Kiều Lương - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lúc này, anh cầm đầu con búp bê, nhìn xuống tôi đầy khinh miệt, giọng nói tàn nhẫn:

"Vòng tay của Cố An An giá năm triệu năm trăm nghìn tệ. Năm đó em bán tôi lấy hai triệu năm trăm nghìn, vẫn còn thiếu ba triệu nữa. Đập nát con búp bê này đi, ba triệu đó tôi trả thay em, thấy sao?"

Sự bình thản tôi ngụy trang cả tối dần nứt vỡ: "Lục Chinh, trả nó lại cho em."

Tôi lấy từ trong túi áo sát người ra con búp bê nam cùng cặp, cố nén vị chua chát trong lồng ngực, đưa cho anh: "Trả lại cho anh. Chúng ta trao đổi, từ nay về sau, không ai nợ ai."

Bốn chữ "không ai nợ ai" vừa thốt ra, hốc mắt anh đỏ ngầu, gân xanh nổi lên.

"Không ai nợ ai?" Anh giận quá hóa cười, tiếng cười khàn đặc. "Kiều Ương, chín năm trước em nói đi là đi, vứt bỏ tôi như rác rưởi! Bây giờ lại nói với tôi là không ai nợ ai?!"

Anh giật lấy con búp bê nam, giơ tay đập mạnh xuống sàn đá cẩm thạch.

"Rầm—!"

Vỡ tan tành. Tờ giấy đỏ ghi ngày sinh của Lục Chinh bên trong rơi xuống đất. Tôi run rẩy tay, nhặt từng mảnh vỡ lên. Đây là niềm an ủi duy nhất của tôi suốt chín năm qua.

Chưa kịp hoàn hồn, Lục Chinh đột nhiên quay người, ném con búp bê nữ xuống đất, chân giơ lên phía trên.

"Đừng mà!"

Mọi lý trí trong khoảnh khắc này hoàn toàn tan vỡ. Tôi quỳ xuống trên đống mảnh thủy tinh. Đầu gối bị đâm máu chảy ròng ròng nhưng tôi hoàn toàn không cảm giác được.

"Chiếc vòng tay của Cố tiểu thư là do tôi làm hỏng, tôi dùng cả đời này để đền... Lục Chinh, tôi cầu xin anh, trả nó lại cho tôi đi..."

Dứt lời, Lục Chinh cúi đầu. Trong mắt anh không có chút khoái cảm báo thù nào, anh nhìn chằm chằm tôi như nhìn một người chết, lại như nhìn vào chính trái tim đang thối rữa của mình.

"Mạng của em, vốn đã chẳng đáng giá từ lâu rồi." Anh gằn từng chữ.

Sau đó, anh không chút lưu tình giẫm xuống.

Rắc! Con búp bê hóa thành tro bụi dưới chân anh.

Tôi hoàn toàn sụp đổ, cổ họng trào lên vị máu tanh. Cửa phòng bao bị ai đó đá văng, Tưởng Xuyên xông vào, thấy tôi quỳ trong vũng máu, lại thấy con búp bê đã vỡ vụn. Anh ấy đấm thẳng vào mặt Lục Chinh. Lục Chinh không kịp phòng bị, lảo đảo lùi lại mấy bước, khóe miệng rỉ máu.

"Lục Chinh, mẹ kiếp mày là đồ súc sinh!"

Tưởng Xuyên bế thốc tôi lên, tay anh run bần bật.

Lục Chinh lau vết máu, nhìn Tưởng Xuyên cười lạnh: "Tưởng Xuyên, những năm qua mày cũng nếm đủ mùi vị đồ xài lại rồi nhỉ?"

"Mày câm mồm!" Tưởng Xuyên gầm lên.

Chỉ có anh ấy biết, năm đó Lục Chinh khởi nghiệp thất bại, bị bọn xã hội đen đòi nợ, là tôi đã đỡ cho anh một gậy. Cú đánh đó để lại khối máu đông chí mạng, giờ đã thành khối u não.

Búp bê vỡ rồi. Mạng của tôi cũng vỡ rồi.

Tôi thậm chí không khóc thành tiếng nổi, chỉ ngơ ngẩn nhìn. Tưởng Xuyên phát điên lao lên đánh nhau với Lục Chinh. Ánh đèn hội sở trắng đến lóa mắt. Hai bóng người đập mạnh vào tường. Đường nét của Lục Chinh cứ thế nhòe đi trước mắt tôi.

Tôi muốn mở miệng, nhưng đại não đột nhiên truyền đến cơn đau xé rách. Máu tươi chảy dọc xuống từ mũi. Giây cuối cùng trước khi chìm vào bóng tối, tôi mơ hồ thấy chân núi Phổ Đà nhiều năm về trước. Chàng thiếu niên hăng hái năm ấy cõng tôi đi trong cơn mưa bão.

Anh nói: "Kiều Ương, cái mạng nhỏ của em bị anh nắm giữ rồi, em chạy không thoát đâu."

06

Trước khi bị đẩy vào phòng phẫu thuật, ý thức của tôi bắt đầu lơ lửng. Giọng bác sĩ rất nhanh, rất gấp.

"Thị lực mờ đột ngột, nghi ngờ dây thần kinh bị chèn ép, phải phẫu thuật ngay lập tức."

"Người nhà đâu? Ai ký tên?"

Tôi nghe thấy giọng Tưởng Xuyên: "Tôi ký."

"Mày phát điên cái gì thế?" Giọng Lục Chinh trầm xuống đầy đáng sợ. "Ai cho mày cái tư cách đó?"

Giọng Tưởng Xuyên bỗng chốc lạnh lẽo: "Mày có tư cách chắc?"

Hành lang im lặng trong giây lát. Yết hầu Lục Chinh lên xuống, như bị ai đó bóp nghẹt. Anh há miệng:

"Tôi là... của cô ấy..."

Từ đó kẹt lại nơi cổ họng. Anh không nói ra được.

Bạn trai cũ. Đã không còn là từ đó từ lâu rồi.

07 (Lục Chinh)

Cuối cùng, anh vẫn giật lấy cây bút từ tay Tưởng Xuyên.

Lúc ký tên, tay anh run rẩy dữ dội.

Cuộc phẫu thuật trôi qua được nửa tiếng. Lục Chinh đứng ở cuối hành lang, liếc nhìn Tưởng Xuyên:

"Điện thoại của cô ấy đâu?"

Tưởng Xuyên cau mày: "Mày muốn làm gì?"

"Hai người có chuyện giấu tao."

Tưởng Xuyên im lặng hồi lâu, không rõ đang nghĩ gì, cuối cùng cũng đưa điện thoại ra.

Màn hình sáng lên. Mật khẩu.

Lục Chinh gần như không cần suy nghĩ, trực tiếp nhập vào sáu con số. Mở khóa thành công.

Anh sững người.

Khoảnh khắc nhấn vào phần ghi chú, đồng tử anh co rụt lại.

Dòng đầu tiên:

"Lục Chinh, nghe nói công ty anh đã niêm yết rồi, mừng cho anh."

"Bác sĩ nói khối u tạm thời ổn định."

"Hôm nay thị lực lại mờ đi một chút, nhưng không sao."

"Em chỉ sợ một ngày nào đó không còn nhìn thấy anh nữa."

Thời gian là bốn năm trước.

Anh chết trân tại chỗ. Đôi tay run rẩy tiếp tục lật xuống dưới.

Đêm diễn ra buổi tiệc từ thiện:

"Lục Chinh, không phải anh luôn muốn em phải hối hận sao?"

"Vậy thì anh hãy sống thật tốt nhé."

"Sống thật rực rỡ vào."

"Để sau này, mỗi ngày em đều phải hối hận vì năm đó đã không gả cho anh."

Đèn hành lang quá sáng, chói vào mắt Lục Chinh khi anh nhìn chằm chằm màn hình, đuôi mắt đỏ hoe.

Dòng cuối cùng, thời gian là đêm qua:

"Lục Chinh, hai triệu năm trăm nghìn tệ đó cuối cùng cũng trả hết rồi."

"Em không còn nợ anh nữa."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo