Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
[Mau tránh ra, mụ đàn bà xấu xí, đừng có chạm vào cục cưng nhà tôi.]
[Vừa xấu người vừa xấu nết, có biết là cô dọa cục cưng nhà tôi sợ rồi không.]
Dọa sợ ư?
Chưa thấy được.
Dịch Chính Phỉ trước mắt tôi đây, vừa thấy tôi là hai mắt đã sáng rực lên.
Dã tâm đáng kinh ngạc toát ra từ đôi con ngươi đen láy của anh ta.
Rất rõ ràng, anh ta hy vọng tôi sẽ chọn anh ta.
Tôi là kim bài người đại diện, đã lăng xê thành công mấy nghệ sĩ.
Gần đây tôi đang định dẫn dắt một người mới.
Vốn dĩ tôi rất xem trọng Dịch Chính Phỉ.
Công ty cũng có ý muốn tôi dẫn dắt anh ta.
Nhưng những dòng bình luận đột nhiên xuất hiện khiến tôi hơi khó chịu.
Tôi hiểu được từ những dòng bình luận lướt qua rất nhanh rằng:
Thế giới mà tôi đang ở là một cuốn tiểu thuyết.
Dịch Chính Phỉ là nam chính, cô em khóa dưới Lâm Tiên Tiên là nữ chính.
Hai người họ được định sẵn sẽ yêu nhau, trải qua đủ loại tình tiết "để bảo vệ em anh không thể không cách xa em", “rõ ràng em không yêu anh nhưng lại cứ trêu chọc anh", sau hơn bốn trăm chương mới có được kết thúc viên mãn.
Bảy phần bất hạnh của hai người họ đều đến từ nữ phụ độc ác là tôi.
Tôi một mặt giương ngọn cờ phát triển sự nghiệp để chiếm đoạt nam chính.
Một mặt lại khích bác ly gián, ra sức chèn ép nữ chính.
Khiến hai người hiểu lầm nhau hơn hai trăm chương mới xác định được tình cảm, cuối cùng liên thủ xử lý tôi.
Nam nữ chính có một cái kết đoàn viên hạnh phúc.
Các độc giả thì thỏa mãn.
Nhưng, tôi khó chịu.
Tôi không tin mình lại là người không thu phục nổi một gã đàn ông.
Chí hướng của tôi là biển sao trời mênh mông, không thể nào chỉ vì một người đàn ông mà mê muội đến mất trí được.
Nhưng những gì dòng bình luận nói lại không giống như là giả.
Tôi suy nghĩ một chút, ánh mắt chuyển sang một nữ nghệ sĩ khác — Chung Thi Vi, tôi nở một nụ cười hiền dịu, dễ gần.
"Thi Vi, đi theo chị nhé, sau này chị sẽ dẫn dắt em."
Tôi nặng bốn mươi lăm cân thì đã có bốn mươi bốn cân rưỡi là xương phản nghịch.
Tôn chỉ của tôi là không nghe lời.
Cứ phải làm ngược lại với mấy dòng bình luận đó.
2
Chung Thi Vi ngây người.
Cô ấy như thể vừa trúng số độc đắc, vừa vui mừng, vừa có cảm giác như mơ, bước đến bên tôi như người mộng du.
Dịch Chính Phỉ thì choáng váng.
Anh ta hơi há miệng, muốn nói lại thôi, trông bộ dạng đầy vẻ hoài nghi.
Còn dòng bình luận thì bùng nổ.
[Chuyện gì vậy? Không phải cô ta nên chọn cục cưng sao? Sao cô ta lại không chọn Liêm Khang?]
[Tung hoa, tung hoa, cục cưng sẽ không bị cô ta khống chế nữa rồi.]
[Nhưng như vậy thì Liêm Khang làm sao vào được đoàn phim《Cẩm Tú Cung Môn》, làm sao giành được giải thưởng Diễn viên mới xuất sắc nhất chứ! Giải thưởng này chỉ có thể nhận được vào năm đầu tiên làm diễn viên, bỏ lỡ là không bao giờ có lại được nữa.]
《Cẩm Tú Cung Môn》?
Giải thưởng Diễn viên mới xuất sắc nhất?
Ồ!
Vậy thì cứ dựa vào bản lĩnh của mỗi người thôi.
Tôi dẫn Chung Thi Vi rời đi.
Dịch Chính Phỉ không nhịn được gọi tôi lại.
"Chị Đường Tịch, em muốn theo chị."
Tôi liếc nhìn dòng bình luận đang bùng nổ như vỡ chợ.
Có người khuyên Dịch Chính Phỉ đừng nghĩ quẩn, cứ như thể tôi là một tên ác bá chuyên đi cướp đoạt trai nhà lành vậy.
Cũng có người nói cốt truyện loạn hết cả rồi, bảo tôi hãy dẫn dắt Dịch Chính Phỉ đi tranh giải.
Mà Lâm Tiên Tiên thì sắp khóc đến nơi.
Gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng cố tỏ ra quật cường, không muốn người khác nhìn ra sự khó xử của cô ta.
Nhìn thấy mà thương.
Tôi ra vẻ hiền từ, từ tốn khuyên nhủ.
"Chính Phỉ à, cậu rất ưu tú, nhưng có duyên phận khác đang chờ cậu, cậu phải nắm bắt cho chắc, tôi tin tương lai của cậu nhất định sẽ vô cùng xán lạn."
Tôi nhìn Lâm Tiên Tiên đầy ẩn ý.
Lâm Tiên Tiên thì ngượng ngùng sợ hãi, đỏ mặt vội vàng cảm ơn tôi.
"Chị Đường Tịch, em nhất định sẽ dẫn dắt Dịch Chính Phỉ thật tốt, nhất định không phụ sự kỳ vọng của chị dành cho chúng em."
Đứa trẻ ngốc.
Ngoan thật!
Nhưng em cảm ơn hơi sớm rồi đấy.
Chị đây là nữ phụ độc ác mà.
Sau này đừng có oán trách chị là được.
Dịch Chính Phỉ cúi đầu xuống, anh ta còn trẻ, vẫn chưa biết cách che giấu cảm xúc không vui của mình.
Mặc kệ anh ta vui hay không.
Dù sao thì tôi vui là được.
Sợ đêm dài lắm mộng.
Tôi không nói hai lời, dùng tốc độ nhanh nhất ký hợp đồng với Chung Thi Vi.
Đợi đến khi con dấu được đóng xuống, hợp đồng chính thức có hiệu lực.
Trái tim đang lơ lửng cuối cùng cũng được đặt xuống.
Và lúc này, đối tác của tôi là Triệu Hàm gọi điện tới.
3
Tôi và Triệu Hàm quen biết đã nhiều năm.
Trước đây khi cùng làm trong một công ty giải trí, chúng tôi không chịu nổi sự bóc lột của công ty nên đã cùng nhau nhảy việc ra làm riêng.
Anh ta quản lý công ty, tôi dẫn dắt nghệ sĩ.
Tôi vẫn luôn tin tưởng anh ta.
Nếu không xem những dòng bình luận, tôi còn không biết mình đã bị cái tên khốn này bán đứng.
Lâm Tiên Tiên có gia thế không tầm thường, gia đình có rất nhiều doanh nghiệp, riêng công ty giải trí đã có ba cái.
Trong một chương trình tuyển chọn tài năng, cô ta đã phải lòng Dịch Chính Phỉ ngay từ cái nhìn đầu tiên, mê anh ta đến chết đi sống lại.
Người khác đu idol chỉ có thể liếm màn hình.
Nhưng cô ta là tiểu công chúa của Kinh Thành, chỉ trong nháy mắt đã vào được công ty giải trí của tôi và Triệu Hàm, tương tác gần gũi với thần tượng.
Tuy nhiên, hai người anh trai của cô ta cũng không phải dạng vừa.
Ngắm nhìn nam minh tinh thì được, nhưng yêu đương thì tuyệt đối không.
Vì vậy, bề ngoài thì đồng ý cho Lâm Tiên Tiên vào công ty của tôi và Triệu Hàm, nhưng ngầm lại dặn dò Triệu Hàm là tuyệt đối không được để cô ta dẫn dắt Dịch Chính Phỉ.
Bọn họ nghĩ rằng Lâm Tiên Tiên gặp thêm vài người đẹp trai trong giới giải trí thì sẽ loạn đạo tâm, yêu thêm vài người đàn ông nữa.
Nhưng vạn lần không ngờ tới.
Lâm Tiên Tiên chỉ một lòng treo cổ trên cái cây Dịch Chính Phỉ, cùng anh ta dây dưa tình cảm suốt hơn bốn trăm chương truyện.
Cuối cùng, Dịch Chính Phỉ trở thành ảnh đế, thành ngôi sao hàng đầu, mở công ty riêng, cũng trở thành một thế lực tư bản có sức ảnh hưởng lớn.
Hai anh em nhà họ Lâm liền thuận nước đẩy thuyền tác thành cho đôi tình nhân này.
Còn Triệu Hàm thì bán tháo công ty, ôm một khoản tiền lớn rồi đi định cư ở nước ngoài, ngày ngày ăn chơi trác táng.
Chỉ có mình tôi công ty phá sản, nợ nần chồng chất, tin tức tiêu cực đầy rẫy, trở thành một oan hồn nhảy từ tầng thượng xuống.
Nhưng bây giờ.
Họ muốn giẫm lên xương cốt của tôi để đi lên ư?
Đừng có mơ.
Triệu Hàm do dự hỏi tôi tại sao lại không chọn Dịch Chính Phỉ.
"Không phải đã nói là sẽ dẫn dắt Dịch Chính Phỉ sao?"
Đã nói?
Ai nói với cái tên vong ân bội nghĩa nhà anh ta.
Tôi cười hỏi.
"Sao anh không nói cho tôi biết Tiên Tiên là tiểu thư của tập đoàn nhà họ Lâm? Nếu không phải Tiên Tiên cầu xin tôi, có lẽ tôi đã chọn Dịch Chính Phỉ rồi. Chuyện lớn như vậy sao anh lại giấu tôi?"
Lâm Tiên Tiên không kém đến mức như vậy.
Cô ta không hề khoe khoang với tôi mình là tiểu thư nhà họ Lâm.
Nhưng Triệu Hàm không có cách nào kiểm chứng.
Để tôi xem anh ta giải thích thế nào cho hợp lý.
Triệu Hàm im lặng một lúc.
"Cái này là do tôi sơ suất, xin lỗi cô. Nhưng bây giờ cô có thể dẫn dắt Dịch Chính Phỉ được không? Bên nhà họ Lâm không muốn cô Lâm tiếp xúc nhiều với Dịch Chính Phỉ."
"Ôi! Sao anh không nói rõ sớm hơn? Tiên Tiên đã ký hợp đồng với Dịch Chính Phỉ rồi, tôi ngại nói với cô ấy, kẻo lại thành ra tôi là người nói lời mà không giữ lời. Anh là ông chủ, anh nói với cô ấy thì hợp hơn."
Triệu Hàm thở dài một hơi: "Để tôi nghĩ lại đã!"