Kiều Lương - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

09 (Kiều Ương)

Tôi tỉnh dậy, thấy trước mắt trắng xóa, nhìn không rõ.

Tôi ngẩn ra vài giây: "Mấy giờ rồi?"

Có người nắm lấy tay tôi, giọng nén rất thấp: "Ba giờ chiều."

Giọng nói quá đỗi quen thuộc. Theo bản năng, tôi rút tay lại: "Sao anh lại ở đây?"

"Kiều Ương, có phải em nghĩ rằng anh không gánh vác nổi quá khứ của em không?" Giọng anh run rẩy dữ dội như đã dùng hết sức lực để nói.

Phòng bệnh im lặng lạ thường. Ánh mắt tôi trống rỗng, không thể tiêu cự vào người anh.

"Lục Chinh. Lúc đó anh mới hai mươi tư tuổi, ngay cả bản thân mình anh còn chưa chăm sóc tốt."

Anh như bị ai đó giáng một đòn mạnh, cả người cứng đờ.

Tôi nhìn lên trần nhà, chậm rãi nói:

"Lúc nhận được giấy chẩn đoán, thật ra em rất sợ. Bác sĩ nói tỷ lệ thành công chỉ có một nửa. Lúc đó em nghĩ, nếu em chết trên bàn mổ, sau này anh nhớ đến em chắc sẽ buồn lắm. Cho nên em đã nghĩ ra một cách. Hận một người sẽ dễ dàng sống tiếp hơn là yêu một người, đúng không?"

Tôi nghiêng đầu nhìn anh. Cổ họng anh nghẹn đắng. Anh cúi đầu, áp mặt vào mu bàn tay tôi: "Kiều Ương, dựa vào đâu mà em quyết định thay anh? Em có biết chín năm qua anh đã sống thế nào không?"

Lục Chinh bỗng ngẩng đầu, mắt đỏ hoe: "Anh điên cuồng làm việc, điên cuồng kiếm tiền, khiến cho cái tên Lục Chinh ai ai cũng biết."

Giọng anh khàn đặc, rồi bỗng bật cười đầy tự giễu và đau đớn: "Mỗi lần thay bạn gái, trên mạng xuất hiện đủ loại tin đồn, anh đều nghĩ... Nếu Kiều Ương thấy, liệu cô ấy có khóc không, có buồn không? Vị trí Lục phu nhân vốn dĩ chỉ thuộc về em."

Cổ họng tôi bỗng thắt lại.

"Sau đó anh tìm thấy em. Ở tiệm quần áo làm thợ may, cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra."

Tôi không nói gì. Anh nhìn tôi, ánh mắt như muốn thiêu đốt:

"Nên anh đã nghĩ, nếu em tuyệt tình như thế, vậy anh sẽ ép em. Ép đến khi em phải chủ động cầu xin anh, cầu xin một cơ hội để quay lại bên cạnh anh."

Tôi ngẩn người, từng chút một đẩy tay anh ra. Hốc mắt anh đỏ bừng ngay lập tức.

"Đợi em khỏe lại rồi, sau này anh để em đánh cho thỏa thích."

Tôi im lặng hồi lâu, bỗng hỏi: "Vị hôn thê của anh đâu?"

Anh cười nhạt đầy tự giễu: "Chưa từng có. Đó là diễn viên thuê về để chọc tức em thôi."

Tôi sững người, rồi mỉm cười. Cười đến mức nước mắt lã chã rơi: "Lục Chinh, em suýt nữa thì thật sự không nhìn thấy anh nữa rồi."

Hơi thở anh nghẹn lại. Anh cúi đầu hôn lên khóe mắt tôi, thật nhẹ: "Sau này anh sẽ làm đôi mắt của em."

Tôi không nói gì, chỉ từ từ nắm lấy ngón tay anh, thật chặt.

10 (Ngoại truyện của Lục Chinh)

Chín năm xa cách. Lục Chinh tưởng mình đã quên Kiều Ương từ lâu. Ít nhất thì những người xung quanh đều nghĩ vậy. Trong chín năm, anh thay mười mấy cô bạn gái, cô nào cũng có nét giống cô: lúc cười mắt híp lại, thích mặc áo sơ mi trắng, trước khi nói chuyện sẽ cắn nhẹ môi. Nhưng không một ai là cô cả.

Anh từng nghĩ chỉ cần có một nét giống là đủ. Sau này mới nhận ra—sự giống nhau ấy chính là một loại tàn nhẫn. Càng giống bao nhiêu, lại càng thấy không phải bấy nhiêu. Cảm giác trống rỗng đó như cơn gió đêm, lùa thẳng vào tim không có điểm dừng.

Ngày đặt may lễ phục cưới, anh cố tình chỉ định đến cửa hàng đó. Anh biết Kiều Ương làm việc ở đó, biết cô chịu trách nhiệm lấy số đo và cắt may. Đứng giữa đám đông, anh vẫn nhận ra cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chín năm không gặp, cô gầy đi một chút, bờ vai cũng mỏng manh hơn. Lục Chinh cảm thấy lồng ngực thắt lại như bị ai bóp nghẹt.

Lúc rời đi, anh cố tình làm khó, bắt cô hoàn thành trong hai ngày—một nhiệm vụ gần như bất khả thi. Vẻ mặt anh thản nhiên như kẻ ngoài cuộc, nhưng ngón tay đã âm thầm siết chặt. Anh đang đợi. Đợi cô ngẩng đầu. Đợi cô lườm anh một cái như ngày xưa. Kiều Ương ghét nhất bị người khác cố tình bắt nạt, cô sẽ lườm người ta bằng đôi mắt sáng quắc như dao. Nhưng lần này cô không làm vậy. Cô chỉ cúi đầu, khẽ nói: "Vâng."

Khoảnh khắc đó, anh bỗng thấy rất hận. Hận cô bình thản đến thế, hận cô coi anh như người lạ, hận cô dường như đã thật sự quên sạch quá khứ.

Cô muốn cắt đứt, anh nhất quyết không cho. Anh cố ý để Cố An An diễn một vở kịch, tiết lộ dữ liệu công ty. Anh muốn cô phải luôn ghi nhớ rằng chính cô phản bội trước, chính cô có lỗi với anh. Cô lấy tư cách gì mà được sống thanh thản?

Thế nhưng khi cầm điện thoại lên, nhìn thấy tên danh bạ quen thuộc: "Vợ yêu", anh biết mình thua rồi. Anh đợi Kiều Ương nói ra sự "phản bội" của Cố An An, anh sẽ trả lời bốn chữ: "Tôi không quan tâm."

"Giống như năm đó, anh không quan tâm việc em vì tiền mà bán đứng anh. Anh sẽ không đuổi em đi một cách cảm tính nữa, không cần một lời giải thích nữa, không để lỡ mất chín năm tiếp theo nữa."

Thế nhưng tin nhắn như đá chìm đáy bể. Anh mua lại tòa nhà cô ở để ép cô tìm mình, không ngờ cô lại tìm đến Tưởng Xuyên. Mọi lý trí đổ sụp trong phút chốc, ngọn lửa đố kỵ thiêu rụi anh.

Cố An An là một diễn viên chuyên nghiệp, cố tình làm khó Kiều Ương trong phòng bao. Lục Chinh biết cô ta đang trút giận thay anh. Kiều Ương có thể vì tiền mà bỏ anh, bám víu hết người đàn ông này đến người đàn ông khác, tất cả là do cô tự chuốc lấy. Anh không nên mềm lòng.

Nhưng khi thấy cô nén nước mắt cầu xin mình, một nỗi phiền muộn không tên dâng lên. Tại sao bây giờ cô lại quỳ xuống vì một con búp bê rách nát? Nếu không yêu, sao còn giữ? Nếu yêu, sao lúc đầu lại ra đi?!

Lồng ngực Lục Chinh như bị ai đấm mạnh. Anh hận định mệnh chết tiệt này, nhưng anh hận bản thân mình hơn. Nhìn thấy đầu gối cô chảy máu và những giọt nước mắt không ngừng rơi, tim anh lại đau thắt lại một cách mất kiểm soát! Tình yêu mất kiểm soát này khiến anh thấy nhục nhã và phẫn nộ. Anh không biết phải làm gì với cô? Không đành lòng xuống tay, nhưng cũng không thể buông bỏ.

Cho đến khi cô ngã gục trong vũng máu, không còn chút sức sống. Khoảnh khắc đó, anh hoàn toàn hoảng loạn. Anh không dám nghĩ nếu thế giới của Lục Chinh không còn Kiều Ương thì sẽ đáng sợ đến mức nào. Đáng sợ đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi, anh đã thấy mình không sống nổi.

Khi Tưởng Xuyên nói cho anh biết toàn bộ sự thật, những cảm xúc dồn nén bao năm cuối cùng cũng tìm được lối thoát, gần như nhấn chìm anh. Mất cô rồi, mọi yêu và hận đều trở nên vô nghĩa.

Đêm ngoài cửa sổ rất sâu. Anh bỗng nhớ đến nhiều năm về trước, Kiều Ương đứng bên cạnh anh, cười nói:

"Lục Chinh, sau này anh nhất định sẽ rất lợi hại."

Lúc đó mắt cô sáng như những vì sao. Nhưng cô không biết rằng—cô mới chính là ánh sáng duy nhất của cuộc đời anh.

【HOÀN】

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo