Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi mải miết suy nghĩ, cho đến khi cảm nhận được bờ vai nặng xuống, Phó Tiêu từ phía sau ôm chặt lấy tôi.
Giọng anh mang theo uất ức chưa từng hé lộ: “Có phải em thấy anh rất lạnh lùng? Vì sao cứ phải lôi chuyện quá khứ ra để hành hạ người hiện tại…”
Trong lòng tôi dâng lên từng đợt xót xa không thể ngăn nổi, tôi xoay người lại, khẽ xoa đầu anh: “Không… anh là người dũng cảm nhất.”
Với bằng chứng xác thực, quá trình xét xử diễn ra rất thuận lợi.
Tội danh âm mưu giết người, tình tiết nghiêm trọng.
Tưởng Cầm và Thẩm Diệu cả đời này, không còn khả năng bước chân ra ngoài nữa.
Khi bản án được tuyên, nét mặt Phó Tiêu vẫn rất bình tĩnh:
“Rồi sẽ có người… chăm sóc tử tế cho họ trong đó.”
Tôi bắt đầu nhận ra sự bất thường của Phó Tiêu sau khi anh xuất viện.
Tôi phát hiện anh bắt đầu cố tình tránh mặt tôi.
Dù mỗi lần trêu ghẹo đều khiến tôi tim đập loạn nhịp, thần hồn điên đảo, nhưng anh vẫn chỉ khàn giọng kìm nén, cơ thể căng chặt gân xanh nổi lên, tuyệt nhiên không chịu tiến thêm bước nào.
Đến lần thứ N anh viện cớ đi công tác, một đi là mất hút cả tuần trời.
Tôi rốt cuộc không thể chịu nổi nữa, liền tìm thẳng đến trợ lý của anh.
Trợ lý là người thông minh, vừa thấy tôi, liền như trút được gánh nặng ngàn cân:
“Cô chủ, chuyện này là do cô nhất định đòi biết, không phải tôi tự ý tiết lộ đâu đấy.”
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn cậu ta.
“Thật ra chắc cô cũng đoán được rồi… Tổng giám đốc Phó, anh ấy chưa bao giờ mất trí nhớ cả.”
Vậy ta dừng một chút, rồi đưa cho tôi một xấp tài liệu:
“Đây là bệnh án của anh ấy, tôi nghĩ… cô có quyền được biết.”
***
Tôi chưa từng biết, Phó Tiêu lại có một căn biệt thự thế này ở vùng ngoại ô thành phố.
Rèm cửa dày kéo kín, bên trong tối mịt như đêm không trăng, không lọt nổi một tia sáng.
Tôi nhẹ nhàng khép cửa, dùng đèn pin soi dưới chân, thẳng hướng phòng ngủ chính mà đi.
Tim tôi như bị vô vàn kim châm, đau nhói từng nhịp, những tờ giấy chi chít hồ sơ điều trị bằng điện giật, chồng lên đôi mắt luôn mỏi mệt trong ký ức.
Cửa phòng không khóa. Trong phòng tắm vọng ra tiếng rên rỉ đau đớn bị nén lại.
Tiếp theo là âm thanh của gương vỡ.
Tiếng gào của Phó Tiêu như dã thú mất kiểm soát, chẳng còn chút bình tĩnh nào như thường ngày:
“Cô ấy thích mày hơn, dựa vào cái gì chứ?!”