Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Chập tối, anh Khâu Tam mang cơm tối cho tôi, chân trước vừa đi, chân sau Liễu Sa đã lén lút lên núi.
Ánh nến trong hang chập chờn, chiếu lên bộ váy cưới đỏ của tôi lúc tỏ lúc mờ.
Cậu ta đứng ở cửa hang nhìn vào trong, thấy sợi xích sắt trên mắt cá chân tôi, mặt đầy vẻ tò mò.
"Cô chính là Lạc Hoa Động Nữ được chọn của làng?"
"Thế giới này thật sự có Động Thần sao? Cô thật sự có thể nói chuyện với Động Thần sao?"
"Có phải tôi ước nguyện gì, Động Thần cũng sẽ giúp tôi thực hiện? Vậy nếu tôi ước cha tôi đừng bao giờ quản tôi nữa, Động Thần cũng có thể đáp ứng sao?"
Thiếu niên không tin quỷ thần, một loạt câu hỏi tuôn ra.
Thấy tôi mãi không nói gì, cậu ta thậm chí còn định đưa tay ra kéo sợi xích sắt trên mắt cá chân tôi.
Nhưng cuối cùng không thành công, bị bác trưởng thôn kịp thời ngăn lại.
"Dừng tay! Cậu đang làm gì vậy, không được bất kính với Lạc Hoa Động Nữ."
Dưới tiếng quát mắng của bác trưởng thôn, cậu ta bĩu môi, mặt đầy vẻ không quan tâm đứng dậy rời đi.
Ngay lúc Liễu Sa bước ra khỏi cửa hang, tôi hướng về bóng lưng cậu ta lần thứ hai mở miệng: "Động Thần sẽ đáp ứng ước nguyện của cậu."
Liễu Sa quay đầu lại, mắt đầy vẻ nghi hoặc, cậu ta quay lại nhìn tôi một cái, rồi bị bác trưởng thôn đẩy đi.
Từ ngày đó trở đi, Liễu Sa như tìm được một món đồ chơi mới lạ, luôn nhân lúc chập tối mọi người đã đi hết, lén lút lên núi, đến tìm tôi trò chuyện.
Phần lớn thời gian là cậu ta nói, tôi im lặng.
Cậu ta hỏi tôi: "Cô một mình ở trong hang đá này, buổi tối có sợ không?"
Từ khi được chọn làm tân nương của Động Thần, bị nhốt vào hang đá, người trong làng chỉ biết cầu xin tôi, xin Động Thần hiển linh.
Không ai hỏi tôi có sợ không.
Liễu Sa không nhận được câu trả lời của tôi, cũng không để tâm. Tự mình ngồi xổm xuống, dùng tay sờ vào sợi xích sắt trên mắt cá chân tôi, ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh nến chập chờn chiếu vào mắt thiếu niên.
"Tùng Tử, bị xích sắt khóa lại, chắc đau lắm nhỉ."
Sợi xích sắt bác trưởng thôn rèn cho tôi vừa chặt vừa nặng, làm mắt cá chân tôi mài rách một mảng, chưa từng có ai hỏi tôi có đau không.
Sống mũi tôi cay cay, lại nghe thấy cậu ta nói.
"Hay là, tôi lén đưa cô đi nhé."
6
Liễu Sa nói là làm, bắt đầu lên kế hoạch làm sao để qua mặt sự giám sát của trưởng thôn, mở khóa xích sắt trên chân tôi, đưa tôi rời đi.
Anh Khâu Tam lên núi mang cơm cho tôi lỡ miệng, để Liễu Sa nghe lỏm được chìa khóa cùm chân vẫn luôn do trưởng thôn giữ.
Tin tức trong làng vẫn được đựng trong giỏ cơm của anh Khâu Tam mang lên núi.
Thím Trương nhặt được một người vợ cho con trai mình, có được người rồi thì không biết trân trọng, hai mẹ con đối xử với cô gái đó như trâu ngựa, động một tí là đánh mắng.
Người vợ đó cũng không chạy, mỗi lần bị đánh lại một mình ngồi khóc bên lề đường trước cửa nhà.
Khóc một lúc lại ngoan ngoãn về nấu cơm.
Người trong làng đều nói cô gái đó là vợ do Động Thần ban cho nhà thím Trương, cô ta muốn chạy cũng không chạy được.