HỨA NƯƠNG - CHƯƠNG 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

"Làm con dâu chẳng phải là như vậy sao? Năm xưa ta chẳng phải cũng đã trải qua như thế sao?"
"Đúng vậy, bà đã từng dầm mưa, cho nên bà nhất định phải xé nát chiếc ô của ta. Nếu nỗi khổ này ta chưa từng nếm trải, nếu chịu khổ không phải là con đường tất yếu mà người phụ nữ phải đi qua, vậy thì nỗi khổ của bà chẳng phải đã chịu uổng phí sao, có đúng không? Chỉ khi ta chịu gấp đôi những nỗi khổ mà bà đã từng chịu, trong lòng bà mới thoải mái, đúng hay không?"
"Đúng!"
"Nhưng mà, mẹ chồng à, nỗi khổ lớn nhất mà bà đã từng chịu trong những năm qua, hình như là... góa bụa từ khi còn trẻ nhỉ. Bà muốn ta chịu khổ này, ta thật sự không nên ngăn cản. Chỉ là, phu quân của ta, có lẽ sẽ không vui đâu..."
"Ta..."
Phu quân đứng ngoài cửa nghe đã lâu, vốn dĩ đã một chân bước vào, nghe thấy câu này, lại cứng nhắc lùi lại. Ta làm sao có thể để hắn cứ thế chạy đi chứ! Ta nhấc chân xông ra ngoài, hướng về bóng lưng đang quay đi vội vã của hắn mà gọi một cách dứt khoát: "Phu quân! Đã đến rồi, sao không vào nhà? Chàng đã nghe hết rồi phải không, mẹ muốn thiếp... góa..."
"Không được nói bậy!"
Phu quân quát lớn, ngăn ta nói ra hai từ "góa bụa", sắc mặt hắn đã đen hơn cả màn đêm. Ta ủy khuất đứng đó, không nói nhiều lời, chỉ đáng thương nhìn hắn. Từ lâu lắm rồi ta không để lộ thái độ và biểu cảm này với phu quân. Sau khi sinh con, nhìn ba lớp mỡ bụng mới sinh và những vết rạn trên bụng, trên đùi, ta đã bắt đầu tự ti.
"Ngươi đã bao nhiêu tuổi rồi, cái dáng vẻ này bày ra cho ai xem thế." Đó là lời mẹ chồng nói với ta.
Lúc đó, ta đã chấp nhận.
Ta chấp nhận tuổi thanh xuân của mình ngắn ngủi. Ta ở tuổi hai mươi tám đã tự liệt mình vào hàng quá lứa lỡ thì. Ta mặc áo màu xanh thẫm, búi tóc kiểu hình tháp, giả vờ làm một phu nhân đoan trang. Ta đã sắp xếp cho phu quân hai tiểu thiếp. Ta cảm thấy hắn trời sinh nên được hưởng những cơ thể tươi mới, còn ta thì đã không còn như vậy nữa rồi. Có tiểu thiếp rồi mà hắn còn chịu đến phòng ta, đó đã là cho ta mặt mũi rồi. Ta nên biết ơn mới phải.
Nhưng hôm nay ở trong cung, ta đã thay một bộ y phục màu đỏ bạc, búi tóc kiểu buông thõng, thân hình uốn éo ba vòng, bày ra cái dáng vẻ mà từ lâu ta đã không dám nữa để cho phu quân xem.
Đùa sao ? Hoàng đế với ba nghìn giai lệ trong hậu cung còn không chê ta, hắn dám chê sao? Hắn là cái thá gì ?.
Đàn ông ấy, miệng thì có thể lừa người, nhưng "cậu em" thì không. "Cậu em" của tiểu hoàng đế, rất nhiệt tình.

Phu quân nhìn ta thật sâu, nhìn ta từ đầu đến chân, dùng cái ánh mắt giống hệt kiếp trước, cái ánh mắt khiến ta thấy hoảng sợ, thấy ngay cả trong mơ cũng không dám đối mặt. Nhưng ta không còn sợ nữa. Ta bình thản nhìn lại hắn.
Ta già rồi, chẳng lẽ hắn thì trẻ mãi không già sao?
Sau khi nếm thử miếng thịt tươi ngon là tiểu hoàng đế, ta càng thấy hắn không được vừa ý cho lắm. Khóe mắt đã có nếp nhăn. Quanh năm ngồi cúi đầu viết sách, thân hình cũng không còn thẳng tắp như thời niên thiếu.
Trước đó ở trong cung, thấy hoàng đế triệu kiến thống lĩnh Kim Ngô vệ, vị tướng quân kia nhìn mặt cũng khoảng bốn mươi tuổi, nhưng thân hình lại thẳng hơn, vạm vỡ hơn hắn rất nhiều. Không biết những phu nhân của các võ tướng kia có thể tận hưởng nhiều lạc thú chăn gối hơn không.
Thọ Sơn công chúa có thể nhìn trúng hắn, chắc là vì cái khuôn mặt này. Mặc dù vẻ ngoài của hắn đã trải qua phong sương, thêm vài nếp nhăn, nhưng cũng có thêm chút phong vị, vẫn vượt xa những nam thanh niên bình thường.
Nhưng ta đã nhìn mười năm rồi, cũng thấy chán. Không biết Thọ Sơn công chúa cần bao lâu để chán hắn.

Hắn bị ta nhìn chằm chằm đến khó chịu, khẽ ho một tiếng rồi nói: "Ta thật sự không nhận ra phu nhân."
Ta cười mà như không cười: "Vậy thì phu quân có thể đến gần hơn một chút, nhìn cho kỹ đi."
Hắn cúi đầu, vẻ mặt ai oán: "Ta vẫn luôn nhớ, phu nhân của ta là người chu đáo và dịu dàng nhất, là người hiểu chuyện nhất. Lần vào cung hầu hạ thánh thượng này, thực sự không phải ý nguyện của ta. Ta đã sợ phu nhân sẽ nghĩ quẩn. Bây giờ xem ra, ta đã lo lắng thừa rồi."
Ý hắn là ta mặt dày, nói rằng ta nếu còn chút liêm sỉ thì đã treo cổ trên xà nhà rồi, đằng này lại dám cậy vào sự sủng ái của hoàng đế mà diễu võ dương oai, phải không?
Mẹ chồng thiển cận, còn muốn nói những lời độc địa, thì phải là ngươi mới đúng.
Ta bĩu môi, nước mắt lưng tròng nhìn hắn: “Thiếp còn sợ phu quân nghĩ quẩn đấy chứ. Phu quân không bảo vệ được thiếp, chỉ có thể trơ mắt nhìn thiếp vào cung. Thiếp cứ tưởng với tính cách và khí phách của phu quân... xem ra thiếp đã lo lắng thừa rồi."
Giả bộ đạo mạo, lại khúm núm dâng vợ lên giường hoàng đế, ngươi còn không treo cổ, ta vì sao phải treo cổ? Vẻ mặt phu quân cứng lại.
Một lúc lâu sau, hắn cười một tiếng đầy chua xót: "Từ xưa tình đế vương bạc bẽo, chỉ thấy người mới cười, chẳng thấy kẻ cũ khóc. Vài ngày nữa tú nữ sẽ vào cung, ngày tốt lành của phu nhân, e rằng sẽ không còn dài nữa."
Ta tỏ vẻ hoảng loạn, bước nhanh lên vài bước, túm lấy tay hắn: "Làm sao đây, thiếp..."
Hắn thấy ta hoảng sợ, còn tưởng ta cuối cùng đã hiểu ra mình chỉ có thể dựa vào hắn. Hắn định hất tay ta ra, tỏ vẻ ta đáng đời, nhưng lại nghe ta nói: "Nếu thiếp mất đi thánh ân, phu quân phải làm sao? Tiền đồ của phu quân phải làm sao? Chi bằng phu quân giúp thiếp nghĩ cách làm sao để giữ được sủng ái đi? Đàn ông là người hiểu đàn ông nhất mà."
Hắn nhìn ta với vẻ mặt kinh ngạc, nhất thời không nói nên lời. Cuối cùng phu quân vẫn bỏ chạy thục mạng. Hắn chính là như vậy đấy.
Khi mẹ già hành hạ vợ, hắn không ở đó.
Khi vợ làm phản, xử lý mẹ già của hắn, hắn vẫn không ở đó.
Ai thắng thì hắn sẽ đứng về phía người đó.
Ai sống sót thì hắn sẽ lợi dụng người đó.
Vĩnh viễn ẩn mình, vĩnh viễn vô tội, vĩnh viễn đứng trên bờ nhìn.
Chỉ tội nghiệp mẹ già của hắn, cứ nghĩ rằng có thể uy hiếp con trai và con dâu cả đời, kết quả nửa đường đã thất bại. Con dâu làm loạn, còn con trai thì chạy nhanh hơn bất kỳ ai, trốn xa hơn bất kỳ ai.
Ta bán hết người của bà ta, rồi thay bằng người của ta. Tương đương với việc chặt tay chân của bà ta, chọc mù mắt của bà ta. Ta sắp xếp bà ta ở Đông Tương viện hẻo lánh và mục nát nhất, nói rằng bà ta mắc bệnh lạ, phải dùng nước tiểu trẻ con và trứng ngâm kim trấp để chữa trị.
Thích mùi thối đúng không? Cho bà ta ăn cho đã. Kết quả, người hầu đến báo, nói bà ta ăn ngon lành. Ta nhất thời không nói nên lời. Cho dù là diễn kịch hay làm thật, mẹ chồng ta cũng là một người thật sự tàn nhẫn. Từ khi sống lại đến nay ta tung hoành ngang dọc, vậy mà lại không bằng bà ta.Thôi vậy.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo