Khách sạn quỷ môn - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Diêm Vương có một tật xấu

 

Sau khi hôn ta sẽ lau miệng.

 

Ta nghi ngờ hắn có thói ở sạch.

 

Hắn lấy mảnh vải bịt kín mắt ta, muốn làm chuyện bậy bạ với ta, ta cười nhạo hắn: “Diêm Quân rất có tình thú!”

 

Hắn bực, vì thế hắn tự hiến tế bản thân, giúp ta tu phép thần thông huỷ thiên diệt địa.

 

Ta thật sự nghi ngờ hắn có bệnh nghiêm trọng.

 

1.

 

“Tiểu nhị, mang rượu lên đây!”

 

Cuối phố Cây Hoè có một cây hoè già ngàn năm tuổi.

 

Phía dưới cây hoè già, có một khách sạn quỷ môn.(1)

 

Ta là bà chủ của khách sạn đó.

 

Hôm nay là lễ thất tịch, quỷ cũng rất nhiều, tiểu nhị của khách sạn hôm qua đã xin nghỉ, nói là trong nhà thiêu một nương tử, vội vàng trở về thành hôn.

 

Ta đành phải tự thân xuất mã, bưng trà đổ nước cho đám khách quỷ của ta, kiếm ít tiền giấy.

 

“Khách quan, rượu Hoàng Tuyền mới lên, mời ngài dùng!”

 

Ta buông bình rượu xuống, đang định xoay người rời đi, một con quỷ say bỗng nhiên kéo tay ta lại. 

 

“Vị quỷ nương này thật là xinh đẹp, vội đi làm gì, ở lại đây với ông, ông đây có tiền.”

 

Tôi rũ mắt nhìn theo đôi tay bị lửa đốt khói lửa mịt mù đang nắm lấy tay ta, khẽ mở đôi môi anh đào nói một câu.

 

“Khách quan, tay của nô gia không phải ai cũng có thể chạm vào đâu.”

 

Âm cuối vừa nói ra, bàn tiệc trước mặt “ầm” một tiếng bị ném xuống mặt đất.

 

Tên quỷ say vừa nói lời bất kính bị túm tay xuống, tay áo trống rỗng bị âm phong rót đầy.

 

Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, quỷ khách trong khách sạn đều chạy tứ tán, kinh hoàng chạy trốn.

 

Tới rồi, có việc làm ăn rồi.

 

Ta thở dài, vòng eo uyển chuyển hành lễ với thiếu niên mặc hồng y (2) đang tức sùi bọt mép.

 

“Diêm Quân, ngài tới mà không nói một tiếng, để ta chuẩn bị đồ ăn ngon rượu ngon.”

 

Thiếu niên hồng y thuấn di tới trước mặt ta.

 

Vạt áo bay phần phật, ánh mắt đen như mực, nhấp đôi môi bạc tình, sắc mặt lạnh lùng nói.

 

“Không ngờ Nhân Nương Nương lại yếu đuối như vậy, không ném được một cánh tay quỷ ư?”

 

Ta chép miệng, đang muốn phản bác cái gì đó.

 

Trên môi đột nhiên có một cảm giác mềm mại ập đến, là mùi gió lạnh lẽo, không có chút độ ấm nào.

 

Hắn lại tự ý độ khí cho ta.

 

Ta chỉ là một tàn hồn, tục mệnh đều dựa vào Diêm Vương.

 

Hôm nay hắn dường như không giống với trước kia, đôi tay ôm lấy vòng eo ta dùng sức rất mạnh, phối sức bên hông của hắn làm cộm ta phát đau.

 

Ta nhắm mắt lại đếm số. 

 

991, 992, 993……

 

Bình thường đếm đến 300 hắn sẽ buông ta ra, sau đó cũng không quay đầu lại mà rời đi, để lại một bóng dáng tiêu sái cao dài.

 

Hôm nay lại là sao đây?

 

Sau khi ta đẩy hắn nhiều lần mà không có kết quả, một chân dẫm lên mặt ủng của hắn.

 

Hắn bị đau mới tách ra, ta nhảy ra thật xa, hung hăng mà thở hổn hển. 

 

“Hôm nay Diêm Quân có gì không vui?”

 

Hắn chậm rãi vươn ra bàn tay trắng nõn thon dài, khớp xương rõ ràng, đặt lên môi, xoa xoa miệng. 

 

Ta nháy nháy lông mày lên ba lần, tập mãi cũng thành thói quen, lại không phải lần đầu tiên ta biết hắn là một Quỷ Vương có thói ở sạch.

 

“Đến trước mặt ta!” hắn khoanh tay từ trên cao nhìn xuống ta, có một lực uy hiếp khó có thể chống cự được. 

 

Ta chầm chậm đi về phía hắn, làn váy màu đen lay động theo từng bước đi, phong tình vạn chủng. 

 

Hắn không biết là móc từ đầu ra một đoá hồng đỏ thắm, nhìn chằm chằm ta một hồi lâu, dường như suy nghĩ, cắm ở đâu thì thích hợp nhỉ?

 

Cuối cùng, hắn cắm đoá hồng kia ở phía sau tai ta.

 

Hắn hiếm khi cười như lúc này.

 

Dường như hắn rất vừa lòng.

 

Hắn lại vội vàng rời đi thật nhanh, để lại một câu trong gió

 

“Nhà ta có kiều nữ, sáng trong lại trắng ngần.”

 

Ta lại nghĩ tới những ngày ở Nhân Duyên Điện.

 

Khi đó Hạc Linh còn chưa phải là Diêm Vương. 

 

2.

 

Ta từng là nữ thần quan ở Nhân Duyên Điện của Thiên Giới, dưới toà có một linh thú, tên là Hạc Linh, là một con Bạch Vũ Tiên Hạc (3)

 

Hạc Linh là Phượng Cung nương nương đã đưa cho ta.

 

Còn nhớ rõ ngày hôm ấy, nàng túm cổ của một con tiên hạc, đi thẳng một đường, hùng hùng hổ hộ đi tới Nhân Duyên Điện.

 

“Nhân nương nương, có Nhân Nương Nương ở đó không? Có phải là ngài thiếu một con linh thú không, ta đưa cho ngài một con, rất nghe lời và ngoan ngoãn, nếu không phải vì tình cảm thâm hậu giữa tỉ muội chúng ta, ta rất tiếc.”

 

Ta mang theo một thân tơ hồng lung tung rối loạn, thuận miệng trả lời, Phượng Cung nương nương đi rồi, Hạc Linh ngẩng cao cổ đứng ở cửa, không đi vào, cũng không đi ra.

 

Nhìn hắn có vẻ rất xấu hổ.

 

Ta nói: “Nếu ngài không vội, lại đây giúp ta xử lý mấy dây nhân duyên này được không?” Ta cho hắn một bậc thang.

 

Hắn nghiêng đầu, nhíu nhíu mày, nhìn ta từ trên xuống dưới đến trăm ngàn lần, giống như cảm thấy cuối cùng có thể xuống bậc thang, mới không tình nguyện mà rũ đầu đi theo.

 

Cho đến khi hắn xếp lung tung nát bét dây nhân duyên của ta, lại làm rối loạn cả Nhân Duyên Điện của ta, sau đó lại chạy tới Dao Trì ăn vụng cá chép tiên, chạy tới vườn đào tiên đánh rụng cả vườn đào, lại túm lông đuôi của Tất Phương thần quân… việc ác làm một đống, danh tiếng tệ hại rõ ràng.

 

Cuối cùng ta mới biết được “ý tốt” của Phượng Cung nương nương.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo