Ghi Chép Đánh Cắp Trái Tim - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

8.

 

Vừa dứt lời, Cảnh Diễm lập tức buông tay tôi ra.

 

Đồ đáng ghét.

 

May mà tôi đứng vững rồi.

 

Nước cũng đâu có đáng sợ như tưởng tượng, giống như đang tắm thôi mà.

 

Anh dắt tôi bơi sang bên kia bể bơi.

 

"Đưa cái phao đây."

 

"Không!"

 

Tôi cực khổ lắm mới cướp được cái phao này từ đám trẻ con đấy!

 

Cảnh Diễm đã đưa tay ra chộp lấy.

 

Tôi lập tức hét lên: "Đây là mạng sống của em đó! Anh đừng có động vào mạng sống của em!"

 

Cảnh Diễm bị tôi hét cho cứng cả họng.

 

Tôi hét to quá, cả bể bơi ngoái đầu nhìn, ngay cả mấy anh cứu hộ cũng đi tới đi lui chỗ bọn tôi mấy vòng.

 

"Đeo phao thế thì không học bơi được đâu."

 

"Không học được lần này thì lần sau, lần sau không được thì lần tới nữa..."

 

"Nếu em cứ như vậy, lần sau tôi không dắt em đi nữa."

 

Anh ấy dọa tôi.

 

Mà tôi lại dễ dụ theo kiểu đó mới chết chứ.

 

Thôi vậy, cái phao này cũng cồng kềnh, vướng giữa hai đứa, chẳng thân mật được gì.

 

Chắc Cảnh Diễm cũng nghĩ như tôi thôi.

 

Anh ấy, bị tôi nhìn thấu rồi!

 

Cảnh Diễm quăng cái phao lên bờ.

 

"Em bám vào thành bể, thử nổi lên trước đi."

 

"Không bám anh được à? Thành bể trơn quá."

 

"Không được."

 

Anh quay mặt đi, không thèm nhìn tôi.

 

Mấy giọt nước lấp lánh trượt theo cổ anh, chảy dọc xuống, đọng lại thành cái hõm nhỏ ở xương quai xanh.

 

Nhìn xuống dưới nữa... Trời ơi, muốn sờ quá...

 

"Khúc Ngôn Ngôn, buông tay!"

 

Tôi nói là làm liền, đúng chuẩn anh hùng!

 

"Xin lỗi nha bác sĩ Cảnh, em bị parkinson giai đoạn đầu á, cứ run tay là không kiểm soát nổi~"

 

Cơ ngực anh ấy... Sờ đã quá chừng luôn.

 

Muốn sờ cả đời.

 

Sáng mở mắt ra sờ, tối ôm ngủ cũng sờ.

 

Tôi điên rồi, tôi thật sự điên mất rồi.

 

Cảnh Diễm đỏ bừng cả mặt, phẫn (sung) nộ (sướng).

 

Muốn hôn quá đi.

 

Nhưng tooi không dám. Hôn rồi chắc chắn có ngày vào đồn cảnh sát ngồi uống trà quá.

 

Cuối cùng, anh ấy vẫn chịu thua tôi.

 

"Nâng váy lên, nhón chân, để tay anh khẽ đặt lên vai em~"

 

Cảnh Diễm không chịu nổi nữa, nghiến răng: "Nghiêm túc một chút đi!"

 

Tôi vội vàng nín cười, chỉnh đốn tư thế: "Rồi rồi, tiếp theo làm gì?"

 

Cảnh Diễm chẳng thèm khách sáo, trực tiếp ấn đầu tôi xuống nước.

 

Không một chút dịu dàng!

 

We don't talk anymore!

 

"Nổi lên!"

 

Xuống nước mới là nhất! Đeo kính bơi mới là đỉnh!

 

Ở dưới nước, tôi có thể tha hồ ngắm body anh ấy.

 

Không tốn tiền đâu!

 

Cảnh Diễm kéo tôi lên, trong mắt còn lóe lên tia khen ngợi: "Lần này sao lại ở dưới nước lâu vậy?"

 

Tôi bị ngộp tới đỏ cả mặt.

 

Thì ra, cách tốt nhất để tôi bứt phá giới hạn, chính là Cảnh Diễm.

 

Bơi lội cũng đâu có khó vậy đâu.

 

Nhưng rất nhanh, anh ấy lại nghiêm mặt: "Chỉ biết nín thở mà không biết đạp chân à? Không đạp chân thì bơi kiểu gì?"

 

Cái giọng y như thầy giám thị hồi cấp ba vậy trời.

 

Tôi ngoan ngoãn làm theo.

 

Vừa loạn đạp chân, tôi vừa thừa cơ ôm chặt cổ anh ấy.

 

Đạp đạp một hồi, cái kẹp mũi tôi rớt luôn!

 

Ào!

 

Nước bể bơi ào ào chui vào mũi.

 

Lúc Cảnh Diễm vớt tôi lên, tôi đang trong trạng thái nước chảy ra cả từ cả bảy lỗ.

 

Nhưng cũng nhờ vậy mà tôi thuận thế, hai chân quặp lấy eo anh, hai tay quàng cổ anh luôn.

 

Trời ơi, cái tư thế này, không làm chuyện xấu tôi còn nghi ngờ năng lực anh ấy đó nha!

 

Cảnh Diễm mặt đỏ như gấc, hai tay lơ lửng, không dám chạm vào tôi.

 

Ngay lúc đó, tôi còn xui xẻo hơn, mũi tôi phì ra một bong bóng nước.

 

Má ơi, còn cái gì nhục hơn nữa không?

 

Tôi thật sự muốn chết quách cho rồi.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo