Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1.
Ta có thể nghe được tiếng lòng của Hoàng Đế.
Hắn nhìn hậu cung 3000 giai lệ, ý tưởng trong đầu bỗng nhiên hoảng hốt.
Hắn nghĩ, nơi này thật là ẩm ĩ, trẫm chỉ muốn đi ngủ sớm một chút.
Hắn nghĩ, giờ Dần đã bắt đầu phê tấu chương, hiện tại trẫm còn không được ngủ đến ba canh giờ.
Hắn nghĩ, Ngự Sử Đài ngày nào cũng tham tấu, không có hoàng tử, nền tảng lập quốc không ổn, nhưng mà trẫm mới có mười tám tuổi.
Hán Vũ Đế ba mươi tuổi mới sinh con, ta không triệu người thị tẩm, không phải bị tham tấu mười mấy năm ư.
Thật là đau đầu.
…
Giang Nam đại hạn, đường thuỷ không thông, năm nay không biết thuế thu được mấy phần. Quốc khố không có gì, ngày mai phải hỏi Thượng Thư Bộ Hộ tính toán làm thế nào.
Hình như nữ nhi của Trương đại nhân Thượng Thư Bộ Hộ năm nay cũng vào cung nhỉ?
Người khác đều khen nữ nhi của mình thông minh hiền thục, Trương đại nhân khen nữ nhi của hắn có tư thế ngủ rất tốt.
Hay là, chọn nàng đi!
Ta đang ngồi ở trong một góc gặm táo, không ngờ lại trở thành người thứ nhất được thị tẩm.
Tiểu Hoàng Đế mười tám tuổi, ta mới mười bốn.
Hắn như thế, ta cũng như thế. Sau khi vào phòng, chúng ta không nói nhiều, tựa gần giường đã ngủ.
Ta dựa vào tường ngủ ngon lành, hắn ngủ bên cạnh rất yên ổn.
Ta không ngáy, không nghiến răng, không nói nhiều, còn có thể đắp chăn cho hắn.
Mấy ngày sau, khi hắn gặp ta, trong đầu nghĩ, đủ tư cách làm bạn ngủ, đêm nay lại chọn nàng đi!
Ngày mai lâm triều, các bộ đều cần có tiền, khẳng định là một trận đánh ác liệt, cần phải chăm sóc tinh thần thật tốt.
Cứ như thế qua nửa năm.
Một ngày hắn đọc hơn một trăm tấu chương, mỗi ngày viết mấy ngàn chữ phê bình.
Hắn cẩn trọng, cả năm không nghỉ, mỗi ngày làm việc hơn chín canh giờ.
Mới vừa đấu trí với đại thần phụ chính nắm giữ triều chính, lại bình loạn phiên vương ở biên cương, còn muốn thi hành tân chính, lại vừa muốn ngăn tệ nạn tham nhũng.
Ta cũng rất có tiến bộ.
Ta cao thêm hai tấc rồi.
Trong yến hội thì ngồi ở giữa, mỗi tháng phân lệ tăng mười lượng.
Gia yến năm cũ, hắn nâng chén với mọi người, ăn mừng tân niên.
Thư Tiệp dư hoa hoè lộng lẫy rót rượu cho hắn, Thái hậu vội vàng ám chỉ, hậu cung phải mưa móc đều dính,
Hoàng Đế gật đầu đồng ý.
Sắc mặt Thái Hậu vui vẻ, lại hoàn toàn không biết, trong đầu Hoàng Đế lúc này suy nghĩ, sang năm không ít biến động về quan viên, Lại Bộ phải bận rộn một thời gian.
Trước tiên trẫm phải sủng hạnh nữ nhi của hắn, lấy ân sủng.
Ta đã nhìn ra, một ngày mười hai canh giờ, hắn hận không thể toàn bộ hiến thân cho việc nước.
2.
Sau khi Thư Tiệp dư được thị tẩm thì được phong phi, trở thành người tôn quý nhất trong cung.
Ta ngày đêm cầu nguyện, hy vọng hắn có thể triệu kiến Thư Tiệp Dư nhiều hơn.
Hoàng đế là người tràn đầy tinh lực, cơ thể của ta đang cao lên, phải ngủ đầy đủ mới có thể cao lên được.
Ta không muốn mỗi ngày chỉ ngủ ba canh giờ, giờ Dần mang theo quầng thâm mắt mà ngủ dậy.
Tháng hai, hắn lại tới hậu cung.
Nhìn Thư phi trong lòng càu nhàu:
“Vị này ầm ĩ quá, khi thì hát, khi thì đọc thơ, lăn lộn nửa canh giờ không chịu ngủ. May mà trẫm thông minh, cho nàng phi vị. Ân sủng này cả Thái Hậu lẫn tiền triều đều có thể thấy, không triệu nàng thị tẩm nữa.”
Hoàng Đế nhìn chằm chằm mọi người trong hậu cung, nhìn từ trên xuống dưới, nhìn từng mỹ nhân mà nghĩ: “Quá nguy hiểm.Ngày mai lại nói chuyện nhập ruộng thêm đinh, việc này nhất định không thể có sai lầm.”
Trong lòng ta thầm nghĩ, hắn không có một ngày nào là thanh nhàn cả.
Mỗi lần tới hậu cung đều là vì việc quan trọng ở tiền triều, rất quan trọng, vô cùng quan trọng.
Vì thế, ta rụt đầu về phía sau, cầu nguyện không bị ai nhìn thấy.
Hoàng Đế đang tự hỏi hôm nay ai thị tẩm thì thích hợp.
Đột nhiên, trong đầu có chuông cảnh báo reo lên.
“Xong rồi, Liễu Tài Nhân kia bắt đầu bóc nho cho trẫm, phải chọn được người trước khi nàng bóc xong, trẫm thật sự không thích ăn nho!”
Trong tình thế cấp bách, hắn quyết đoán chọn người mà hắn đã hiểu đến tận gốc rễ là ta.
Đêm này có lẽ là do chuyện ở tiền triều vô cùng khó giải quyết. Hắn nằm trên giường, mưu tính ngày mai làm thế nào để chu toàn với tất cả các bộ.
Ý tưởng ồn ào ầm ĩ khiến cho ta đau đầu.
Tâm phiền ý loạn, vì thế, ta đạp hắn một cái.
Hy vọng từ sau hắn không tim ta thị tẩm nữa.
Ta vẫn là coi khinh hắn, có thể cho như là không có gì, người có thể phê duyệt tấu chương nhàm chán, nhận xét cơm có ngon không, thân thể có khoẻ không, cảm xúc ổn định đến mức nào chứ.
Hắn chỉ trở mình, dịch ra bên ngoài một chút nhường chỗ cho ta.
Tiếp tục nghĩ chuyện của hắn.
Trong đầu bỗng nhiên loé lên linh quang, giống như bế tắc được giải quyết.
“Nội bộ không đẩy được thì dùng ngoại lực, việc lợi quốc lợi dân, phải làm”
Sau đó lại mắng ta
“Nữ nhi của Lưu đại nhân, tư thế ngủ cũng không giống như ông ta nói, trẫm có thể coi là hắn khi quân không? Thôi đi, có lẽ là nàng đang trong thời gian lớn, qua giai đoạn này là được rồi.”
Ta thật sự không dám giả nghiến răng hay nói mơ nữa
Để tránh liên luỵ đến người cha già chưa từng nói dối câu gì, tự nhiên bị định tội khi quân phạm thượng.