Hôn nhân hợp đồng ba năm, chồng cô – Bùi Chiêu Dũ – trả ơn xong là chạy mất dép.
Dù vậy, "hoạt động hai người" vẫn không thiếu, mỗi tuần ba lần nhắn WeChat:
Anh: [Tối nay trăng rất đẹp.]
Cô: [Có thể làm.]
Rõ ràng là ám hiệu riêng của hai người.
Thế mà khi hạn hợp đồng sắp đến, bạch nguyệt quang của anh ta lại quay về. Cô cũng đoán được bảy tám phần.
Sự tình đã đến nước này, cô hiểu chuyện, quyết định thu dọn hành lý chuồn trước để nhường chỗ.
Cô vừa đến sân bay, điện thoại rung lên. Bùi Chiêu Dũ gửi tin: [Tối nay trăng rất đẹp.]
Khung chat hiển thị “đang nhập…”
Cô cắt ngang luôn: [Không làm.]
Phía bên kia giây sau reply: [Anh không có ý đó!]
Cô không thèm đáp, Bùi Chiêu Dũ cũng không nhắn tiếp.
Đợi cô lên máy bay, vừa ngồi xuống ghế, lại nhận được tin lạnh tanh từ anh ta:
[Không làm cái gì?]
Cô tự trọng cao, chế t cũng không muốn thừa nhận mình thực ra đã động tình trong cuộc hôn nhân giao dịch này, càng không muốn để anh ta biết cô đang ghen tị với vị trí bạch nguyệt quang trong lòng anh.
Hơn nữa, nếu để anh ta phát hiện cô đang mang thai trong bụng, thì càng giấu không nổi.
May thay, ghế bên cạnh là một chàng trai trẻ tuổi, tóc nhuộm màu sữa vàng nổi bật, trông cực kỳ thanh xuân.
Cô ghé sát qua: “Em trai, giúp chị một việc được không?”
Chỉ một cái chớp mắt, cô đã chụp ngay tấm ảnh selfie dán mặt với chàng trai, gửi cho Bùi Chiêu Dũ kèm lời:
[Đàn ông qua 25 là xuống cấp 60%, chị đã chuyển sang thích tóc vàng rồi.]