Gả Cho Kẻ Thù Của Cha - 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
5.
Chuyện ta và Nhiếp chính vương dắt tay nhau bước xuống họa đình lan truyền khắp kinh thành một cách chóng mặt, lại còn thêm mắm dặm muối đủ kiểu. 
 
Nào là "thúc cháu cùng tranh giành một nữ tử", "Nhiếp chính vương bá đạo cưỡng cầu tình yêu trên thuyền", "Tiêu Tiểu vương gia đứt đoạn tình duyên, ôm hận che mặt chạy khỏi phòng".
 
Ta phải giải thích đến sứt đầu mẻ trán, cha ta mới tin rằng Bùi Tranh chỉ là đỡ lấy ta một cái lúc say sóng mà thôi.
 
Ba ngày sau, Quý phi nương nương đột nhiên truyền ta vào cung diện kiến. Lời lẽ trong khẩu dụ rất khách khí, nhưng lòng ta hiểu rõ như gương. 
 
Chuyện ở họa đình, cộng thêm việc Chu Tử Khiên và Tiêu Thừa Dật dạo gần đây cứ lượn lờ ân cần trước mặt ta, đã khiến thiên hạ bàn tán xôn xao rồi.
 
Ta – một tiểu thư quan gia, cùng lúc dính dáng đến ba người đàn ông quyền cao chức trọng, đúng là quá sức nổi bật. Quý phi truyền ta vào cung, ngoài mặt là thưởng trà, thực chất là muốn cảnh cáo.
 
Vì thế, đến ngày tiến cung, ta đặc biệt thay một bộ y phục giản dị, trên đầu chỉ cài một chiếc trâm ngọc bình thường. 
 
Bước qua cổng cung, men theo con đường dài dẫn về điện Dục Tú của Quý phi, thật khéo làm sao, ta lại đụng mặt Chiêu Hòa quận chúa đang diện một bộ váy thêu kim tuyến màu đỏ lựu rực rỡ.
 
Trên đầu nàng ta cài bộ trâm vàng nạm hồng ngọc, cả người toát ra vẻ quyền quý, hống hách của hoàng gia.
 
"Ồ, đây chẳng phải là Từ tiểu thư sao?"
 
Ta khẽ cúi đầu: "Quận chúa vạn an." 
 
Định lách qua đi tiếp thì Chiêu Hòa không chịu nhường đường.
 
"Vội gì chứ?" 
 
Nàng ta nhướng đôi mắt phượng, đánh mắt nhìn ta từ đầu đến chân một lượt: 
 
"Muốn xinh đẹp thì phải diện đồ trắng, chẳng trách người ta bảo trình độ lăng loàn của Từ cô nương thật cao tay."
 
Bước chân ta khựng lại. Ta không nhớ mình đã đắc tội nàng ta ở chỗ nào?
 
Chiêu Hòa nghiêng đầu, cười một cách độc địa: 
 
"Nghe nói mẫu thân ngươi vốn là loại hàng rẻ tiền trong lầu xanh, ngươi bây giờ ở giữa đám đàn ông khéo léo đưa đẩy như vậy, hay là muốn nối nghiệp mẹ mình, treo bảng hành nghề luôn cho rồi?"
 
Đám nha hoàn, bà tử sau lưng nàng ta cúi đầu cười trộm. 
 
Vẻ lơ đãng trên mặt ta biến mất. 
 
Mẹ ta đúng là xuất thân lầu xanh, nhưng bà là một nhạc sư thanh khiết. Lúc gặp cha ta, ông ấy cũng chỉ là một gã tú tài nghèo, trên người đến mười lượng bạc cũng không góp nổi. 
 
Là mẹ ta đã dùng tiền tích cóp nhiều năm, bỏ ra ba trăm lượng để tự chuộc thân cho mình.
 
Sau đó, bà nuôi cha ta ăn học, từ tú tài lên cử nhân, từ cử nhân lên tiến sĩ. Mùa hè quạt mát, mùa đông may áo, cha ta có được ngày hôm nay toàn bộ là nhờ công lao của mẹ ta. 
 
Đáng tiếc bà không được hưởng phúc mấy năm, năm ta lên ba, bà lâm trọng bệnh rồi qua đời. Đó là nỗi đau cả đời trong lòng cha ta, cũng là vảy ngược của ta.
 
Chiêu Hòa nhìn thấy khuôn mặt u ám của ta, càng thêm đắc ý: "Nhìn cái bộ dạng hạ tiện này của ngươi xem, quả nhiên là mẹ nào con nấy..."
 
"Chát!"
 
Một cái tát mười phần lực giáng thẳng vào má trái của Chiêu Hòa quận chúa. Lực mạnh đến mức cả người nàng ta loạng choạng lùi lại hai bước. 
 
Tất cả mọi người đều sững sờ. 
 
Chiêu Hòa ôm mặt, một lúc sau mới phản ứng kịp chuyện gì vừa xảy ra.
 
"Ngươi dám đánh ta!"
 
Ta và Chiêu Hòa lao vào cấu xé nhau. Đám nha hoàn, bà tử hoảng loạn lao vào định kéo chúng ta ra. 
 
Đang lúc đánh đến bất phân thắng bại, có hai giọng nói cùng lúc vang lên:
 
"Vi Nguyệt!"
 
"Dừng tay!"
 
Chu Tử Khiên và Tiêu Thừa Dật tình cờ đi ngang qua cung đạo. Bọn họ phản ứng rất nhanh, ba bước gộp làm hai lao tới kéo ta và Chiêu Hòa ra. 
 
Trên mặt và cổ tay Chiêu Hòa đầy những vết cào của ta, ta cũng chẳng khá hơn là bao: tóc tai rũ rượi, y phục nhăn nhúm, trên má cũng bị móng tay nàng ta quẹt qua một đường.
 
Mắt Chiêu Hòa đỏ ngầu, chỉ vào ta mà mắng: "Ả ta đánh ta! Ả ta ra tay trước!"
 
Ta im lặng không nói gì, sửa lại mái tóc rối, lạnh lùng nhìn nàng ta. 
 
Chu Tử Khiên kinh ngạc nhìn ta:
 
"Vi Nguyệt, dù có chuyện gì xảy ra, nàng cứ việc nói với ta, ta sẽ đòi lại công bằng cho nàng! 
 
Nàng đánh nhau giữa chốn đông người thế này, còn ra thể thống gì nữa? Bảo ta làm sao xin tội giúp nàng đây?"
 
Tiêu Thừa Dật cũng thất vọng trách móc: "Lời ấy rất đúng, Vi Nguyệt, sao nàng có thể thô lỗ, ngang ngược như vậy? Giữa nàng và ta... nàng thế này, bảo ta sau này làm sao biện bạch cho nàng trước mặt người khác?"
 
Ta nở nụ cười lạnh lẽo, đứng thẳng người, tách biệt với bọn họ một khoảng:
 
"Vương gia thấy thất vọng sao? Tiểu tướng quân cảm thấy ta làm mất mặt hai người à? Sao các người không hỏi xem, tại sao ta lại đánh nàng ta?"
 
Tiêu Thừa Dật vẻ mặt đầy không tán thành: "Dù có chuyện gì xảy ra, nàng cũng là nữ tử..."
 
Ta ngắt lời hắn: "Nữ tử thì sao? Nàng ta xúc phạm mẹ ta, ta tát nàng ta đấy!"
 
Tiêu Thừa Dật trợn tròn mắt, cứ như lần đầu tiên biết ta là ai: "Nàng... sao nàng lại thô tục đến mức này?"
 
"Ta vốn dĩ là cái đức hạnh này đấy." Ta cười khẩy, dứt khoát lật bài ngửa: "Hai người bây giờ nhìn rõ cũng chưa muộn đâu."
 
Thấy vậy, Chu Tử Khiên nhíu mày, kéo kéo ống tay áo ta: "Đủ rồi, nàng mau xin lỗi quận chúa đi. Bọn ta còn có thể xin tình giúp nàng trước mặt Thánh thượng."
 
Ta nghe mà thấy nực cười. 
 
Nàng ta mắng mẹ ta, vậy mà còn bắt ta xin lỗi? 
 
Ta siết chặt nắm đấm:
"Ai thèm các người xin tình? Những lời nàng ta nói ra, cứ để mọi người phân xử xem, ai mà nhịn được không đánh nàng ta chứ!"
 
Cả hai người họ đều hít một hơi lạnh. Chiêu Hòa vẫn đang khóc lóc bên cạnh, nhưng giờ chẳng còn ai đoái hoài đến nàng ta nữa. 
 
Sự im lặng không kéo dài lâu, một giọng nói sắc lẹm từ phía đầu cung đạo truyền lại:
"Loạn hết cả rồi!"
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo