HÀO MÔN ĐOẠT ÁI - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi và em gái là đôi con dâu nuôi từ bé mà ông trùm khét tiếng Cảng Thành – Tạ Kiêu dành cho các con trai của mình. Tôi đi theo Nhị thiếu gia Tạ Văn Xuyên ôn hòa thiện lương. 

 

Em gái tôi theo Đại thiếu gia Tạ Nghệ Châu tàn bạo phong lưu. Bên nhau suốt 20 năm, tôi đã thay Nhị thiếu gia đỡ 19 vết thương chí mạng, vết thương nhỏ thì không đếm xuể. 

 

Lên núi đao xuống biển lửa, chỉ cần anh ta nói một câu, tôi sẽ lao vào mà không hề chớp mắt. Anh ta yêu sự tận trung của tôi, nhưng chưa bao giờ muốn tôi hầu hạ giường chiếu. Tôi cứ ngỡ anh ta chê thân thể tôi đầy sẹo, nên cũng chẳng bao giờ dám vượt lễ nghi.

 

Thế nhưng, một vụ tai nạn giao thông đã khiến Đại thiếu gia chìm trong biển lửa.

Đêm thủ linh đó, tôi tận mắt chứng kiến Nhị thiếu gia ôm lấy cô em gái đầy vết thương của tôi ngay tại linh đường, thành kính hôn lên từng vết sẹo ấy. 

 

Anh ta xót xa nói: 

 

“Những năm qua em vất vả rồi, cuối cùng anh cũng có thể đường đường chính chính ở bên em.”

 

Hóa ra, bấy lâu nay anh ta luôn "giữ mình như ngọc" là vì em gái tôi. 

 

Đêm đó, anh ta lạnh lùng nói với tôi: 

 

“Cô ấy đã bị anh cả dày vò lâu như vậy, sao có thể để cô ấy thủ tiết cho anh ta được? Em thì khác, em làm được mà. Nhiệm vụ này so với những lần cửu tử nhất sinh trước đây đơn giản hơn nhiều, đúng không?”

 

Tôi đồng ý. Đây là lần cuối cùng tôi phục tùng mệnh lệnh của anh ta. Nhưng chẳng ai ngờ, ngày thứ hai tôi khoác lên mình bộ đồ tang, Đại thiếu gia đã trở về.

 

Khi Tạ Nghệ Châu trở về, trời vừa hửng sáng. Sương mù mùa thu vẫn chưa tan, những âm thanh ám muội trong phòng Nhị thiếu gia cũng vừa mới dứt.

 

Chẳng ai ngờ được Nhị thiếu gia Tạ Văn Xuyên vốn cấm dục, tự luật lại có một ngày phóng túng đến thế. Cô em gái Tạ Ngọc – người vốn bị Đại thiếu gia coi như thú cưng dưới chân suốt 20 năm qua – cuối cùng cũng được một phen nở mày nở mặt, tiếng rên rỉ kiều mị vang vọng khắp Tạ gia.

 

Dù mọi người đều bất mãn với hành động này của Nhị thiếu gia, nhưng giờ đây Tạ Kiêu chỉ còn lại đứa con trai duy nhất là anh ta. Không còn nghi ngờ gì nữa, anh ta sẽ sớm trở thành chủ nhân duy nhất của gia tộc này, còn Tạ Ngọc sẽ là sủng thê của anh ta. Vì vậy, ngoài những ánh mắt đồng tình nhìn tôi, chẳng ai dám ho he nửa lời.

 

Trái tim tôi đã tê liệt, chẳng còn thiết tha gì đến những ánh mắt xung quanh. Từ giây phút khoác lên mình bộ đồ tang này, không, phải nói là từ lúc Nhị thiếu gia ôm lấy Tạ Ngọc mà hôn say đắm, chúng tôi đã kết thúc rồi. Những năm qua, tôi chân thành đối đãi, lòng không thẹn với lương tâm.

 

Giờ anh ta toại nguyện, tôi cũng không cần phải sống cuộc đời liếm máu trên đầu đao, không cần phải lo lắng cho sự an nguy của ai đến mất ăn mất ngủ nữa. Đây chẳng phải là một sự giải thoát sao? Với tư cách là "vị hôn thê góa phụ" của Đại thiếu gia, mỗi tháng nhận tiền sinh hoạt phí cao ngất ngưởng lại chẳng phải làm gì, coi như tôi nghỉ hưu sớm vậy.

 

Đang định xoa dịu đôi đầu gối tê mỏi vì quỳ suốt đêm, tôi bỗng thấy Tạ Nghệ Châu đầy máu me bước vào. Anh đi chân trần, dáng người cao lớn loạng choạng, phía sau là những dấu chân bằng máu đỏ thẫm. Nhìn linh đường và di ảnh của chính mình, anh không hề giận dữ hay oán hận, mà chậm rãi dời mắt sang tôi.

Tôi sẽ không bao giờ quên được ánh mắt ấy. Vô vọng, mênh mang, đáy mắt ngấn lệ nhưng không rơi, cả hốc mắt đỏ hoe trông vô cùng đáng thương. Ý nghĩ này vừa lóe lên, tôi đã thấy mình điên rồi. Đây chắc chắn là ảo giác!

 

Nhưng khi tôi tiến lại gần, cơ thể anh nóng hổi, hơi thở dồn dập. Anh còn sống!

Sau khi đưa vào bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán: Do va chạm mạnh vào đầu, anh đã bị mất trí nhớ và rối loạn nhận thức. Hiện tại, trí não anh chỉ tương đương một đứa trẻ 6 tuổi.

 

Tôi nhìn anh. Trong bộ quần áo bệnh nhân, khuôn mặt điển trai vốn sắc sảo nay lại toát lên vẻ ngây thơ kỳ lạ. Đôi mắt trong veo lúc thì nhìn viên kẹo trong tay, lúc lại nhìn tôi với vẻ cầu khẩn chưa từng thấy.

 

 

Tôi vừa định rời đi để thông báo cho lão gia, anh bỗng vươn tay níu lấy tôi, hai tay nâng lấy mặt tôi như thể tôi là một món đồ sứ quý giá. 

“Chị không khỏe sao?” 

 

 Anh quan tâm hỏi.

 

Tôi bàng hoàng: 

 

“Đại thiếu gia, anh mau về giường nghỉ đi.”

 

Anh chớp chớp đôi mắt đào hoa hút hồn: 

 

“Chị gọi tôi là Đại thiếu gia? Đó là tên tôi sao?”

 

“Không, anh tên là Tạ Nghệ Châu. Còn tôi tên Tạ Trừng.”

 

Anh lẩm nhẩm tên tôi hai lần, rồi cậy mình cao lớn, xoa đầu tôi hỏi: 

 

“Chị và tôi cùng họ Tạ, chị là em gái tôi sao?”

 

Sự gần gũi này khiến tôi lạnh sống lưng, sợ rằng giây sau anh ta sẽ khôi phục bản tính tàn bạo mà bóp nghẹt cổ tôi. 

 

Tôi dìu anh về giường, đắp chăn rồi nói: 

 

“Tôi là vợ của anh.”

 

Anh lại nắm lấy tay tôi, nghiêng đầu hỏi: 

 

“Vợ... có nghĩa là gì?”

 

Một cô y tá đi ngang qua mỉm cười nói: 

 

“Vợ chính là người thân không có huyết thống với em, là người mà em phải yêu thương bảo vệ suốt đời đấy.”

 

Tạ Nghệ Châu bán tín bán nghi gật đầu, đôi mắt đen láy cong lên nhìn tôi: 

 

“Tôi thích vợ.”

 

 

"Rầm!" – Cửa phòng bệnh bị đá văng.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo