Nhóm dịch: Du Dã Kỳ Lân
Tình trạng: Đã hoàn thành
Cập nhật: 28/10/2025
Lượt xem: 1,571
Lượt theo dõi: 0
Nửa đêm, tôi bay vào phòng ngủ của Diêm Vương, đứng bên giường hắn thở dài, "Tạ Lan, ngươi ngủ chưa? Tôi không ngủ được."
"Tôi nhớ gà ăn mày*, tay gấu hầm, vịt bát bảo..."
(*Hay còn gọi là gà nướng đất sét)
Dưới sự lải nhải không mệt mỏi của tôi, cuối cùng hắn cũng mở mắt ra.
"Được rồi, đừng có réo như gọi hồn nữa."
Tôi rút ra một dải lụa trắng dài ba thước, "Hay là tôi biểu diễn thắt cổ cho ngài xem cũng được."
Xà nhà quá cao, tôi không với tới được, bèn buộc luôn vào khung giường của hắn.
Hắn nhìn tôi con ngươi trợn ngược lồi ra và chiếc lưỡi dài không thể thu lại, có chút ghét bỏ.
Có lẽ nước miếng sắp nhỏ xuống mặt hắn, Tạ Lan đột nhiên lật người ngồi dậy.
"Có chuyện gì thì nói đi."
Tôi kéo dải lụa trắng dài ba thước, quay đầu nhìn hắn, "Tôi muốn trở về nhân gian."
"Sổ phán quan đều đã viết rồi, dương thọ của tôi chưa hết."
"Đây không phải là nơi tôi nên ở, ngươi phải thả tôi về."