Kết Cục Của Nữ Phụ Ác Độc - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi muốn gọi điện cho Bùi Hu, nhưng chuông cửa lại vang lên.


Tôi điên cuồng chạy ra, thậm chí còn không đi giày.


Mở cửa, trợ lý của Bùi Hu cầm một hộp quà được gói tinh xảo đưa cho tôi, mỉm cười nói: "Chúc mừng sinh nhật cô Khương, đây là quà của Tổng giám đốc Bùi chuẩn bị cho cô."


Tôi không thèm nhìn quà, vội vã hỏi anh ta: "Hôm nay Bùi Hu đã đi đâu?"


Trợ lý cười khổ đầy khó xử: "Lịch trình của Tổng giám đốc Bùi, tôi không tiện tiết lộ."


Không tiện, hay là tôi không xứng?


Im lặng một lúc, tôi kìm nén cảm xúc.


"Tôi biết rồi."


Tôi nhận hộp quà rồi đóng cửa lại, vứt đại lên sofa, sau đó gọi cho Bùi Hu.


Tôi gọi ba lần anh ta mới bắt máy.


Giọng nói mệt mỏi đầy vẻ khó chịu: "Có chuyện gì?"


Tôi cố tỏ ra đáng thương mà khóc lóc hỏi anh ta: "Bùi Hu, anh không cần em nữa sao? Em thấy Weibo rồi, tại sao Lâm Nhiên lại giống em như vậy?"


Anh ta thở dài, giọng nói trở nên dịu dàng hơn rất nhiều: "Đừng nghĩ nhiều, anh và cô ấy chỉ là bạn bè."


Anh ta sẵn lòng dỗ dành tôi, vậy thì tôi tin.


Anh ta hứa ngày mai sẽ đến tìm tôi, tôi vui đến nỗi vừa ngân nga vừa nhảy múa trong căn phòng khách trống trải.


Đây là điệu van-xơ Bùi Hu đã dạy tôi, khi khiêu vũ cùng anh ta, đó là lúc tôi vui vẻ nhất.


Cũng có thể nói, chỉ cần ở bên anh ta, tôi đều rất hạnh phúc.


Tôi đã từng nói với mẹ trên trời rằng: "Con đã tìm thấy tình yêu đích thực, phần đời còn lại của con sẽ rất hạnh phúc, rất hạnh phúc."


Tôi đã nghĩ rằng cuối cùng mình cũng được nếm trái ngọt sau bao đắng cay.


Nhưng ngày hôm sau, anh ta đã không đến.


Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm, cánh cửa đó vẫn không được mở ra.


Tôi đã bị lừa dối.


Tôi không gọi điện cho anh ta, đội mũ và đeo khẩu trang ra ngoài đi dạo.


Lang thang trên phố không mục đích, sự tức giận và đau khổ vì bị lừa dối khiến tôi cảm thấy lạc lõng.


Không dám tưởng tượng nếu tôi mất đi Bùi Hu, tôi sẽ rơi vào hoàn cảnh nào.


Những tài nguyên, quyền lực mà anh ta mang lại cho tôi, đều sẽ bị thu hồi và trao cho một người phụ nữ khác.


Có lẽ sẽ được dâng tận tay cho Lâm Nhiên.


Vì tôi yêu anh ta, nên tôi hiểu rõ mọi cảm xúc của anh ta.


Nếu thật sự chỉ là bạn bè bình thường như lời anh ta nói, anh ta sẽ không tốn công tốn sức, dịu dàng bảo vệ cô ấy như vậy, càng không thể sau khi Lâm Nhiên trở về mà không đến tìm tôi suốt mấy ngày liền.


Anh ta chưa bao giờ có tin đồn tình cảm với người khác giới, vậy mà lại để mặc cho những bức ảnh của anh ta và Lâm Nhiên lên hot search.


Tôi tìm kiếm thông tin về Lâm Nhiên trên mạng.


Thanh mai trúc mã của Bùi Hu, thiên kim tiểu thư nhà họ Lâm, học vấn cao, chỉ số IQ cao, có được tình yêu của tất cả mọi người và một tính cách mạnh mẽ, hoàn toàn là kịch bản cuộc đời của một nữ chính sảng văn.


Trừ khuôn mặt ra, tôi và cô ấy chẳng có bất cứ điểm nào có thể so sánh.


Đi ngang qua một con phố yên tĩnh, tôi thấy một thanh niên gầy gò bị mấy tên côn đồ đè xuống đất đ ánh đ ập.


Nếu không xen vào, cậu ta sẽ bị đánh ch ếc mất.


Ở cậu ta, tôi thấy hình bóng của tôi và mẹ ngày xưa, biết rõ không nên xen vào chuyện của người khác nhưng vẫn động lòng trắc ẩn.


"Tôi đã báo cảnh sát rồi, không muốn đi tù thì biến đi."


Tôi quát lên, bọn chúng chửi bới vài câu rồi quay lưng bỏ chạy.


Đứng trước mặt chàng trai trẻ, cậu ta thở hổn hển phun ra m áu.


Tôi hỏi: "Có cần tôi gọi bác sĩ không?"


Cậu ta ngước đầu nhìn tôi, ánh mắt hung tợn và cảnh giác như một con sói nhỏ.


"Tôi không có tiền."


Tôi hừ một tiếng đầy kiêu ngạo: "Thứ tôi không thiếu nhất chính là tiền."


Sau đó, tôi đưa cậu ta đến bệnh viện băng bó. Sau khi được làm sạch, tôi cuối cùng cũng có thể nhìn rõ khuôn mặt cậu.


Là một chàng trai trẻ có vẻ ngoài điển trai, thanh tú, trẻ hơn Bùi Hu, nhưng cũng hung hăng hơn Bùi Hu.


Tôi quá quen thuộc với sự hung hăng trên người cậu ta. Đó là di chứng của việc chiến đấu để thoát ra khỏi tầng lớp xã hội đáy cùng, sự chém g iếc đã tạo nên.


Tôi đột nhiên có chút xót xa cho cậu ta, giống như đang xót xa cho tôi của ngày xưa.


Cũng như để trả thù Bùi Hu, tôi nói: "Nếu không có chỗ nào để đi, cậu có thể sống cùng tôi, nhà tôi có rất nhiều phòng trống."


Cậu ta không có nơi nào để đi.


Thế là tôi đưa cậu ta về nơi tôi và Bùi Hu từng sống, đê tiện chờ đợi ngày anh ta bất ngờ trở về, nhìn thấy trong nhà có thêm một người đàn ông lạ mặt. Anh ta sẽ buồn bã hay giận dữ?


Tôi hưng phấn đoán già đoán non, loại cảm xúc nào cũng được.


Anh ta có thể ở bên ngoài cùng Lâm Nhiên, vậy tại sao tôi không thể nuôi một người đàn ông hoang dã?


Khoảnh khắc này, tôi ngông cuồng đến mức quên mất thân phận của mình, thật sự coi mình là bạn gái của anh ta.


Tôi hỏi cậu ta tên gì, cậu ta ngấu nghiến ăn đồ ăn, tranh thủ trả lời: "Trần Tiến."


Tôi khoanh tay: "Còn trẻ sao không đi làm? Lại còn bị người ta đ ánh đ ập trên mặt đất, thật là mất mặt."


Cậu ta lườm tôi: "Cô thì có khác gì một người đàn bà góa, ngày ngày chờ người đàn ông không chịu về nhà."


Ê nhóc con này không biết ai là chủ à?


Tôi đập bàn đứng dậy: "Sao cậu biết?"


"Trong nhà đâu đâu cũng là đồ của đàn ông, vậy mà cô dám đưa tôi về, không phải vì người đàn ông của cô cũng không về nhà ngày nào sao?"


Tôi lập tức câm nín.


5


Đúng như lời cậu ta nói, sau khi Lâm Nhiên trở về, Bùi Hu không đến nữa, cứ như đã quên hẳn tôi.


Quên mất anh ta có một cô nhân tình sống trong nhà của mình, quên cả việc phải cắt đứt quan hệ với tôi, giống như một trong vô số tài sản bị lãng quên của anh ta.


Tôi thật là một người phụ nữ thảm hại.


Trần Tiến ở bên cạnh tôi, nghiễm nhiên trở thành cái cây để tôi trút hết những lời oán hận.


Ngoài thân phận là một cái cây, Trần Tiến còn kiêm luôn vai trò bảo m áu của tôi.


Dù đánh nhau không giỏi, nhưng ít nhất cậu ta nấu ăn ngon và dọn dẹp cũng rất cẩn thận.


Tối say rượu ngủ trên ghế sofa, sáng ra sẽ thấy mình nằm trên giường.


Để tận dụng cậu ta triệt để, bắt cậu ta đền đáp ơn cứu mạng của tôi.


Đến cả tất tôi cũng bắt cậu ta giặt bằng tay.


Nhìn thấy vẻ mặt cạn lời của Trần Tiến, tôi ngả người trên ghế sofa cười ha hả.


"Này bảo m áu nhỏ, phải làm việc chăm chỉ, biết chưa? Không thì tôi đuổi cậu ra ngoài, cậu sẽ không còn nhà để về đâu."


Có lẽ vì tôi đã cứu cậu ta, nên tôi rất tin tưởng cậu ta, chuyện gì cũng kể.


Không ai biết Bùi Hu là người bao nuôi tôi, anh ta chưa bao giờ đưa tôi đến những nơi công cộng.


Tôi không hề che giấu mà kể hết cho Trần Tiến nghe, cậu ta không hề tỏ vẻ khinh bỉ tôi, chỉ hỏi tôi Bùi Hu có đối xử tốt với tôi không.


Tôi tìm thấy sự an ủi từ cậu ta.


Cứ như thể có người nói với tôi rằng, việc tôi làm nhân tình không phải là điều đáng xấu hổ, tôi không sai.


Bùi Hu không đến, tôi ngày nào cũng uống say mèm. Trần Tiến cuối cùng không thể chịu nổi nữa: "Cô đừng vì một người đàn ông mà sống ch ếc như vậy."


Cậu ta kéo tôi dậy, tôi dùng chai rượu ném cậu ta: "Cậu thì hiểu cái gì? Cậu ăn của tôi, ở của tôi, vậy mà còn dám quản tôi!


"Cậu có biết tôi là ai không? Tôi là ngôi sao! Tôi là Khương Đề!"


Cậu ta né chai rượu đang bay tới, mím môi, tàn nhẫn nói ra sự thật: "Nhưng cô đã rất lâu rồi không có lịch trình nào cả, giờ cả mạng xã hội đều là Lâm Nhiên."


Tôi lập tức tỉnh cả rượu.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo