Khách sạn quỷ môn - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

4.

 

Ta lại nằm mơ.

 

Trong mộng, không ngờ lại xuất hiện vị thần quan mặc đồ trắng kia.

 

Chỉ thấy trang phục, nhưng lại có dáng vẻ của thư sinh ở nhân gian. 

 

Thư sinh ở bên này của phố Đào Hoa, mà ta lại ở bên kia của phố Đào Hoa.

 

Thư sinh không đọc sách, chỉ thiền định, vừa đả toạ đã hết một ngày.

 

Thư sinh có một người em trai khoảng năm sáu tuổi.

 

Ta cùng với thư sinh lại chưa từng trực tiếp gặp nhau.

 

Hình ảnh vừa chuyển, tiểu công tử giơ lên một viên kẹo, nhất định bắt ta ăn. 

 

Ta ăn. 

 

Không lâu sau, thư sinh vội vã chạy vào, lớn tiếng kêu lên, “Tiên dược đâu? Tiên dược đâu? Tiên dược đâu rồi?”

 

Tiểu công tử chỉ chỉ lên miệng của ta, vui tươi hớn hở nói, “Đệ đưa cho tỉ tỉ ăn rồi, tỉ tỉ nói rất ngọt.”

 

Thư sinh điên lên, bắt lấy cổ ta, điên cuồng bẻ ra miệng của ta, với tay vào với ý định móc viên kẹo kia ra.

 

Thật không may, kẹo đã tan rồi. 

 

Thư sinh ngồi bệt xuống đất, giống như một quả bóng bị xì hơi. 

 

Thư sinh khóc, khóc rất bất lực.

 

Hình ảnh lại thay đổi, không ngờ ta phi thăng, ta mới biết viên kẹo kia thật đúng là tiên dược. 

 

Thư sinh cũng phi thăng, tu tiên đắc đạo, cuối cùng cũng thành chính quả. 

 

Nhưng lại để lại tiểu công tử. 

 

Bởi vì tiên dược mà anh trai của hắn cầu cho hắn đã bị ta ăn mất rồi.

 

Sau đó, trong thôn bùng nổ bệnh dịch, tiểu công tử đã chết.

 

Hiện giờ thư sinh là Quan Bách Thần Tài của Thiên Giới.

 

Hắn hận ta vô cùng, chỉ cần có rảnh rỗi đều sẽ đến Nhân Duyên Điện của ta để gây sự. 

 

Ta tự biết đuối lý, nên từ trước tới giờ cứ mặc kệ hắn.

 

Hắn náo loạn 5000 năm, buộc tội ta 5000 năm, huỷ hoại gian tượng thần của chúng ta 5000 năm.

 

Cuối cùng có một ngày, hắn nằm liệt trước cửa đại điện của Nhân Duyên Điện, hắn nói hắn mệt mỏi, cứ như vậy đi, hắn nói, ngươi cùng đến Thiên Giới Nhai (4) ngồi một chút đi, ta muốn nhìn nhân gian một chút. 

 

Ngày thường, Thiên Giới Nhai đều có thiên binh trông coi, không cho phép thần quan tới gần. Ta không biết hắn làm thế nào, tóm lại là chúng ta thật sự đứng ở bên bờ.

 

Rất lâu hắn không nói lời nào, nhìn xuống nhân gian phát ngốc, sau đó, hắn mở miệng.

 

Hắn nói, “Ngươi nhảy xuống đi thôi, như vậy ta sẽ tha thứ cho ngươi.”

 

Ta nói được, sau đó, ta không chút do dự mà chảy xuống, cảm giác thiếu nợ người khác thật sự không dễ chịu, ta không bao giờ muốn có.

 

Nhưng mà một con Bạch Hạc vội vàng xông tới, duỗi cánh chim, giữa ngọn lửa nhiệt liệt ra sức ném ta trở về.

 

Ta vẫn còn là nữ thần quan của Nhân Duyên Điện, nhưng ta không còn linh thú nữa.

 

Ta trộm hạ phàm, đi tới nhân gian để tìm bạch hạc chỉ biết gây chuyện sinh sự kia, linh thú của ta, Hạc Linh. 

 

Ta tìm 800 năm, không thu hoạch được gì.

 

Phượng Cung nương nương không nhìn nổi ta, tát một cái lên mặt ta.

 

“Nhân nương nương ngươi tỉnh táo lại đi! Ngã xuống khỏi Thiên Giới Nhai là không thể chuyển thế, chỉ biết là sẽ hồn phi phách tán, thế gian không còn Hạc Linh nữa, ngươi đừng có nổi điên nữa.”

 

Ta vẫn như cũ, vụng trộm hạ phàm, ta cứ cảm thấy Hạc Linh đang đợi ta.

 

Sau đó, ta trải qua một chỗ tên là Phong Nguyệt Lâu. 

 

Con hát ngồi trong lòng ngực của nam khách đột nhiên dừng thanh âm lại.

 

Sau lớp trang điểm biểu diễn dày đặc của hắn, có một đôi mắt đào hoa mông lung, hai mắt đẫm lệ.

 

Hạc Linh, cuối cùng là ngươi tìm được ta, không phải là ta tìm được ngươi.

 

Ta chuộc hắn trở về.

 

Ta mang theo hắn đi du lịch tứ phương, xem cảnh đẹp sông núi, ăn đồ ngon bốn mùa.

 

Ta trở về trộm theo rất nhiều đan dược cùng với bàn đào, mỗi ngày ta vận chuyển tiên lực cho hắn, ta giúp hắn phi thăng.

 

Cuối cùng, ta cũng mang theo Hạc Linh của ta bay vào Thiên cung. 

 

Phượng Cung nương nương nghênh đón chúng ta ở cửa, nước mắt nước mũi hoà lẫn nhau, nói, “Chuyện đan dược ta đã có thể che lấp rồi, nếu có người mắng các ngươi, cứ nói là không biết là được.”

 

Ta vui mừng lôi Hạc Linh về Nhân Duyên Điện của ta, không may, lại gặp Quan Bách Thần Tài.

 

Hắn quay đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn Hạc Linh ở bên cạnh ta.

 

“Nhân nương nương cũng không phải là ngày đầu tiên lên thiên giới, một ngàn điều luật lệ không cần ta phải đọc cho ngươi nghe chứ, trộm đan dược giúp đỡ phàm nhân thành tiên chính là tội lớn.”

 

Ta sắc mặt bình tĩnh cười cười, quay đầu nhìn Hạc Linh bên cạnh, xoa xoa đôi mày đang nhíu chặt của hắn, nói với hắn: “Sau này tới nhậm chức chỗ Phượng Cung nương nương nhé!” Sau đó đưa hắn về chốn cũ. 

 

Sau đó, ta quỳ xuống trước Quan Bách Thần Tài.

 

“Nợ ngươi, ta sẽ trả, cầu xin ngươi buông tha Hạc Linh.”

 

Cảnh trong mơ cuối cùng, đó là ta xẻo tim cắt thịt rút xương, tự đánh nát tiên hồn.

 

Kể từ đó, thế gian không có nữ thần quan Nhân nương nương nữa.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo