Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi tôi đang ở chợ mua ra thì nhận được một cuộc điện thoại kỳ lạ.
"Chào cô, có phải cô Trương không ạ? Bạn của cô là anh Tống gặp tai nạn giao thông ở đường vành đai phía tây, xin cô hãy đến bệnh viện thành phố ngay lập tức, và thông báo cho gia đình anh ấy."
Tôi theo phản xạ nghĩ là lừa đảo, liền trực tiếp cúp điện thoại.
Năm đó sau khi chia tay, tôi đã đổi số điện thoại, A Tống làm sao có được số điện thoại tôi đang dùng chứ? Ngay cả số điện thoại liên lạc khi đặt làm váy cưới cũng là số điện thoại bàn của studio.
Hơn nữa, trong những lúc như thế này, không phải nên liên lạc với bố mẹ hoặc vợ sắp cưới của anh sao?
Nhưng trong lòng tôi lại càng lúc càng bất an.
Tôi vừa run tay vừa nấu xong cơm, từng món được bày lên bàn trong studio.
Nhiệt độ dần dần hạ xuống, tôi tự giễu cười một tiếng, đứng dậy định cho thức ăn vào tủ lạnh.
Đêm đã khuya, anh sẽ không đến. Ngay khi cửa tủ lạnh được mở ra, tiếng chuông gió lại một lần nữa vang lên.
Tôi có chút ngạc nhiên quay đầu lại, lại nhìn thấy một người phụ nữ.
"Cô là cô Giang phải không?" Studio chỉ bật một ngọn đèn, tôi không nhìn rõ được người đến, tiện tay bật công tắc đèn chính lên.
Trong nháy mắt, trong nhà sáng lên rất nhiều.
Sau khi nhìn thấy rõ khuôn mặt cô ấy, hòn đá trong lồng ngực tôi đột nhiên nổ tung.
"Tôi... Là tôi."
Không khí rơi vào một sự im lặng kỳ lạ, bàn tay tôi không kìm được run rẩy.
Một lúc lâu sau, cô ấy từ từ đi về phía tôi.
"Tại sao cô không đi? Cảnh sát gọi điện cho cô, tại sao cô không đi!"
Tôi không hiểu tại sao, nhưng cô ấy lại càng thêm kích động, tôi không biết làm thế nào để nhìn cô ấy, tay chân đều bắt đầu tê dại.
Tôi đột nhiên nghĩ đến cuộc điện thoại nhận được ở chợ chiều, nhưng không dám nghĩ tiếp.
"A Tống chết rồi."
Tôi cảm thấy trái tim mình đã ngừng đập, đầu óc trống rỗng, miệng há ra nhưng không nói được một lời.
"Anh ấy... Bây giờ đang ở đâu?"
"Bệnh viện thành phố."
Tôi gần như ngay lập tức lao ra khỏi cửa, cầm chìa khóa lên lại đột nhiên nhớ ra xe hết xăng. Tôi vội đến mức rơi nước mắt, đứng trong tuyết không biết phải làm sao.
"Đi thôi, cùng đi."
Cô ấy có tài xế, lúc này đang ngồi trong xe. Không cho tôi một ánh mắt, tôi tự giác mở cửa ngồi vào hàng ghế sau.
Ban đêm lạnh đến đáng sợ, tài xế lái xe không chậm, nhưng tôi vẫn cảm thấy vô cùng dày vò.
"Cô Giang, cô còn thích A Tống không?" Cô ấy đột nhiên mở lời, giọng điệu dịu dàng hơn trước rất nhiều. Tôi há miệng, không biết phải trả lời thế nào.
"Cô Giang, tôi và A Tống chỉ là hôn nhân thương mại, tôi thích anh ấy, nhưng anh ấy lại không thích tôi... Những điều này tôi đều cảm nhận được.
Tôi biết trong lòng anh ấy luôn có một người, từ hai năm trước, số lần chúng tôi gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, nói chuyện cũng không được mấy câu."
Cô ấy dừng lại một chút, từ trong túi lôi ra một điếu thuốc rồi kẹp vào miệng.
"Xin lỗi, không bỏ được." Cô ấy lôi ra một chiếc bật lửa, bánh răng khẽ quay, ngọn lửa vàng úa nhảy múa trong chiếc xe tối đen.
Cô ấy hút một hơi rồi lại nói tiếp:
"Mấy năm nay, anh ấy vẫn luôn cho người lén lút quan tâm cô.
À đúng rồi, cuộc thi nhà thiết kế năm ngoái cũng là anh ấy nhờ người đưa thông tin của cô cho ban tổ chức... Anh ấy thật sự rất yêu cô, anh ấy đã làm rất nhiều vì cô..."
"Có lúc tôi cũng khá ghen tị với cô, vì anh ấy rất quan tâm đến cô, mỗi lần anh ấy nhìn vào ảnh của cô đều lộ ra sự dịu dàng mà tôi chưa từng thấy." Tôi theo phản xạ nhìn vào cánh tay của mình, không biết đang nghĩ gì.
Trong lúc nói chuyện, chiếc xe đã dừng lại, cô ấy xuống xe trước. Tôi ngồi trong xe chuẩn bị tâm lý rất lâu mới xuống xe, đi theo sau bọn họ.
Trên đường, cô ấy vẫn không ngừng nói:
"Khi tôi đến bệnh viện, A Tống chỉ còn lại nửa hơi thở, mặc dù ý thức sống của anh ấy rất mạnh mẽ, nhưng anh ấy bị thương quá nặng."
Cô ấy nghẹn ngào một chút, rồi lại nói tiếp: "Tôi cho anh ấy xem video của cô, anh ấy vẫn có dấu hiệu sinh tồn rất yếu... Sau đó bác sĩ đã từ bỏ việc cứu chữa, chúng tôi... Đã nhìn anh ấy lần cuối cùng."
"Sau khi nhìn thấy tôi, tôi có thể cảm nhận được sự thất vọng trong thoáng chốc của anh ấy. Anh ấy há miệng muốn nói gì đó, tôi liền cúi xuống lại gần để nghe."
Cô ấy đột nhiên không nói nữa, tôi mới phát hiện đã đến trước cửa nhà xác.
"Có muốn biết anh ấy đã nói gì không?"
Nước mắt của tôi đã làm mờ đi đôi mắt, gật đầu trong vô thức.
"Vào trong xem đi, tôi tin cô sẽ hiểu."
Tôi tùy tiện lau mặt một cái rồi chuẩn bị vào trong. Nhưng cô ấy lại một tay chặn tôi lại.
"Cô cứ thế này đi gặp anh ấy à?"
Bàn tay tôi đang đặt trên tay nắm cửa dừng lại một chút, run rẩy từ trong túi lôi ra một thỏi son. Tôi tùy tiện tô tô, lấy hết can đảm mở cửa bước vào.
Đập vào mắt là một tấm vải trắng.
Ánh sáng trong nhà xác rất dịu dàng, tôi có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương. Tôi từ từ đi về phía trước...
Một bước, hai bước, ba bước...
Cuối cùng đứng lại trước mặt anh.
Tôi run rẩy lật tấm vải trắng lên, trong phút chốc lại nhìn thấy chàng trai đó, nước mắt không kìm được rơi xuống.
Từng giọt, từng giọt, làm ướt tấm vải trắng...
Trước khi đến tôi đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy anh, vẫn không thể giữ được bình tĩnh.
Tôi đột nhiên nhìn thấy một chiếc hộp màu đen.
Tôi đưa tay run rẩy cầm lấy, và mở nó ra.
Một cặp nhẫn cưới lấp lánh dưới ánh sáng, những viên kim cương trên đó như có thể chứa đựng cả vũ trụ. Trên nắp hộp có một tờ giấy trắng, trên đó có vết máu mờ.
"Hoa mai nở rồi, anh đến cưới em đây..."
Tôi nhìn rõ, nước mắt rơi càng nhiều hơn.
"Được, em gả cho anh." Tôi khẽ nói bên tai anh, nhưng anh không có phản ứng gì.
"Nếu anh không tỉnh lại, em sẽ đi đấy, em sẽ không gả cho anh đâu... Em sẽ tìm một người có tiền, đẹp trai, tốt với em... Em không cần đâu..."
Anh vẫn không mở mắt, tứ chi của tôi run rẩy.
Tôi khẽ cười nói: "Đùa anh thôi, đã bỏ lỡ lâu như vậy rồi, em không muốn xa anh nữa đâu."
"Em gả cho anh, được không?"
Tôi giơ tay anh lên, trước tiên đeo nhẫn cho anh, rồi lại tự mình đeo nhẫn, hai bàn tay siết chặt lấy nhau. Nước mắt của tôi rơi càng nhiều hơn, giọng điệu có chút kích động:
"Em gả cho anh, anh mở mắt ra nhìn em được không."
Anh vẫn không động đậy.
Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi anh, phác họa lại đường nét môi anh, cuối cùng tôi hôn lên mí mắt của anh.
"A Tống, ngủ ngon nhé..."
A Tống, kiếp sau xin đừng bỏ lỡ...
Hoa mai nở rồi, anh đến cưới em đi...