Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6.
Ta cứ như thế trở thành người đầu tiên mang thai trong cung.
Để diễn kịch cho tròn vai, ngày nào Hoàng Đế cũng đến thăm ta.
Vì lời đồn ở tiền triều, hậu cung, đã làm đủ tiết mục ân ái, cứ ba đến năm ngày lại đưa tới ban thưởng, mỗi ngày đến đến ăn cơm vào giờ cơm, cùng ngắm trăng ở Ngự Hoa Viên…
Chỉ có đến nửa đêm không có ai, hắn lại lấy tấu chương bí mật đem tới, tăng ca thêm giờ phê duyệt.
Những đại thần làm năm nghỉ một kia muốn thắng hắn ư?
Nằm mơ.
Hoàng Đế này chính là 007. (1)
Người khác đều nghĩ ngày tốt cảnh đẹp, đêm dài đằng đẵng, chúng ta xuân tiêu một khắc gắn bó keo sơn.
Thật ra, trong phòng chỉ có hình ảnh hắn trộm làm việc.
Làm vướng chân hắn, là điều kiện không tốt trong cung của ta, đúng ra là bình thường.
Ánh đuốc lay động không thể sáng như đèn đuốc trong cung của hắn. Ta ăn xong bánh hạt dẻ, no không ngủ được, đứng chỗ đó cắt lõi đuốc cho hắn.
“Bệ hạ, ánh sáng yếu ớt như thế, ngài không mỏi mắt sao?”
Ta bảo hắn nếu không có việc gì có thể nghỉ ngơi.
Hắn giải thích vì sao tới cung của ta, “Muốn diễn kịch cho Ngự Sử Đài xem, chúng ta có tình cảm tốt đẹp mới có thể chặt đứt suy nghĩ muốn nhận con nuôi tông thất.”
Khi hắn nói chuyện, trong tay còn cầm tấu chương để xem, tri phủ Vân Nam lần thứ ba viết tới, nói là phát hiện một loại nấm rất lớn, thật là trời giáng điềm lành, hỏi hắn có đưa tới kinh thành hay không?
Hoàng Đế trưởng thành từ rất sớm, rất ít khi tức giận.
Lần này hắn bị phiền đến nỗi trợn mắt, trong lòng mắng chửi người, “Trời giáng điềm lành cái đầu, mỗi ngày làm việc tử tế không tốt hơn sao?”
Trong các vở kịch, mỗi khi tức giận đều sẽ đập phá đồ vật.
Ta nhìn các loại chén đĩa trà trên bàn, mỗi thứ đều không rẻ. Chọn tới chọn đi, đẩy một chén trà có chữ Diêu đưa cho hắn.
“Hoàng Thượng, uống một ngụm trà giải khát đi!”
Chén trà bóng loáng như ngọc, bị ánh sáng chiếu vào gần như trong veo, cách hắn càng gần lại càng đẹp.
Mắt thấy hắn định nhận chén trà, ta lại rụt tay lại, làm cho tay của hắn không nhận được gì.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta.
Ta giải thích: “Trà này lạnh rồi, buổi tối không được uống đồ lạnh, để ta đổi một ly trà hoa nhài mật ong cho ngài.”
Hắn ừ một tiếng, cũng không phản ứng gì nhiều.
Chỉ là so với ngày thường, phê tấu chương thêm nửa canh giờ nữa.
Ta xem như đã nhận ra.
Khi hắn vui, hắn làm việc.
Khi hắn không vui, hắn làm việc.
Một câu có thể tổng kết cuộc sống của hắn, công việc sẽ chữa lành ta.
7.
Hai người ở cùng nhau, cũng không thể nào luôn luôn không nói chuyện, Hoàng Đế bắt đầu chơi cờ với ta, đọc sách với ta, đàn hát với ta.
Biểu hiện của ta cũng rất bình thình, căn bản không đủ so với đầu óc của hắn.
Nửa tháng sau, ta lấy ra bản lĩnh giữ nhà của mình.
“Hay là chúng ta đánh bài đi?”
Còn có thể để hắn làm quen với các tỉ muội trong hậu cung.
Thư phi kiêu ngạo, ngày nào cũng kêu đánh kêu giết, mà lại chưa động vào ai, mạnh miệng mềm lòng; Hoàng Mỹ nhân ồn ào ầm ĩ, trong cung có chuyện gì vui thế nào nàng cũng biết, ngày hôm sau đều học theo vô cùng sống động; Mi Tài Nhân vô cùng tinh tế cẩn thận, tuân thuỷ quy định.
Hoàng Đế đối với tất cả mọi việc đều có lòng hiếu học.
Sau vài tuần, hắn đã tổng kết ra kinh nghiệm, trong lòng nghĩ, “Hoàng Mỹ nhân không có tính toán gì, đánh lung tung; Thư phi chỉ muốn giúp trẫm thắng, làm trẫm vui vẻ; ngươi thích nhất là giả vờ, hư trương thanh thế…”
Ba người chúng ta cộng vào, đều không vượt qua đầu óc của hắn.
Ta chơi cái gì cũng không bằng hắn.
Ta dứt khoát đình công, khi hắn tới ta chơi cái của ta, đọc tiểu thuyết, cắm hoa, tập viết, đến giờ thì ăn cơm.
Có lúc thấy đồ ăn gì đó đặc biệt ngon miệng, cũng bảo hắn nếm thử.
Nửa tháng sau, hắn cũng quen, lúc đến chỗ ta thường không ăn gì.
Khi khát sẽ cùng uống trà hoa với ta.
Mệt mỏi sẽ hỏi ta một cái ghế nệm để dựa.
Buồn sẽ nói chuyện phiếm với ta;
……
Sau khi nhắm mắt dưỡng thần một lát, hắn đánh giá ta rồi hỏi: “Dạo này có phải nàng hơi khác một chút?”
“Béo lên sao?” Ta cầm lấy số đo quần áo mới, “Không phải là muốn diễn cho tròn vai hay sao, nữ nhân mang thai ăn rất ngon miệng.”
Ngoài miệng hắn nói qua loa: “Đúng vậy, nàng vất vả rồi.”
Trong lòng nghĩ, “Rốt cuộc cũng không còn là một đứa trẻ nữa rồi, như vậy rất tốt…”
Lời nói ta còn chưa nghe hết.
Ta lại phát hiện, bản thân mình bắt đầu không nghe thấy tiếng lòng của hawnsnuwax.
Trong lòng hốt hoảng, ta tốt ở chỗ nào?
Hắn lại có ý định xấu gì với ta phải không?