Khách sạn quỷ môn - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Diêm Vương ôm ta vào ngực, nằm bên cạnh ta, hầu kết động đậy, hơi thở dồn dập.

 

Ta chậm rãi mở mắt, ngón tay nhợt nhạt xoa cạnh mặt hắn, “Hạc Linh, những năm đó thật sự khổ quá.”

 

Nghe thấy thế, bờ vai của hắn bắt đầu kích động, vừa kéo một cái, hơi thở tăng thêm, trong cổ họng lại tràn ra một câu rời rạc không có kết cấu gì.

 

Ta nghe cố gắng kết hợp lại, hiểu thành một câu, “Ta nhớ Nhân nương nương, rốt cuộc ngài cũng gọi ta là Hạc Linh rồi.”

 

Ta nắm lấy đôi tay hắn đặt ở bên cạnh, đặt lên cánh môi, nhẹ nhàng phun ra một câu. “Xin lỗi, Hạc Linh của ta.”

 

Tất cả những kiên cường của hắn đều tan biến, ghét vào cổ ta khóc không thành tiếng, Diêm Quân lúc nào cũng cao cao tại thượng ác liệt tựa băng sương, giờ phút này lại trở về một Hạc Linh không buồn không lo chỉ biết gây chuyện. 

 

Xin lỗi Hạc Linh, ta chưa bao giờ có thể ngờ tới ngươi làm sao có thể ở quỷ giới lạnh lẽo này suốt từng ấy năm. 

 

Ta chưa từng nghĩ đến việc ngươi đã làm thế nào để gom đủ từng mảnh tàn hồn vỡ nát của ta.

 

Ta chưa từng nghĩ tới việc ngươi chỉ là một con linh thú bình thường mà thôi, tất cả những đau khổ của ngươi đều là ta mang đến. 

 

7.

 

Hạc Linh bắt ta chờ ở trong phòng, không cho ta chạy linh tinh, mỗi ngày hắn rất bận rộn.

 

Trong lòng ta mắng thầm, Diêm Vương có nhiều công việc bận rộn đến vậy sao?

 

Nhưng mà Hạc Linh lại ném tới một lá bùa, là bùa cấm ngôn.

 

Lại thêm một khoảng thời gian, Hạc Linh vui vẻ vô cùng vào cửa, cầm một chiếc dây lưng màu đỏ, cẩn thận mà bịt kín mắt ta.

 

Hắn đè ta trên giường, đôi tay không an phận mà cởi bỏ đai lưng bên hông ta, ta đè tay hắn lại, cười nói, “Hạc Linh của ta lại biết tình thú như thế à.”

 

Hắn bị ta cười tức khắc tức giận, mềm mại ghé vào trước ngực ta, nhẹ nhàng gặm lấy xương quai xanh trắng nõn của ta, lại dọc theo cổ mà hướng lên trên, mềm mại dịu dàng phủ lên môi, giữa môi và răng có một hơi thở ngọt ngào mát dịu rót vào trong cổ họng ta, hơi thở càng ngày càng mạnh, giống như là gió mùa thu, khiến cho người nghiêng trái nghiêng phải. 

 

Ta đột nhiên đẩy hắn ra, ho kịch liệt một trận, hắn độ khí nhiều quá, ta không chịu nổi. 

 

“Hạc Linh, chẳng lẽ ngươi muốn bỏ mặc ta cao chạy xa bay sao? Mới có thể độ khí nhiều như thế, ta sợ là sẽ chết đó.”

 

Hắn cười rộ lên, lại không rõ cảm xúc ở sâu trong mắt.

 

“Nhân nương nương cứ đùa ta!”

 

Trong lòng ta bỗng nhiên hỗn loạn, hôm nay Hạc Linh hơi khác thường một chút.

 

Ta giơ tay, muốn xoa khuôn mặt đỏ bừng của hắn, lại đột nhiên hôn mê bất tỉnh. 

 

Tiếng đàn sáo trong trẻo lọt vào tai, ta bị cầm tù trong một rừng trúc yên tĩnh.

 

Cũng có thể nói, là ý thức của ta bị cầm tù trong rừng trúc.

 

Ta có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ xảy ra bên ngoài.

 

Hạc Linh phất phất tay, một cánh cửa trống rỗng mở ra, bên trong có tiếng rên rỉ truyền tới.

 

Cổ tay hắn xoay chuyển, một lồng giam rất lớn từ trong cánh cửa bị lôi ra, tiếng quỷ kêu hết đợt này tới đột khác.

 

Lồng sắt đóng lại, tất cả đều là ác quỷ, thân hình rất lớn, mặt mũi hung tợn, sắc nhọn, tiếng kêu quỷ quyệt che đậy âm thanh đàn sáo trong ảo cảnh, ta che lỗ tai ngồi xổm trên mặt đất, Hạc Linh muốn làm gì?

 

Hắn mặc một thân hồng y đứng ở trước giường, đôi tay vẽ bùa, sau đó lại gập tay lên, trợ thủ đắc lực vươn hai ngón tay, nhấn một cái vào giữa mày của chính mình, một luồng linh phù màu xanh thật lớn lập tức hiện ra, chiếu rọi toàn bộ căn phòng thành màu xanh lục âm u.

 

Tiếng quỷ khóc đinh tai nhức óc, hắn lắc lắc tay áo dài đỏ rực như máu, muôn vàn lưỡi dao vụt ra, bay thẳng về phía lồng giam, một trận tinh phong huyết vũ qua đi, mùi vị tanh hôi tiến vào ảo cảnh, khiến cho ta muốn nôn khan, mờ mịt nhìn tất cả những thứ này. 

 

Hạc Linh lại phất tay, đặt bùa xanh ở giữa lồng giam, chiếc bùa bốc lên làn khói quỷ dị bắt đầu hấp thu máu quỷ trong lồng giam, đầu tiên là một tia một sợi, sau đó chậm rãi, lại mạnh mẽ kịch liệt giống như rồng cuốn nước, quỷ khí dần dần theo máu bị hút vào trong đó.

 

Rất nhanh, bùa màu xanh lục biến thành một chiếc phù quỷ sát màu đỏ như máu.

 

Hạc Linh ngồi xếp bằng dưới đất, sát quỷ phù đẫm máu bỗng nhiên bay lên đỉnh đầu hắn.

 

Trên người Hạc Linh bắt đầu xuất hiện vết nứt, làn da hoàn hảo giống như bị nứt nẻ mà bắt đầu chảy máu, tơ máu uốn lượn hướng về phía trước, đều bị hút vào trong phù, ta kêu to muốn lao ra ngoài, ta điên cuồng đập vào ảo cảnh, nhưng tất cả đều phí công, ta ngồi liệt dưới đất, tuyệt vọng nhìn tất cả mọi thứ.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo