Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về việc này, Phương Yến Lương giải thích với tôi là ảnh rò rỉ từ show truyền hình, cần diễn lại một cảnh trong phim, bị fan chụp được.
Tôi tỏ vẻ thấu hiểu, rộng lượng chấp nhận.
Phương Yến Lương lại chẳng vui chút nào, anh nhốt tôi trong lòng mình, trầm giọng hỏi: "Có phải em không thèm để ý đến anh nữa rồi không?"
"Đâu có, em để ý anh lắm mà."
"Thế sao em chẳng có phản ứng gì hết vậy?"
Hẹn hò với Phương Yến Lương lâu như vậy, tôi cũng dần nắm được tính nết của anh, bèn cố ý nói: "Em làm sao dám có phản ứng gì."
Tôi nhìn anh với ánh mắt rụt rè: "Anh chịu ở bên em là tốt lắm rồi, em đâu dám đòi hỏi gì khác, đàn ông biết đường về nhà là đàn ông tốt mà."
Sắc mặt Phương Yến Lương lập tức trở nên khó coi.
Tôi cười phá lên: "Thôi nào, trêu anh đấy."
Anh lại trưng ra vẻ mặt nghiêm túc: "Em không được nghĩ như thế, biết chưa?"
Tôi gật đầu thật mạnh.
Anh vẫn nói tiếp: "Em đừng có tin vào mấy lời đồn đại đó, làm gì có chuyện xứng hay không xứng, em chính là người tốt nhất trên đời này."
Phương Yến Lương hiểu rõ sự yếu đuối của tôi, vẫn luôn cố gắng chữa lành sự tự ti đã ăn sâu vào xương tủy tôi.
Tôi bỗng thấy hơi hối hận vì vừa rồi đã trêu anh, bèn nghiêm túc trả lời: "Em biết thật mà, em sẽ không lùi bước nữa đâu."
"Biết là tốt."
Anh đột nhiên cười đắc ý: "Có điều em cũng chẳng còn cơ hội để lùi bước nữa rồi."
Hôm đó, phản hồi của Phương Yến Lương trước tin đồn chia tay chính là khoe hai tấm ảnh chụp giấy đăng ký kết hôn đỏ chót lên Weibo.
Đây là bài đăng "show ân ái" thứ hai của anh, và anh lại một lần nữa chọn ghim nó lên đầu trang.
Kèm theo dòng chú thích: Lần này đúng là 57 thật rồi.
2
Năm thứ hai đi làm, công ty sắp xếp cho tôi hướng dẫn hai thực tập sinh.
Hai cô bé hiện đang là sinh viên năm cuối, tích cực ham học hỏi, nhiệt tình và rạng rỡ, quá trình hướng dẫn rất vui vẻ, riêng tư chúng tôi cũng thường xuyên hẹn nhau đi ăn uống, mua sắm.
Hôm đó, tình cờ đi ngang qua rạp chiếu phim, hai em ấy đề nghị vào xem phim.
Tôi nhìn tấm poster khổ lớn in hình phim mới của Phương Yến Lương treo trên tường, lẳng lặng gật đầu.
Yêu đương rồi kết hôn với Phương Yến Lương, vậy mà tôi vẫn có thể hòa mình vào đám đông, tất cả là nhờ sự bảo vệ kín kẽ của anh trong suốt thời gian hẹn hò.
Đến tận bây giờ, những bức ảnh của tôi lưu truyền trên mạng vẫn chỉ là mấy tấm bị lộ lúc ban đầu.
Hoặc là tôi đội mũ che kín, hoặc là chỉ nhìn thấy nốt muỗi đốt bị phóng to, mọi đặc điểm ngoại hình đều rất khó để quy chụp cụ thể vào một ai đó.
Mọi người chỉ biết Phương Yến Lương có một người vợ là người ngoài ngành giải trí, chứ không biết người vợ đó rốt cuộc là ai.
Mặc dù điều này không ngăn được việc mọi người chê bai tôi bình thường, nhưng tôi đã có thể bình thản đón nhận.
Trong phòng chiếu phim màn hình cực đại, tiếng nhạc dạo đầu quen thuộc của bộ phim đã vang lên.
Tôi vội tập trung tinh thần, hòa mình vào bộ phim.
Hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh chóng.
Lúc đi ăn sau khi xem phim, hai cô bé vẫn còn cảm thán: "Phương Yến Lương đẹp trai quá đi mất, hâm mộ vợ anh ấy ghê, ngày nào cũng được ngắm gương mặt này, chắc là hạnh phúc lắm nhỉ!"
Tuy không phải ngày nào cũng được gặp, nhưng đúng là rất hạnh phúc.
Tôi gật đầu phụ họa: "Đúng thế."
Hai cô bé vẫn đang bàn tán về vẻ đẹp trai của Phương Yến Lương, tôi vừa định góp vui thì chiếc điện thoại để trên bàn bỗng sáng màn hình.
Người gọi hiển thị là "5f".
Tôi chột dạ liếc nhìn hai em ấy một cái, lặng lẽ bắt máy: "A lô."
"Vợ ơi, đang ở đâu đấy?"
Giọng anh khàn khàn như vừa mới ngủ dậy, nghe mà tôi tê rần nửa người.
Tôi khẽ đáp: "Trung tâm thương mại Tâm Duyệt."
"Anh qua đón em."
Tôi vội bảo không cần.
Dạo này người này bận tối mặt tối mũi, bay đi bay lại khắp cả nước, khó khăn lắm mới xong việc, tôi muốn anh được nghỉ ngơi tử tế.
Anh lại bảo: "Nhìn thấy em mới là nghỉ ngơi."
Trong lòng tôi dâng lên cảm giác ngọt ngào.
Biết Phương Yến Lương sắp đến đón, tôi có chút bồn chồn không yên, hai cô bé nhận ra tôi không bình thường, vội hỏi tôi làm sao thế.
Tôi bảo: "Lát nữa chị phải về rồi."
"Không sao ạ, cũng muộn rồi, tụi em cũng nên về nhà thôi."
Ba người cùng xuống bãi đậu xe.
Tôi đang nhìn biển báo để tìm xe của Phương Yến Lương thì nghe thấy cô bé bên cạnh kêu lên một tiếng ngắn ngủi.
Tôi ngẩng đầu, bắt gặp một bóng lưng vừa mới chui vào trong xe.
Cô bé đó nói: "Hình như là Phương Yến Lương."
Cô bé kia bảo: "Không chắc lắm, lại gần xem thử đi."
Cái bóng vừa trốn vào trong xe kia, lúc này co ro đến mức sắp không nhìn thấy đâu nữa rồi.
Tôi bỗng dưng thấy hơi xót xa.
Phương Yến Lương từng nhắc với tôi là muốn làm quen với đồng nghiệp của tôi, cũng rất ghen tị với những người nhà được đồng nghiệp dẫn đi tham gia tiệc tất niên công ty, anh bảo anh muốn được đứng bên cạnh tôi, xem tôi đường đường chính chính giới thiệu anh là chồng tôi.
Nhưng với thân phận của anh, tôi sao dám nhận lời qua loa được.
Lúc này đây, tôi lại rất muốn làm như vậy.
Bóng lưng kia thực sự khiến người ta đau lòng.
Tôi lẳng lặng đi đến trước chiếc xe đó, mở cửa xe, nắm lấy tay Phương Yến Lương đang trố mắt ngạc nhiên, kéo thẳng anh xuống xe.
Hai cô bé kia đã kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Tôi tự dưng thấy hơi ngại, nhưng cũng hào phóng giới thiệu: "Xin lỗi đã giấu hai em lâu như vậy, chị không cố ý đâu, ừm, thật ra đây là chồng chị."
Phương Yến Lương vẫy tay: "Hi, chào các em."
Cho đến lúc chia tay nhau, tôi dường như vẫn cảm nhận được tâm trạng kích động phấn khích của hai cô bé đó sau khi gặp Phương Yến Lương.
Phương Yến Lương vừa lái xe vừa hỏi tôi: "Sao ban nãy em lại nghĩ đến chuyện giới thiệu anh với họ vậy?"
Tôi đáp: "Đột nhiên không muốn giấu nữa."
"Ồ." Trong giọng nói của anh ẩn chứa niềm vui sướng.
Tôi lại hỏi: "Bộ Haute Couture năm nay của anh gửi đến chưa?"
"Rồi, sao thế?"
"Mặc tham gia tiệc tất niên công ty có vẻ khá hợp đấy."
"Của anh, hay là của em?"
Tôi không bỏ lỡ nụ cười ranh mãnh bên khóe miệng anh, nghiêm túc nói: "Đương nhiên là của em rồi."
Anh cười đáp: "Thế thì càng hợp hơn."
3
Tôi có thai rồi.
Nhìn lại mấy tháng sống phóng túng vừa qua, tôi dở khóc dở cười.
Phương Yến Lương vừa quay xong một bộ phim, có khoảng trống lịch trình liền mấy tháng, anh rảnh rỗi là cứ ở nhà dính lấy tôi, tiểu biệt thắng tân hôn, nên không tránh khỏi việc quấn quýt bên nhau.
Mà đôi khi cao hứng quá, lại quên mất một vài món đồ rất cần thiết cho những lúc thế này.
Thế là... tôi trúng thưởng.
Phiếu kết quả báo có thai, hai tháng.
Ai mà ngờ tôi chỉ vì chóng mặt buồn nôn nên đi viện khám, lại khám ra một đứa bé chứ.
Tôi thở dài thườn thượt.
Đang đắn đo không biết nên nói chuyện này với Phương Yến Lương thế nào.
Anh ấy lại đi đóng phim rồi, lần này còn chưa biết phải quay bao lâu.
Tôi nghĩ, chuyện bầu bí này nhất định phải nói càng sớm càng tốt, nếu không đợi anh quay phim xong trở về, con cũng lớn tướng rồi, thế thì ra thể thống gì.
Để không ảnh hưởng đến tiến độ quay phim của anh, tôi quyết định đến đoàn phim thăm ban.
Khi bắt chuyến bay sớm nhất đến sân bay, trợ lý Tiểu Lâm của anh đã đến nơi rồi.
Tôi hỏi: "Em chưa nói cho anh ấy biết chuyện chị đến đây đúng không?"
"Vẫn chưa ạ," Cô bé cười trộm, "Biết chị muốn tạo bất ngờ mà, em đâu dám tiết lộ trước."
Tôi mím môi, cũng chẳng phải là muốn tạo bất ngờ gì đâu.
Dưới sự dẫn đường của trợ lý, tôi đến phim trường rất thuận lợi.
Thời gian rất khéo, Phương Yến Lương đang quay phim.
Tiểu Lâm sắp xếp cho tôi ở vị trí xem quay phim tốt nhất, tôi nheo mắt nhìn, ôi chao, lại còn là cảnh hôn.