Kết Hôn Cùng Ác Ma - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi gặp một con ác ma, hắn nói đến để lấy mạng tôi.

 

Tôi vốn đã mắc bệnh ung thư, cũng chẳng còn thiết sống nữa, nên lập tức buông xuôi tại chỗ, còn giơ ngón giữa chửi hắn.

 

Ai ngờ con ác ma đó ngẩn người hai giây, rồi mặt đỏ lên một cách đáng ngờ.

 

Tiếp theo tôi thấy hắn quay đầu gọi điện thoại: 

 

“A lô mẹ à, chắc con sắp kết hôn rồi, mẹ mau chuẩn bị đi.”

 

 

Sau này tôi mới biết, ở chỗ bọn họ, giơ ngón giữa là phong tục... Cầu hôn.

 

 

1.

 

Tôi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư.

 

Nằm trên giường bệnh trong bệnh viện, tôi nghĩ thế giới này thật bất công. Tôi – một cô gái xinh đẹp, thuần khiết mới tuổi đôi mươi, cả đời chưa từng làm điều gì xấu – tại sao lại yểu mệnh như vậy?

 

Lúc tôi còn đang nghĩ quẩn thì chợt cảm thấy hình như có ánh mắt đang nhìn mình.

 

Trước giường bệnh, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người đàn ông lạ mặt đứng đó.

 

Ngũ quan hắn có chiều sâu, sắc nét, làn da trắng đến độ kì lạ, đôi mắt màu xanh rêu trầm buồn. Hắn mặc một bộ áo choàng đen kỳ quái, toàn thân tỏa ra khí tức âm trầm và cả sát khí.

 

Tôi nhìn thấy thì mắt sáng rỡ, hơi xấu hổ, hỏi: 

 

“Soái ca, anh vào nhầm phòng bệnh à?”

 

Ánh mắt người đàn ông nhìn tôi lạnh như băng.

 

Giọng hắn khàn khàn, mang theo âm thanh như kim loại: 

 

“Ta là ác ma Credo đệ tam, đến để lấy mạng cô.”

 

Tôi: 

 

“…”

 

Một anh đẹp trai ngon lành như thế, hóa ra lại bị thần kinh à?

 

Tôi tốt bụng nhắc nhở: 

 

“Anh vào nhầm bệnh viện rồi. Đây là bệnh viện ung bướu, bệnh viện tâm thần ở bên cạnh kìa.”

 

Biểu cảm trên mặt hắn như rạn ra một giây, hắn hỏi: 

 

“Cô không tin ta?”

 

Tôi đáp lại: 

 

“Tin chứ, nhưng bệnh viện tâm thần ở kế bên.”

 

Vẻ mặt người đàn ông có vẻ hơi rối loạn, không biết rút từ đâu ra một cái lưỡi hái màu đen, nói với tôi: 

 

“Người phàm, thấy không, đây là vũ khí của ta. Chỉ cần khẽ ngoắc một cái là có thể lấy đi linh hồn của cô.”

 

Tôi chớp mắt: 

 

“Anh bạn à, đạo cụ này nhìn thật ghê á!”

 

Tên này không chỉ bị bệnh thần kinh, mà còn cuồng cosplay nữa.

 

Hắn còn định nói gì đó thì đúng lúc có một y tá đẩy cửa bước vào.

 

Tôi như thấy được cứu tinh, chỉ vào hắn và nói với y tá: 

 

“Người này chắc vào nhầm khoa rồi, mau đưa hắn đi giùm.”

 

Ai ngờ y tá ngơ ngác nhìn về phía tôi chỉ: 

 

“Ở đó làm gì có ai đâu ạ?”

 

Tôi không tin, hỏi lại: 

 

“Hắn đang đứng đó mà, chị không thấy à?”

 

Lúc này, y tá nhìn tôi với ánh mắt kinh hãi: 

 

“Cô Từ, trong phòng bệnh này ngoài tôi và cô ra không còn ai khác hết! Có phải cô bị ảo giác rồi không? Để tôi đi báo bác sĩ ngay.”

 

Sau khi y tá đi, tôi quay đầu nhìn lại hắn.

 

Người đàn ông vẫn đứng đó, khoanh tay nhàn nhã nhìn tôi.

 

Tuyệt đối không phải là ảo giác.

 

Chẳng lẽ… Hắn thật sự là ác ma sao?

 

Credo hình như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng tôi, hừ nhẹ một tiếng.

 

“Vậy giờ ta chuẩn bị lấy mạng cô rồi.”

 

Hắn vung lưỡi hái, tạo ra làn khói đen mờ mịt trong không trung.

 

Tôi chấp nhận hiện thực, nằm lại lên giường: 

 

“Ờ, tùy.”

 

Dù sao tôi cũng chẳng thiết sống nữa. Giờ thì hay rồi, ông trời thấy tôi chết còn chưa đủ nhanh nên còn đặc biệt cử một ác ma tới tiễn.

 

Hắn thấy tôi phản ứng thế thì có vẻ hơi bất ngờ, nhướng mày: 

 

“Cô không có tâm nguyện hay di ngôn gì sao?”

 

Tôi trợn trắng mắt, không chút do dự giơ ngón giữa lên: 

 

“Đừng lắm lời, muốn chém thì chém lẹ, cho lão tử một đao dứt khoát!”

 

“Ha ha ha, số mệnh chết tiệt! Thế giới dùng đau thương hôn tôi, tôi sẽ tặng nó một cú móc trái, một cú móc phải, một cú móc trên, một cú móc dưới, ha ha ha…” 

 

Tôi ngửa mặt cười to. Ngoảnh đầu nhìn lại, Credo vẫn chưa động thủ, lại đang nhìn chằm chằm tay tôi, mặt đỏ bừng một cách đáng ngờ.

 

Tôi: 

 

“?”

 

Chẳng lẽ bị tôi dọa rồi à? Tôi sắp chết rồi, điên một chút thì sao chứ?

 

Ác ma cái gì mà năng lực làm việc tệ vậy?

 

Chưa kịp chất vấn hắn thì Credo đột nhiên hỏi: 

 

“Cô nói thật chứ?”

 

“Tôi nói cái gì?” 

 

Tôi mơ màng.

 

Credo mím môi, toàn thân lại toát ra vẻ ngượng ngùng như thiếu nữ: 

 

“Dù chúng ta mới quen nhau, nhưng cô đã nhiệt tình và thẳng thắn như vậy, ta sẽ nghiêm túc suy nghĩ.”

 

Tôi: 

 

“Hả?”

 

“Đúng là hơi đột ngột, nhưng ta có thể báo trước với gia đình.”

 

Hắn lấy ra một thứ giống điện thoại, gọi cho ai đó: 

 

“A lô, mẹ yêu quý, dù hơi đường đột nhưng con phải nói, con có thể sắp kết hôn rồi, mẹ chuẩn bị trước đi.”

 

Hắn cúp máy.

 

Trong phòng chỉ còn tôi và hắn, mắt to trừng mắt nhỏ, bầu không khí lúng túng đến tột độ.

 

Tôi nuốt nước bọt hỏi: 

 

“Kết hôn à? Là sao?”

 

“Cô vừa mới cầu hôn ta mà, không phải sao?”

 

“Cầu… Hôn á?”

 

“Cô giơ ngón giữa với ta, đó là nghi thức cầu hôn bên chúng ta mà.”

 

Credo hắng giọng: 

 

“Ta biết ta đẹp trai quyến rũ, thân phận tôn quý, nhưng ta cũng không phải là ác ma dễ dãi. Với lời cầu hôn của cô, ta sẽ không dễ dàng chấp thuận.”

 

Tôi ôm trán. Đây là cái quái gì thế?

 

Hóa ra ở ma giới, giơ ngón giữa là cầu hôn à?

 

“Vậy anh còn chém tôi nữa không?” 

 

Tôi quan tâm cái này.

 

Credo lắc đầu: 

 

“Thật ra cô vẫn còn chút thời gian sống. Vừa nãy ta đã báo về tổng bộ hủy đơn của cô rồi. Tiếp theo ta sẽ ở bên cô quan sát kỹ hơn, xem cô có xứng làm vị hôn thê của ta không.”

 

“Vậy là tôi chưa chết được à?” 

 

Tôi hơi thất vọng.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo