Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Việc đầu tiên khi giả làm người yêu của Phương Yến Lương chính là "show ân ái" ngay tại bãi đỗ xe ngầm nhà anh ấy.
Bởi vì sau khi công khai, trên mạng xuất hiện đủ loại ngôn luận, thậm chí có cả đội ngũ chuyên gia ra mặt phân tích sự kiện công khai lần đầu của Phương Yến Lương, để tránh gây ảnh hưởng lớn hơn, chị Phan Chu quyết định dùng bằng chứng để nói chuyện.
Chị ấy đã bắn tin cho cánh săn ảnh rồi.
Tôi và Phương Yến Lương chỉ cần đóng giả một đôi tình nhân đang yêu nhau say đắm, để họ chụp vài tấm ảnh cử chỉ thân mật là được.
Hôm đó, Phương Yến Lương đến nhà đón tôi.
Anh đội mũ lưỡi trai đen, mặc áo phông trắng trơn và quần jeans nhạt màu, trang phục tối giản càng làm tôn lên dáng người hoàn hảo trông cực kỳ sang trọng, toát lên vẻ đẹp vừa đơn giản lại vừa không hề giản đơn.
Tôi kéo kéo chiếc váy thun của mình, hỏi: "Thế này được không?"
Chị Phan Chu đã dặn dò kỹ, phải mặc đồ bình thường một chút, không cần cố ý chưng diện.
Ánh mắt anh dừng lại trên người tôi vài giây, ngắn gọn nhận xét: "Rất đẹp."
Tôi thẹn thùng mím môi, theo anh lên xe.
Chiếc xe lao nhanh về phía nhà Phương Yến Lương.
Suốt dọc đường tôi đều rất căng thẳng, cho đến khoảnh khắc xe vào bãi đỗ, sự căng thẳng leo lên đến đỉnh điểm, thậm chí tôi còn không dám bước xuống xe.
Bàn tay khô ráo ấm áp của Phương Yến Lương đột nhiên vỗ nhẹ lên tay tôi đang đặt trên đầu gối.
Anh nói: "Cô chỉ là đến nhà tôi làm khách thôi, những chuyện khác đừng nghĩ ngợi gì cả."
Tôi gật đầu thật mạnh.
Sau khi xuống xe, tôi dựa vào bên cạnh xe, đợi Phương Yến Lương đi lấy túi nguyên liệu nấu ăn để trong cốp sau.
Đây cũng là đạo cụ đã được chuẩn bị từ trước, mục đích là để những bức ảnh chụp được trông đời thường hơn.
Phương Yến Lương một tay xách túi đi đến trước mặt tôi, nhìn chằm chằm tôi vài giây, bỗng nhiên thở dài một tiếng: "Sao đến cái khẩu trang cũng không đeo thế này?"
Dứt lời, anh tháo chiếc mũ đang đội trên đầu xuống, chụp lên đầu tôi.
Khoảnh khắc ấy, chiếc mũ vương vấn hơi ấm và mùi hương của anh bao trùm lấy đầu tôi, khiến tôi bắt đầu choáng váng từng cơn.
Anh nắm lấy tay tôi, nói khẽ: "Khẩu trang tôi dùng rồi, nên không đưa cho cô nữa."
Tôi bị anh dắt đi về phía trước, đầu óc vẫn còn đờ đẫn.
Thế này là bắt đầu rồi sao?
Sao anh nhập vai nhanh thế?
Có điều anh diễn giỏi thật đấy, không hổ danh là Ảnh đế cầm bao nhiêu chiếc cúp trong tay.
Mấy sao nữ đóng cặp với anh làm sao nhịn được mà không rung động nhỉ, mới có một lát mà cả người tôi sắp bốc cháy đến nơi rồi.
Tôi quên béng mất việc phải diễn, cứ thế mơ màng để Phương Yến Lương dắt đi.
Đột nhiên, anh dừng bước, đặt cái túi đang xách xuống đất, rồi ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
Tôi hoảng hốt cúi đầu, thấy anh đã quỳ một chân xuống đất, đang cúi cổ buộc lại dây giày bị tuột cho tôi.
Bãi đỗ xe cực kỳ yên tĩnh, bên tai tôi dường như nghe thấy tiếng bấm máy ảnh điên cuồng.
Tôi nghĩ thầm, cái dây giày này tuột đúng lúc thật đấy.
Buộc xong dây giày, Phương Yến Lương đứng dậy, mắt không liếc ngang liếc dọc, cong mắt cười với tôi một cái: "Sao cứ như trẻ con thế này, may mà chưa ngã đấy."
Tôi ôm lấy trái tim nhỏ bé đang đập loạn xạ.
Quãng đường gian nan cuối cùng cũng đi hết, tôi theo anh vào nhà.
Bảo là làm khách thì đúng là làm khách thật, Phương Yến Lương xách đồ ăn vào bếp, bảo là muốn mời tôi ăn cơm xong mới đưa tôi về.
Tôi đoán là để kéo dài thời gian, dù sao nếu vừa vào nhà đã đi ngay thì trông giống diễn quá.
Mặc dù đây đúng là diễn thật, nhưng làm thế càng dễ lộ tẩy.
Cơm nước do một tay Phương Yến Lương bao thầu, tôi chỉ cần đứng bên cạnh nhìn anh bận rộn là được.
Phương Yến Lương khi vào bếp lại có một sức quyến rũ khác lạ, tôi ngắm nhìn người đàn ông này mà nghĩ, chắc cả đời này tôi không thoát khỏi "hố" này được rồi.
Tôi quyết định làm theo lời bạn thân nói, chủ động tấn công, tôi hỏi: "Anh có bạn gái chưa?"
Anh trả lời: "Chưa."
Rồi bổ sung thêm: "Nhưng tôi có người trong lòng rồi."
Trong nháy mắt đó, ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong tôi bỗng nhiên bị dập tắt mất một nửa.
Tôi ngồi ăn cơm cùng Phương Yến Lương trong bầu không khí vừa buồn vừa vui lẫn lộn.
Giữa chừng, anh đi nghe điện thoại, sau đó quay lại báo cho tôi một tin không biết là tốt hay xấu.
Anh nói: "Có truyền thông nhà khác đang ngồi canh dưới lầu, có thể cô sẽ phải ngủ lại nhà tôi một đêm."
Tôi lập tức hiểu ý anh.
Nếu tôi chỉ ở lại một lát rồi đi, bị truyền thông nhà khác đưa tin, đoạn tình cảm đang gây tranh cãi này có thể sẽ lại bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
Dù sao thì cặp đôi đang yêu nhau say đắm, làm gì có chuyện không qua đêm.
Anh nói: "Nếu không muốn thì không ở cũng được."
"Ở lại đi."
Tôi nhìn anh, kiên định nói một câu: "Tôi ở."
7
Nhà Phương Yến Lương rất rộng, phòng cho khách cũng nhiều, tìm một phòng ngủ một đêm thì cũng chẳng khác gì ngủ ở phòng ngủ nhà tôi.
Tôi cố gắng nghĩ như vậy, nhưng đầu óc vẫn không kìm được mà suy nghĩ lung tung.
Nhất là khi nam thần Phương Yến Lương mà trước đây tôi đến mơ tưởng cũng không dám, giờ phút này đang ân cần chạy đôn chạy đáo vì tôi.
"Dép đi trong nhà ở đây, có thể hơi rộng một chút, đồ dùng vệ sinh cá nhân đều là đồ mới, cô cứ tự nhiên dùng, cần gì thì bảo tôi."
Anh khựng lại một chút, trên má vương một vệt hồng khả nghi: "Còn quần áo thay rửa, chắc cô phải cho tôi biết size, tôi nhờ người mang tới."
Lúc anh ấp úng nói xong câu này, vành tai đã đỏ ửng lên rồi.
Bị anh lây, tự dưng tôi cũng thấy hơi ngại ngùng.
Anh lại nói: "Hoặc cô nhắn cho chị Châu, để chị ấy phái người mang đến cũng được."
"Vâng." Tôi gật đầu.
Tắm rửa xong xuôi, thời gian vẫn còn sớm, mỗi người về một phòng ngủ thì có vẻ hơi kỳ quặc, thế là hai đứa rúc vào ghế sofa ở phòng khách xem tivi.
Nhà Phương Yến Lương có một mặt tường toàn là cửa kính sát đất, lúc này rèm cửa đang mở toang.
Tôi bất giác nhớ đến mấy vụ sao bị lộ chuyện hẹn hò toàn là do không kéo rèm, liền hỏi anh: "Có cần kéo rèm lại không?"
Anh do dự một chút, rồi vẫn đồng ý.
Đợi rèm cửa tự động khép lại, tôi mới phản ứng ra tại sao anh lại do dự.
Trong không gian kín mít, chỉ có tôi và anh.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên ám muội đến cực điểm.
Tôi hắng giọng, đánh lạc hướng sự chú ý: "Xem phim đi."
"Được."
Cuối cùng chọn trúng một bộ phim thanh xuân vườn trường do Phương Yến Lương và Nguyễn Hà đóng chính, rất nhiều fan hâm mộ vì bộ phim này mà "đẩy thuyền" hai người họ.
Trước ống kính, thiếu nữ xinh đẹp rạng rỡ mạnh dạn bày tỏ tình yêu với chàng trai cao ngạo điển trai, sự dũng cảm nhiệt thành ấy là thứ mà tôi của hiện tại vẫn chưa từng có được.
Tôi bị bộ phim làm cho cảm động, chua xót nói: "Anh với cô ấy đẹp đôi thật đấy."
"Đẹp đôi à?" Anh hỏi.
"Vâng ạ?" Tôi nói, "Rất nhiều người là fan couple của hai người, Thi Vận cũng xem phim này, suýt chút nữa cũng thành fan couple luôn đấy."
"Thế tại sao cô ấy lại không thành?"
Vì nó là bạn thân nhất của tôi, không thể phản bội tổ chức được. Tôi thầm trả lời trong lòng như thế.
Phương Yến Lương nhìn vào mắt tôi, đột nhiên hỏi: "Tô Chi, cô từng thích tôi đúng không?"