Hậu cung của Nghi Hoà Công chúa - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
13.

Ngay lập tức, Tống Hành Ý hiểu được chuyện gì xảy ra.

Hắn tức giận đến giương nanh múa vuốt, làm bộ muốn tiến lên đánh Hoài Nhân.

Hoài Nhân cũng không có phản kháng, cứ thế mà trúng một quyền của hắn, đôi má xinh đẹp đỏ lên một mảnh.

Lòng ta đau muốn chết, đẩy ra Tống Hành Ý: “Sao ngươi lại không né?”

Hoài Nhân cúi đầu rũ mắt, để lộ ra vẻ mắt vô cùng yếu ớt:

“Ta chỉ là một nam sủng ti tiện, Phò mã gia muốn đánh thì đánh, Hoài mỗ sao dám trốn tránh.”

Ta lúc này liền nổi giận, càng ngày càng thấy khuôn mặt của Tống Hành Ý trở nên đáng ghét, tát cho hắn một cái thật mạnh:

“Trước mặt bản công chúa cũng dám làm càn!”

Tống Hành Ý trừng lớn hai mắt: “Ta mới hôn phu chính thức làm lễ bái đường thành thân với ngươi, thế mà ngươi lại vì tiện nô này đánh ta?”

Không chỉ có tay không sạch, mà miệng cũng không sạch.

Ta nhìn hắn lạnh lẽo:

“Thân là Phò mã, không chỉ không thể quản lý hậu viện, lại tàn nhẫn ghen tị, giết hại nam sủng, thật sự đức không xứng vị.”

“Ban thưởng năm mươi roi”

“Bản công chúa tự mình giám sát.”

Ta nghiêng đầu nhìn Hoài Nhân, hắn vừa mới thu hồi ý cười trên khóe miệng, vừa thở dài vừa khom lưng với ta:

“Công chúa anh minh.”

Khi Tống Hành Ý bị đánh cho chỉ còn nửa cái mạng, Quý Song Nhi đến đây.

Nàng chạy thật nhanh, suýt nữa thì ngã:

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp còn có mồ hôi li ti chảy ra, còn chưa kịp lau, liền vội hỏi ta: “Nghe nói công chúa đánh Ý lang?”

Tống Hành Ý giống như nhìn thấy hy vọng, hướng về Quý Song Nhi nói: “Đúng! Chính là nàng đánh ta! Nữ nhân cũng giám đánh nam nhân! Độc phụ này muốn tạo phản! Song Nhi nàng phải thay ta làm chủ!”

Hắn kêu gào muốn tê tâm liệt phế (14), nhưng Quý Song Nhi giống như không có nghe thấy tiếng hắn, cũng không nhìn hắn cái nào.

Nàng thật cẩn thận nâng tay ta lên, mở miệng nghẹn ngào: “Tỷ tỷ, tay của tỷ có đau không?”

“Lần sau đừng tự làm mình bị thương, muội sẽ đau lòng, muốn đánh thì để muội đến đánh, muội không sợ đau.”

Tống Hành Ý hôn mê bất tỉnh tại chỗ.

14.
Sau chuyện này Tống Hành Ý trở nên biết thân biết phận hơn nhiều, giống như là đã nhận rõ tình thế, nhận mệnh rồi. (15)

Lúc nghe được tên hắn, là thị nữ báo lại cho ta
Nàng nói Phò mã tự mình xuống bếp, làm một bàn đầy món ngon, mời ta qua đó nếm thử, xem có hợp khẩu vị hay không:

“Phò mã gia nói, là trước kia ngài ấy không được tốt, ngài ấy sẽ tự mình gặp mặt Hoài công tử tạ tội, hắn biết tội lỗi của bản thân rồi, cầu mong công chúa rủ lòng thương xót.”

Tay đánh đàn của Hoài Nhân dừng một chút, tiếng đàn bỗng trở nên dồn dập cao vút, trực tiếp che lấp âm thanh của thị nữ kia.

Tiểu Dậu ui chao một tiếng, chân tay mềm nhũn, ngã vào lòng ngực ta, hai tay mềm mại khoác lên bả vai của ta:

“Có thể vẫn còn chưa hết bệnh, lúc này cảm thấy cả người mệt mỏi, phải có công chúa ở bên cạnh mới có thể khỏe lên được.”

“Cái gì mà tự mình xuống bếp chứ? Chảng qua là lấy cớ thô thiển vì muốn gặp nàng mà thôi. Công chúa, nàng ngàn vạn lần không thể để hắn đắc ý”

Tiểu Khuynh bĩu môi, lộ vẻ chướng mắt.

“Nhưng mà dù sao thì hắn cũng là đại phòng, ta không thể không biết điều mà không tới.”

Vừa dứt lời, tiểu Nhã luôn luôn im lặng mới bón một miếng điểm tâm vào miệng ta:

“Bánh thủy tinh hạt dẻ này cũng là của ta tự làm, công chúa nếm thử một chút, có phải ăn ngon hơn của Phò mã gia làm hay không?”

Đôi mắt hắn nhìn chằm chăm ta đầy trông ngóng, khiến cho ta khó có thể nói một chữ không.

Ta cười phụ họa: “Ăn ngon, ăn ngon.”

Hoài Nhân đã đổi sang đàn bản nhạc ta yêu thích nhất, lúc hắn đàn, cặp mắt câu nhân kia còn thường xuyên liếc mắt đưa tình với ta.

Hồn phách ta lập tức bay lên người hắn, trái tim ngứa ngáy, lại bỗng nhiên bị tiểu Dậu ôn như nước kéo trở về.

Tay của hắn vừa khoác lên vai ta ôn nhu ôm lấy hai má trơn nhẵn của ta, lại bỗng nhiên mạnh mẽ xoay đầu ta, bắt ta nhìn hắn một cái, trong ôn nhu có mạnh mẽ:

“Công chúa, ta cùng Hoài Nhân ai đẹp hơn?”

“Đều đẹp, đều đẹp”

“Vậy công chúa thích ai hơn?”

“Đều thích đều thích”

Yêu nghiệt, đều là yêu nghiệt, đều là đến câu hồn bản công chúa.

Chính là bản công chúa rất thích.

Cứ ầm ĩ huyên náo như vậy tới tận buổi tối.

Lúc Tống Hành Ý tìm đến, ta đang nằm trong ngực Hoài Nhân, ăn nho mà tiểu Dậu bón, uống rượu ngon của tiểu Khuynh, còn đùa giỡn tiểu Nhã mặt đang ửng đỏ.

____
(14) Tê tâm liệt phế: Xé tim xé phổi
(15) Nhận mệnh: Chỗ này có thể hiểu là chấp nhận thời thế ấy
(16) Á khẩu: Câm miệng (không biết nói gì) – mình giữ nguyên từ Hán Việt vì nó khá là súc tích đỡ phải giải thích nhiều. :)
(17) Chất vấn: Hỏi và đề nghị làm rõ. Từ chất vấn này khá là súc tích nên không thể dịch sang từ “hỏi” được. Đây là lòng đầy khó chịu muốn hỏi cho ra lẽ.
(18) Đấm vào bị bông: ý nói là tức giận mà không có chỗ trút giận, không làm gì được ai, nên càng ấm ức khó chịu.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo