Hoa Hồng Không Lụi Tàn - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Khi Phó Tiêu đến, tôi đang dìu bà nội tản bộ trong sân.

Người đàn ông cao lớn, dáng vẻ trầm ổn, dưới mắt hiện rõ quầng thâm mệt mỏi.

Tôi không hề che giấu ánh mắt thưởng thức, ánh nhìn lướt thẳng qua bờ vai rộng và vòng eo thon thả được bộ âu phục ôm sát tôn lên đường nét.

Cuối cùng, ánh mắt tôi dừng lại nơi hàng mi dài đang khẽ run dưới ánh nắng.

Trong lòng không khỏi dâng lên chút tiếc nuối, đáng tiếc thật, từng ấy năm mà vẫn chưa được nếm thử.

Kết hôn với Phó Tiêu ba năm, mối quan hệ giữa chúng tôi thậm chí còn xa lạ hơn cả người dưng.

Lý do chẳng có gì phức tạp, anh có nốt chu sa của anh, tôi có ánh trăng sáng của mình.

Huống hồ, tính cách của Phó Tiêu thật sự quá khô khan, nghiêm túc đến mức khiến mọi thú vị đều biến thành công việc.

Bấy nhiêu năm, đừng nói là cùng phòng, anh thậm chí hiếm khi ngủ cùng một chiếc giường với tôi.

Tôi vẫn nhớ đêm tân hôn, tôi vòng tay qua eo anh, hơi thở lan tỏa, dịu dàng thì thầm bên tai.

Chóp mũi khẽ cọ nhẹ lên má anh, không khí trở nên mập mờ, ướt át và ám muội.

Ngay lúc tôi chuẩn bị hôn, Phó Tiêu đỡ lấy eo tôi, xoay người nhấc tôi lên như bế một đứa trẻ, nhẹ nhàng đặt xuống giường.

Dưới ánh đèn vàng ấm, người đàn ông cúi xuống nhìn, ánh mắt lạnh lẽo như băng đá vĩnh cửu không thể tan: “Tiểu thư Tô, xin tự trọng.”

Nói xong, anh bỏ lại tôi một mình, xoay người vào phòng khách ngủ.

Thế là trong đêm tân hôn, tôi cô đơn nằm một mình, trằn trọc cả đêm suy nghĩ có phải tư tưởng của mình quá dơ bẩn, tu dưỡng chưa đủ.

Kết luận cuối cùng rút ra được: Phó Tiêu… có lẽ là không được.

Thế nhưng hiện tại, ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc trên người Phó Tiêu, tôi khẽ nhíu mày, khẳng định trong lòng không chỉ “không được”, mà gu thẩm mỹ của anh cũng chẳng ra sao.

Bàn tay đang đặt trên tay tôi siết lại, bà nội cau mày, chống gậy định đập vào người Phó Tiêu: “Thằng nhóc thối này, bà gọi cũng không trả lời là sao? Công ty quan trọng hay người nhà quan trọng hả?”

Phó Tiêu cứ đứng đó để bà đánh, đợi đến khi cơn giận của bà nội dịu đi đôi chút, anh mới mở miệng giải thích:

“Dự án gặp chút sự cố, lần sau sẽ không như vậy nữa, bà đừng giận.”

Tôi âm thầm bĩu môi trong bụng, gặp sự cố cái gì chứ.

Ảnh chụp anh đi theo tình nhân vào đoàn phim đã lan tràn khắp nơi, chỉ là bà nội không xem tin giải trí nên mới dễ bị qua mặt như thế.

Tôi cúi đầu, đang miên man suy nghĩ thì không để ý có một đầu ngón tay ấm áp lướt qua mu bàn tay lạnh của mình.

Phó Tiêu hơi gật đầu, giọng nói lãnh đạm: “Cảm ơn em, vất vả cho em rồi.”

Đang thất thần, anh đã vươn tay giữ lấy bà nội từ tôi.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo