Gả Cho Kẻ Thù Của Cha - 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
7.
Chưa đầy nửa ngày sau, tin đồn đã như mọc thêm cánh bay khắp kinh thành:
 
 "Nghe nói gì chưa? Nhiếp chính vương vung nghìn vàng để đổi lấy nụ cười của thiên kim Từ gia đấy!", 
 
"Cầm đồ cái gì chứ? Đó rõ ràng là cái cớ! Không nghe chưởng quỹ nói sao? Đó là đãi ngộ dành riêng cho Vương phi tương lai đấy!", 
 
"Nghe nói Vương gia bảo rồi, cả cái Tụ Bảo Trai đó Từ tiểu thư muốn dọn gì thì dọn, tất cả đều là sính lễ!", 
 
"Đâu chỉ có thế! Nghe nói Từ tiểu thư thích vầng trăng trên trời, Nhiếp chính vương còn đang tìm cách hái xuống cho nàng ấy kìa!", 
 
"Xem ra sau màn định tình trên họa đình, hai người họ đã chẳng còn giấu giếm gì nữa rồi!"
 
Thậm chí mấy ông thầy kể chuyện ở trà quán còn thức thâu đêm soạn một vở kịch mới mang tên 《Vương gia mặt lạnh và nàng tiểu thư xinh đẹp》, nghe mà thấy sướt mướt nồng cháy, nổi cả da gà.
 
Lúc tin tức truyền về Từ phủ, cha ta nhìn xấp ngân phiếu dày cộm, nở nụ cười gian xảo của kẻ phản diện. 
 
Chuyện đồn đại trên họa đình lúc trước ông ấy còn nửa tin nửa ngờ, mấy hôm trước Bùi Tranh công khai bảo vệ ta ở trong cung, cha ta lại càng kinh ngạc đến rớt cả cằm. 
 
Giờ nhìn thấy năm nghìn lượng tiền tươi thóc thật, ông ấy cuối cùng cũng tin chắc rồi!
 
Cha ta vỗ đùi một cái đét, ngửa mặt lên trời cười lớn: "Ha ha ha! Chắc rồi! Lần này chắc chắn rồi! Bùi Tranh ơi Bùi Tranh! Ngươi cũng có ngày hôm nay! Ta đã biết con gái ta sức hút vô biên mà! Để xem sau này ngươi còn dám mắng ta trên triều nữa không!"
 
Ta day day thái dương, cảm thấy cái đầu mình to như cái đấu. 
 
Chẳng rõ Bùi Tranh rốt cuộc là có ý gì. Để tránh hiềm nghi, ta quyết định trả lại số tiền thừa kia, bèn tìm một nha hoàn lanh lợi, bảo nó lấy túi gấm đựng ngân phiếu mang đến Nhiếp chính vương phủ.
 
Ai ngờ ta vẫn còn quá ngây thơ. Nhiếp chính vương dặn dò tiểu sai không được nhận, thế là nha hoàn và tiểu sai cứ lôi kéo nhau trước cửa vương phủ. 
 
Ngày hôm sau, tin đồn biến thành: "Thiên kim phủ Thượng thư gửi gắm tình xuân, đích thân thêu túi gấm tặng người tình!"
 
Cái quái gì thế này không biết? Ta đang bực mình muốn đập đầu vào tường thì người hầu vào báo: "Tiểu thư, Nhiếp chính vương cầu kiến."
 
Cha ta sai người trả lời: "Con gái ta trong người không khỏe, không tiếp khách."
 
Bùi Tranh cứ thế đứng đợi ngoài cửa phủ. Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ trôi qua. Bùi Tranh đứng đợi càng lâu, cha ta càng đắc ý.
 
Mãi đến tận hoàng hôn, cha ta mới bước cái dáng "không nhận người thân" đi ra ngoài.
 
Bùi Tranh thấy ông ấy, liền ôm quyền hành lễ: "Từ đại nhân."
 
Cha ta nghếch mũi lên trời, bày ra cái dáng vẻ của nhạc phụ đại nhân: "Tiểu Bùi à."
 
Mí mắt Bùi Tranh khẽ giật một cái khó nhận ra. Cha ta vẫn vô tư không biết gì: "Ngươi muốn lấy con gái ta cũng không phải không được. Nhưng ngươi phải nghe lời, sau này trên triều không được mắng ta nữa, biết chưa?"
 
Bùi Tranh đáp: "Rõ."
 
Cha ta sướng rơn, đắc ý vươn tay định vỗ vai hắn. 
 
Ngón tay vừa mới chạm vào vạt áo của Bùi Tranh, Bùi Tranh bỗng nhiên ôm lấy ngực, cả người ngã ngửa ra sau, rơi thẳng vào lòng của thị vệ phía sau.
 
Hắn nhìn cha ta với vẻ kinh hoàng: "Từ đại nhân! Bản vương vết thương cũ chưa lành, ngài vậy mà lại nhẫn tâm hạ thủ..."
 
Cha ta còn chưa kịp phản ứng, đám tiểu thương xung quanh như đã tập dượt từ trước, đồng loạt hít một hơi lạnh:
 
"Trời đất ơi! Từ đại nhân không muốn gả con gái, lại nhẫn tâm hành hung Nhiếp chính vương ngay giữa phố!"
 
"Từ đại nhân gi.ết người rồi!"
 
"Mưu sát trọng thần triều đình rồi!"
 
Phủ Thượng thư loạn thành một đoàn.
 
Bùi Tranh được khiêng vào phòng khách nhà họ Từ với lý do vết thương quá nặng, không tiện di chuyển. 
 
Sau khi bắt mạch, thái y ho nhẹ hai tiếng rồi đưa ra kết luận: "Bệnh cũ tái phát, tình thế nguy kịch."
 
Một bộ "liên hoàn cước" này đánh xuống làm cha ta ngây người tại chỗ. Ông không tài nào hiểu nổi, mình chỉ khẽ chạm một cái, sao có thể trở thành tội nhân thiên cổ mưu hại Nhiếp chính vương được?
 
Chuyện này mà tâu lên trước mặt Bệ hạ, ông chắc chắn là "ăn không hết gói mang về".
 
Vào thời khắc mấu chốt, vẫn là Bùi Tranh đưa cho ông một bậc thang. Hắn tỏ ý không trách tội cha ta, cũng không báo lên triều đình, chỉ cần cha ta đích thân hầu hạ thuốc thang, bưng trà rót nước, túc trực bên cạnh cho đến khi hắn bình phục.
 
Thế là, vì sự an nguy của cả phủ, cha ta đành nhẫn nhục chịu đựng, trở thành "hộ lý" riêng cho Bùi Tranh.
 
Cha ta bưng thuốc đến.
"Nóng." Bùi Tranh nhíu mày.
 
Cha ta vừa rơi lệ vừa múc từng thìa thuốc lên thổi.
"Vai mỏi quá."
 
Cha ta nghiến răng nghiến lợi, xoa vai bóp lưng cho hắn.
"Chim ngoài cửa sổ kêu ồn quá."
 
Cha ta phải bắc thang đi đuổi chim, suýt chút nữa thì ngã từ trên cây xuống.
 
Mỗi khi ta bưng điểm tâm đến thăm, "bệnh tình" của Bùi Tranh lại chuyển biến tốt một cách kỳ lạ. 
 
Thừa lúc cha ta chạy ra ngoài khóc rống một trận, ta bất lực nhìn hắn:
"Vương gia, trong hồ lô của ngài rốt cuộc là bán thuốc gì vậy?"
 
Bùi Tranh thong thả tựa lưng vào gối, ngước mắt nhìn ta: "Muốn biết sao? Đi với ta đến một nơi nhé?"
 
Nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, ta ma xui quỷ khiến thế nào mà lại đồng ý. Đến khi ta sực tỉnh thì xe ngựa đã dừng lại ở một rừng trúc nhỏ trên núi ngoại thành.
 
Đêm tối như mực, gió núi hơi se lạnh. Trong lòng ta bắt đầu thấy hơi rợn người. Bùi Tranh nhanh nhẹn nhảy xuống xe, đưa tay đỡ ta. Nhìn hắn lúc này làm gì có nửa phần suy nhược?
 
Hắn nắm tay ta, đi đến một khoảng đất trống.
"Vi Nguyệt, nhìn lên trời đi."
 
Theo một tiếng rít vang trời, muôn vàn pháo hoa rực rỡ nổ tung trên đỉnh đầu. Đỏ, vàng, bạc, tím... từng đóa từng đóa bừng sáng, soi rọi cả thung lũng. 
 
Những giọt nước trên lá trúc được ánh sáng phản chiếu trở nên tinh khôi, như những viên kim cương vụn rơi vãi giữa sắc xanh.
 
Ta ngửa đầu nhìn đến ngây người. Kinh thành vốn cấm nghiêm, trong thành không cho phép đốt pháo hoa. Lần cuối cùng ta được xem cũng là từ hồi bảy tám tuổi rồi.
 
Bùi Tranh đứng bên cạnh ta, ánh lửa pháo hoa rạng ngời trên mặt hắn, lúc sáng lúc tối.
 
"Ngày hôm đó trên họa đình, ta nghe thấy cô nói với nha hoàn rằng đã lâu rồi không được xem pháo hoa. Mấy ngày nữa là sinh nhật cô, ta sợ lúc đó không có cái cớ nào để mời cô ra ngoài."
 
Hắn dừng một chút, mỉm cười: "Sinh nhật vui vẻ, Vi Nguyệt."
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo