Hóa Ra Anh Ấy Cũng Thích Tôi - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Một lúc lâu sau. 


Tâm trạng tôi mới dần bình ổn lại. 


Bộ đồ ngủ cotton trên người Phương Yến Lương đã bị nước mắt của tôi thấm ướt một mảng lớn. 


Anh co ngón tay búng nhẹ lên trán tôi, bảo: "Còn bắt anh dùng nước mắt của em để tắm một cái nữa chứ." 


Phương Yến Lương đứng dậy đi rót nước cho tôi. 


Tôi đứng tại chỗ, hít sâu, hít sâu rồi lại hít sâu, khi anh đưa cốc nước cho tôi, cuối cùng tôi cũng dũng cảm nói ra câu nói kia một cách trọn vẹn. 


"Người em thích chỉ có anh thôi." 


10 


Lần này đến lượt Phương Yến Lương ngẩn người. 


Tôi uống cạn nửa cốc nước, bình tĩnh nói ra sự thật: "Em cũng vẫn luôn thích anh, giống như anh vậy." 


"Vậy Hình Lượng..." 


"Không có Hình Lượng nào cả, chưa bao giờ là Hình Lượng." Tôi nói: "Xin lỗi, là do lúc đó em quá hèn nhát." 


Có quá nhiều người theo đuổi Phương Yến Lương, lại toàn là những cô gái xinh đẹp ưu tú, tôi có tư cách gì chứ, tôi đến thích cũng chẳng dám nói ra. 


Tôi giấu giếm tình cảm, nhìn anh một đường thăng tiến, trở thành Ảnh đế, thành nam thần trong lòng hàng vạn cô gái. 


Tôi hy vọng anh ngày càng tốt đẹp hơn. 


Nhưng cũng thừa hiểu, anh càng xuất sắc, khoảng cách giữa tôi và anh càng lớn. 


Tôi và anh vĩnh viễn không thể nào, vậy hà tất phải nói lời yêu. 


Phương Yến Lương vẫn đang ngẩn tò te. 


Biểu cảm này cực kỳ hiếm thấy trên gương mặt anh, anh vốn luôn tao nhã và tự chủ, dường như dù gặp bất cứ vấn đề gì vào bất cứ lúc nào, anh cũng đều có thể kiểm soát cục diện ngay lập tức. 


Giờ phút này, trông anh có chút ngốc nghếch khờ khạo. 


Tôi nghiêm túc nói: "Thật sự thích anh, không lừa anh đâu." 


Anh im lặng hồi lâu, cuối cùng thở phào một hơi: "Anh đã bảo mà, em làm gì có chuyện mắt kém đến nỗi bỏ qua người như anh để đi thích Hình Lượng." 


Tôi bật cười thành tiếng. 


Tôi và anh ôm nhau dựa vào ghế sofa, kể về những năm tháng đã bỏ lỡ nhau. 


Tôi đúc kết lại: "Vẫn phải cảm ơn tên lừa đảo, nếu không chẳng biết đến bao giờ mới nói rõ được." 


Anh nói: "Không đâu, buổi họp lớp tháng sau, anh đã lên sẵn kế hoạch theo đuổi em rồi." 


"Ngay cả khi em vẫn còn thích Hình Lượng sao?" 


Anh gật đầu nghiêm túc: "Ngay cả khi em vẫn còn thích Hình Lượng." 


Nam thần xa vời vợi bỗng chốc trở thành anh người yêu yêu tôi sâu đậm, tôi đang cố gắng thích nghi với sự tương phản một trời một vực này. 


Tôi hỏi anh: "Chuyện giả làm người yêu, là anh cố tình sắp xếp à?" 


Anh không lên tiếng, tôi nói tiếp: "Hình như sao dính tin đồn toàn chọn cách thanh minh, chẳng có ai như anh lại trực tiếp thừa nhận cả." 


Anh cười một tiếng: "Em đoán ra hết rồi sao còn phải hỏi?" 


Thì là tôi muốn nghe anh nói thích tôi, để ý tôi, để tăng thêm cảm giác chân thực cho toàn bộ chuyện này chứ sao. 


Phương Yến Lương ôm tôi từ phía sau, vùi đầu vào hõm cổ tôi, nói: "Ừ, muốn em là bạn gái của anh, dù là giả cũng được." 


Tôi mãn nguyện nín cười. 


Lại tò mò hỏi: "Thế sao chị Phan Chu cũng hùa theo anh làm càn vậy?" 


Hôm đó tổng cộng có năm người đến, cả người quản lý, trợ lý, luật sư đều có mặt, rõ ràng là một trận thế lớn. 


Anh bảo: "Mấy năm nay, anh lác đác dính tin đồn với vài sao nữ, dù anh và họ thực sự không có gì, nhưng chị Phan cho rằng cứ kéo dài mãi sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của anh, chi bằng trực tiếp công khai bạn gái, như thế cũng chẳng ai dám sán lại gần nữa." 


Tôi gật gật đầu. 


Giới giải trí quá phức tạp, đã vượt quá phạm vi hiểu biết của tôi. 


Tôi ngoan ngoãn rúc vào lòng anh, bỗng nghe anh yêu cầu: "Em nói lại lần nữa là thích anh đi." 


"Đêm nay anh đòi hỏi lần thứ ba rồi đấy." Tôi nói. 


"Anh vẫn thấy hơi khó tin." Anh nói, "Em nói lại lần nữa đi, dỗ dành anh chút nào." 


"Thích anh." 


Anh đặt một nụ hôn lên khóe miệng tôi, thì thầm: "Anh cũng thích em." 


11 


Hôm sau, lúc từ nhà Phương Yến Lương đi ra đã là ba giờ chiều. 


Thật ra tôi và anh chẳng làm gì cả. 


Đơn thuần là vì đêm hôm trước nói chuyện đến quá khuya, lại vì mải mê nói thích nhau, cứ dính lấy nhau nên lỡ mất thời gian. 


Đợi đến lúc tỉnh dậy, ăn xong bữa sáng kiêm bữa trưa thì đã đến giờ này. 


Phương Yến Lương lái xe đưa tôi về nhà. 


Mặc dù đúng là chẳng làm gì, nhưng những bức ảnh tôi và anh bị chó săn tung ra vẫn gây bão trên mạng. 


Qua đêm ở biệt thự, thay quần áo, trên cổ còn có vết đỏ đáng ngờ... Tất cả đều bị phóng đại, trở thành bằng chứng tố cáo tôi và anh đang mặn nồng ân ái. 


Tôi soi gương kiểm tra nốt muỗi đốt bên cổ, dở khóc dở cười. 


Biết thế tối qua ngứa cũng không gãi. 


Bạn thân nhìn thấy ảnh trên mạng, còn đặc biệt chạy sang tận nơi kiểm tra cái gọi là "dấu hôn" này của tôi. 


Tôi vạch cổ cho nó xem, tủi thân chứng minh đây thực sự chỉ là nốt muỗi đốt, lí nhí: "Tôi và anh ấy thật sự chẳng làm gì cả!" 


Nó hừ hừ hai tiếng: "Dấu hôn là giả, nhưng chuyện qua đêm là thật chứ gì?" 


Tôi hơi ngượng ngùng mở lời: "Ừm, hóa ra trước giờ anh ấy vẫn luôn thích tôi." 


Bạn thân kinh ngạc: "Thế sao ổng không tỏ tình?" 


"Anh ấy tưởng tôi thích Hình Lượng." 


Tôi giải thích ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện cho bạn thân nghe, nó trực tiếp bịt mũi: "Tôi chịu không nổi hai người luôn đấy." 


Tôi cười hề hề, lao tới ôm lấy nó: "Cưng à, may mà có bà." 


"Là may mà có tên lừa đảo thì có." 


Nó đột nhiên bật dậy, mắt sáng rực: "Nếu không có vụ lừa đảo hack nick này, bà và Phương Yến Lương bây giờ vẫn còn đang yêu thầm qua lại đấy." 


Nó nói: "Có khi nào vụ hack nick cũng là do ổng cố tình sắp xếp không?" 


"Không đâu," Tôi trả lời, "Anh ấy không giống người làm ra loại chuyện này." 


"Sao lại không giống?" Bạn thân nói: "Bà nhìn xem, đến chuyện giả làm người yêu, 'chơi lớn' như thế mà ổng còn làm được." 


Tôi vẫn giữ thái độ hoài nghi. 


Nhưng rất nhanh sau đó đã chứng minh được, chuyện này đúng là không phải Phương Yến Lương làm. 


Bởi vì tên lừa đảo hack nick tôi, thế mà lại chủ động kết bạn QQ với tôi. 


Kẻ lừa đảo: Tao lưu hết lịch sử chat của mày rồi. 


Kẻ lừa đảo: Trên mạng bây giờ đang tò mò về mày lắm, tao mà tuồn tin cho phóng viên giải trí, chắc cũng kiếm được một món hời. 


Kẻ lừa đảo: Mày mà biết điều thì mau đưa tiền cho tao, tao đoán mày cũng không muốn mấy đoạn chat này bị tung lên mạng đâu nhỉ? 


12 


"Hắn không dám đâu." 


Đây là phản ứng đầu tiên của Phương Yến Lương sau khi nghe tôi kể lại sự việc. 


Anh đã liên hệ với luật sư, an ủi tôi: "Sở dĩ hắn không tung lên mạng mà lại liên hệ với em, là vì bản thân việc hắn hack nick lừa tiền đã là phạm pháp rồi, hắn tung lên mạng thì hắn cũng bị bắt, nên hắn chỉ có thể tống tiền thôi." 


"Cứ chờ đấy." Anh nói một câu, "Tội chồng thêm tội." 


Đội ngũ phía sau Phương Yến Lương rất hùng hậu, rất nhanh đã truyền đến tin vui. 


Tên lừa đảo đã bị tạm giam. 


Số tiền hắn lừa của bạn học tôi lúc trước, đã được các chú công an vĩ đại hoàn trả đầy đủ cho tôi. 


Tôi bỗng dưng thấy hơi cảm động. 


Phương Yến Lương rất khó hiểu: "Anh cho em 10 vạn em chẳng cảm động, mới có 1 vạn này em đã cảm động rồi?" 

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo