Gửi em bông hồng trong gió xuân - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

11

 

Người đàn ông rời đi.

 

Sau tiếng khóa cửa vang lên đầy rền rĩ, căn hầm này lại chìm vào tĩnh lặng.

 

Mọi thứ như đã kết thúc, trước mắt tôi là con đường dẫn xuống địa ngục.

 

Nhưng, thật sự đã kết thúc rồi sao?

 

Tôi gõ nhẹ lên song sắt, vừa suy nghĩ xem bước tiếp theo nên làm gì.

 

Thật ra tôi đâu có biết Linh Mạn Chỉ là ai.

 

Vừa rồi nói vậy chỉ là để vu vạ, khiến cô ta bị vạ lây.

 

Hứa Xương là kẻ đa nghi, để anh ta nảy sinh nghi ngờ cũng không phải chuyện xấu.

 

“Ê, dậy đi.”

 

Ngày thứ ba bị nhốt dưới hầm, không ăn không uống, có người giật tóc tôi lôi dậy.

 

“Chúng tao phải đưa mày đi kiểm tra toàn thân, lỡ mà nội tạng có bệnh thì toi.”

 

“Nhưng mày cũng đừng lo, mất một quả thận con người vẫn sống được.”

 

“Dù sao sau này còn phải đem mày đi bán nữa.”

 

“……”

 

Tôi bị kéo lê lên xe, những ngày này, tinh thần tôi mơ hồ, cứ như mộng du.

 

Trong mơ là hình bóng đồng đội cũ, là người sư phụ đã hy sinh, là lần đầu tiên tôi giết người trước mặt Hứa Xương.

 

Khi tay tôi nhuốm máu, anh ta lại ngồi xuống, dịu dàng xoa đầu tôi.

 

Nói chào mừng em gia nhập.

 

Anh ta không biết, người tôi giết khi đó… Là người quan trọng nhất với tôi.

 

“……”

 

Thuốc mê từ từ được tiêm vào cơ thể, giấc mơ bị cắt đoạn giờ liền mạch lại thành một dải.

 

Nhân vật chính trong đó, vẫn là Hứa Xương.

 

Cũng phải thôi, tôi đã nghĩ về Hứa Xương đến phát điên rồi, vô số đêm dài, thứ níu tôi sống sót, chính là ý nghĩ phải tống anh ta vào tù.

 

Trong mơ là khoảng thời gian anh ta vừa mới lật đổ người đứng đầu tổ chức.

 

Hứa Xương bắt đầu tẩy trắng thân phận, tôi đã vài lần lén truyền thông tin hòng bắt anh ta, nhưng lần nào anh ta cũng trắng án.

 

Có một đêm, anh ta uống chút rượu, rồi đề nghị đưa tôi về nhà.

 

Hôm đó anh ta có vẻ thật sự say, hỏi tôi có muốn ở bên anh ta không.

 

“Ở bên nhau”, mấy chữ đó mà từ miệng Hứa Xương nói ra, đúng là hiếm thấy.

 

Tôi lắc đầu, bảo rằng mình đã có người yêu.

 

Đêm ấy anh ta đột ngột dừng bước, đứng đó nhìn tôi.

 

Đôi mắt đỏ ngầu giữa rừng khuya xào xạc, anh ta cười khẩy, nhìn tôi đầy thách thức.

 

“Người em yêu, quan trọng lắm à?”

 

Lần đầu tiên, tôi thấy trong mắt anh ta ánh lên cơn điên cuồng.

 

Rồi anh ta bóp cằm tôi, cúi xuống hôn.

 

“Không ở bên tôi cũng thế thôi, em là của tôi.”

 

“……”

 

Từ đó, anh ta không nhắc đến chuyện tình cảm nữa.

 

Một cơn đau dữ dội kéo tôi ra khỏi giấc mơ.

 

Nước lạnh dội thẳng từ đỉnh đầu xuống.

 

Tôi chớp mắt, phát hiện mình đã trở về hiện thực.

 

……

Gã đàn ông gọi là Nhị Mãng Ca đang đứng trước mặt tôi.

 

Hắn cười, hàm răng vàng khè lộ ra.

 

“Má nó, mày biết tao vừa phát hiện ra chuyện thú vị gì không?”

 

“Bác sĩ nói, không thể phẫu thuật lấy nội tạng mày được.”

 

“Vì mày…”

 

“Đang mang thai.”

 

“Là con của Hứa Xương đúng không? Chắc hắn đến giờ vẫn chưa biết mày mang thai con hắn.”

 

“……”

 

Lúc nghe tin đó, đầu tôi vẫn còn trống rỗng.

 

Có thai?

 

Tôi chưa từng nghĩ trong cơ thể mình lại đang mang một sinh mệnh, mà còn là của Hứa Xương.

 

Tại sao lại là hắn?!

 

Như thể có vô số bàn tay kéo tôi xuống vực sâu, như thể nơi trong cùng của trái tim, nơi tôi vẫn giữ nguyên vẹn đã bị chiếm giữ.

 

Tôi chết lặng rất lâu.

 

“Vậy nên, bọn tao quyết định giải quyết đứa con trước.”

 

“Mặc dù bọn tao cũng muốn lấy thận luôn một thể, nhưng bác sĩ bảo vậy thì mày có khả năng chết trên bàn mổ.”

 

“Tao cũng chẳng tiếc cái mạng chó của mày đâu, nhưng mày còn có thể bán được giá cao nữa, hiểu không?”

 

“……”

 

Hắn vỗ mặt tôi, như chợt nhớ ra gì đó, liền ngồi xổm xuống đối diện tôi.

 

“À đúng rồi, Hứa Xương sẽ không biết những chuyện này đâu.”

 

“Đến cả việc mày có con của hắn, hắn cũng không biết.”

 

“……”

12

 

“Mày cứ giữ cái bản mặt đó suốt thế.”

 

“Sao, không khóc không kêu nữa à?”

 

Trên đường bị đưa lên bàn mổ, gã Nhị Mãng Ca hiếm khi mở miệng trò chuyện.

 

Dù hắn nói gì mấy ngày nay tôi cũng không đáp lại, nhưng lần này, tôi ngẩng đầu nhìn hắn.

 

“Anh có nghe câu ‘tà không thắng chính’ chưa?”

 

Hắn cười khẩy.

 

“Ông đây không tin nhất chính là thứ gọi là số trời.”

 

Tôi nghiêng đầu, nhìn tấm vải đen lay động bên cửa xe.

 

“Nhưng tôi tin, tôi sẽ sống đến cuối cùng.”

 

“……”

 

Sau đó, ca phẫu thuật kết thúc, đúng là tôi chưa chết.

 

Tôi nằm trên giường bệnh hơn bốn mươi ngày, không hề có thiết bị y tế nào duy trì sự sống.

 

Căn hầm âm u ấy rất sơ sài, họ chỉ cần tôi còn sống là được.

 

Vì bị nhốt mãi nên tôi chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu.

 

Có người mang chút đồ ăn cầm hơi thì tôi ăn, không có thì chịu đói.

 

Sắp ngất thì khắc chữ lên tường, làm mấy phép tính đơn giản để giữ tỉnh táo.

 

Cho đến một ngày.

 

Tôi bị người ta kéo dậy khỏi giường, rồi nhét lên xe.

 

“Má nó, cuối cùng cũng tìm được người mua rồi.”

 

“Tuy là một thằng biến thái, nhưng ra giá cao, cũng điên.”

 

Tôi hiếm khi thấy Nhị Mãng Ca cuống cuồng như vậy, hắn tát nhẹ vào mặt tôi.

 

“Mày cười cái gì?”

 

“Mày biết không, Hứa Xương đang lùng sục khắp nơi tìm mày.”

 

“Mẹ nó, không biết ai nói cho hắn biết mày có thai!”

 

“Tao bảo mày chết rồi, hắn lại không tin, còn truy lùng tao ráo riết!”

 

“Làm tao còn chưa kịp lấy quả thận nữa!”

 

“Phải mau bán mày giá cao rồi chuồn thôi!”

 

 

“……”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo