Gửi em bông hồng trong gió xuân - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

15

 

Sau mùa đông, vào một ngày đầu xuân, Hứa Xương bỗng trở về rất sớm.

 

Anh ta nói muốn đưa tôi đến một nơi.

 

Hiếm khi không mang theo vệ sĩ, trước đây, mỗi lần anh ta lên xe đều sẽ kiểm tra thiết bị nghe trộm.

 

Nhất là bây giờ, anh ta thực sự đã là một kẻ tay nhuốm máu người.

 

Nhưng lần này, anh ta chỉ đưa tôi lên một chiếc xe.

 

"Thanh Thanh, em biết không?"

 

"Hình như hôm nay là sinh nhật tôi đấy."

 

Xe chạy trên cao tốc mênh mông không thấy điểm dừng, tôi không biết anh ta định đưa tôi đến đâu.

 

"Là sinh nhật trên căn cước thôi, thật ra tôi cũng không biết có đúng không."

 

"Đó là ngày tôi thuận miệng bịa ra khi vào trại giáo dưỡng."

 

Đoạn đường rất dài, tôi nhìn hoàng hôn chìm sau những dãy núi trập trùng, chim bay qua những tầng mây ráng đỏ.

 

"Tuổi thơ tôi đều trôi qua ở trại giáo dưỡng, bởi vì năm mười một tuổi, tôi giết người."

 

"Người đó là cha ruột tôi."

 

"Vì ông ta bóp nát nhãn cầu của mẹ tôi."

 

"……"

 

Xe vẫn đều đều lăn bánh, giọng anh ta vẫn bình thản như nước.

 

"Nghe có vẻ hoang đường, đúng không?"

 

"Trước năm mười một tuổi, mỗi ngày tôi đều muốn giết người cha như súc sinh đó. Mẹ tôi là sinh viên đại học ở thành phố, bà ấy bị cha tôi mua về."

 

"Mẹ tôi bị bọn buôn người lừa bán vào vùng núi."

 

"Đêm năm tôi mười một tuổi, cha tôi say rượu, đánh người mẹ đã mù một mắt của tôi đến chết."

 

"Tôi cầm rìu trên tường, chém ông ta mười chín nhát, ông ta chết, tôi vào trại."

 

Bóng đêm dần buông xuống, Hứa Xương bật đèn xe, giọng nói vẫn không nhanh không chậm.

 

"Ra trại rồi, không họ hàng thân thích, chỉ có xã hội đen mới chứa chấp tôi."

 

"Chỉ có nơi bẩn thỉu mới dung nạp được tôi."

 

"Cũng từ lúc đó tôi nhận ra… Chắc là mình cũng có dòng máu ác quỷ như cha."

 

"Có người từng làm trắc nghiệm tâm lý cho tôi, nói tôi có khuynh hướng phản xã hội."

 

"Tôi đã xóa hết hồ sơ đó rồi."

 

Cuối cùng, xe dừng lại ở một công viên giải trí bỏ hoang từ lâu.

 

... Tôi nhớ nơi này đã hoang phế nhiều năm.

 

Nhưng không hiểu sao, giờ đây đèn đuốc lại sáng rực, rực rỡ như phố lớn.

 

... Chỉ là không có một bóng người.

 

"Tôi đã mua lại nơi này, còn sửa sang lại rồi."

 

Người đàn ông dựa vào vô lăng, nghiêng đầu, khẽ cười với tôi:

 

"Tôi chưa từng đi công viên giải trí."

 

"Chơi với tôi một lát được không, Thanh Thanh?"

 

16

 

Công viên rộng lớn sáng đèn, tất cả trò chơi đều có thể tự do chơi.

 

Nhưng không có người.

 

Khung cảnh khiến người ta rờn rợn.

 

Nhưng anh ta lại có vẻ hứng thú hơn tôi rất nhiều.

 

Ngồi vòng quay ngựa gỗ cũng đòi ngồi cùng một con ngựa với tôi.

 

Anh ta ôm lấy tôi từ phía sau, thì thầm bên cổ tôi.

 

"Thanh Thanh, em biết không. Bao năm qua, em là người đầu tiên nói thích tôi."

 

"……"

 

"Ai cũng hận tôi, ngay cả người mẹ tôi từng bảo vệ cũng hận tôi."

 

"Chỉ có em từng nói... Thích tôi."

 

"Ngày biết em cũng thích tôi, trái tim tôi suýt chút nữa thì tan nát."

 

"Vì tôi đã phụ em."

 

"Tôi biết đã quá muộn, có làm gì cũng không kịp."

 

"Nhưng tôi không muốn em ghét tôi, dù thế nào cũng không muốn."

 

……

 

Khi ngồi trên vòng quay mặt trời, đến điểm cao nhất, pháo hoa bất ngờ nổ trên bầu trời.

 

Khoảnh khắc ấy rực rỡ cả màn đêm, rồi nhanh chóng tắt ngúm.

 

"Tôi không biết phải làm sao, tôi đã báo thù giúp em rồi."

 

"Tay tôi cũng đã nhuốm máu, như em vậy."

 

Anh ta cúi người, ép tôi vào thành cabin.

 

Còn đâu hình ảnh cao cao tại thượng, anh ta lúc này giống hệt một con chó đang vẫy đuôi mừng chủ.

 

"Thanh Thanh, tôi đã xé tim mình ra cho em xem rồi."

 

"Em dạy tôi cách yêu đi, được không?"

 

…..

 

Người đàn ông cúi đầu, ánh mắt phản chiếu ánh sáng rực rỡ từ phía sau.

 

Tôi đứng đó, nhìn anh ta, nhìn rất lâu rất lâu.

 

Một lúc sau, tôi khẽ đáp một tiếng.

 

Hàng mày anh ta giãn ra, ánh mắt ngập tràn ý cười, ngón tay lướt nhẹ qua cổ tôi.

 

Cúi đầu hôn tôi.

 

Nhẹ nhàng như thể tôi là món bảo vật duy nhất trên đời.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo