiếng đóng đinh quan tài.


Tôi gào thét trong không gian chật hẹp, vung tay lại sờ thấy một vật mềm mại.


Đó là… Người giấy của Diệp Trừng!


Ý thức được bản thân đã hoàn toàn bị cuốn vào một âm mưu tính kế tôi, tôi sụp đổ khóc lớn.


Mà bên ngoài, đám đàn ông thắt lưng đỏ vui vẻ nhận tiền.


Trong tiếng kèn đồng và sáo, tôi cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, quan tài chứa tôi được khiêng lên một cách vững vàng, ra khỏi miếu, hướng về phía nghĩa trang của Bạch Hoa trên sườn đồi.


Bên ngoài tiếng người tiếng nhạc ầm ĩ, nhấn chìm sự giãy giụa và tiếng khóc vô lực của tôi.


Không biết qua bao lâu, quan tài bị người ta đặt xuống từ trên không, người ta dùng dây thừng hạ quan tài xuống huyệt mộ đã đào sẵn.


Và cách một quan tài, tôi nghe thấy một người đàn ông nói với người khiêng quan tài với vẻ mặt tươi cười.


“Vất vả cho các vị sư phụ rồi.”


Nhận ra là giọng của cha, sự phẫn hận và oán khí ngút trời lại tràn ngập trong phổi tôi, tôi lại bắt đầu đấm vào thành quan tài, khóc đến tan nát cõi lòng.


“Diệp Thực Đức! Hồ Tú Vân! Diệp Trừng! Các người không có lương tâm! Các người từ đầu đến cuối đều diễn kịch tính kế tôi, chính là để tôi cam tâm tình nguyện phối hợp với các người hoàn thành nghi thức âm hôn, các người buôn bán người, trời đánh!”


Khác với sự tuyệt vọng của tôi, giọng nói của mẹ lộ ra sự thiếu kiên nhẫn nồng đậm.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo