Lên Nhầm Kiệu Hoa Với Tỷ Tỷ - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
1.
 
Cha ta là phú hộ giàu nhất vùng Giang Nam. Ta tên là Đào Lạc, còn tỷ tỷ sinh đôi tên là Đào Sương. Hai chúng ta diện mạo giống hệt nhau, nhưng tính cách lại một trời một vực.
 
Tỷ tỷ Đào Sương khẳng khái, mạnh mẽ, thạo việc sổ sách, giỏi quản cửa hàng, lại biết cưỡi ngựa bắn cung, vốn sinh ra đã là một tay quán xuyến gia đình cừ khôi. 
 
Còn ta từ nhỏ đã được cha mẹ và tỷ tỷ cưng chiều đến tận trời, mỗi ngày chỉ biết làm đẹp và vui chơi.
 
Đại tướng quân ở kinh thành là Hoắc Lẫm, vì trong phủ đang gấp rút cần một vị chủ mẫu thông tuệ, thạo việc để cai quản nên đã ngưỡng danh mà cầu cưới tỷ tỷ Đào Sương. 
 
Ta từng nói muốn gả cùng một nhà với tỷ tỷ. Thật trùng hợp, Hoắc Lẫm cũng có một người em trai tên là Hoắc Diễm.
 
Nghe nói hai anh em họ cách nhau tám tuổi, tính tình cũng khác xa nhau. Hoắc Lẫm uy nghiêm nghiêm nghị, còn Hoắc Diễm thì ngạo nghễ, ham chơi. 
 
Ta nghĩ thầm, tỷ tỷ Đào Sương gả cho Hoắc Lẫm đúng là "mạnh mạnh kết hợp", còn ta gả cho Hoắc Diễm chính là "ý hợp tâm đầu". 
 
Hai đôi này mà thành thì đúng là thiên tác chi hợp!
 
Vì thế, cha mẹ đã thương lượng với nhà họ Hoắc, để ta và tỷ tỷ cùng ngày gả cho hai anh em nhà đó. 
 
Nhưng ta chẳng ngờ rằng, âm sai dương lệch, ta và tỷ tỷ lại lên nhầm kiệu hoa, đêm tân hôn cứ thế mà vào nhầm động phòng.
 
Ngày hôm sau trước khi bái kiến cha mẹ chồng, tỷ tỷ hỏi ta: "Đêm qua muội và Tướng quân có... thân mật da thịt không?"
 
Ta ngẫm nghĩ một lát. Hoắc Lẫm đêm qua ôm lấy ta, hôn lên môi ta rất lâu, bèn gật gật đầu. Tỷ tỷ lập tức đỡ trán. Sau này ta mới biết, cái đó không gọi là viên phòng.
 
Mà đêm tân hôn tỷ tỷ cũng chưa từng viên phòng với Hoắc Diễm. Bởi vì Hoắc Diễm bị đám bạn chuốc say khướt, sau khi khều khăn trùm đầu của tỷ tỷ xuống là lăn ra ngủ thẳng cẳng. 
 
Đến khi trời sáng, tỷ tỷ nhìn rõ dung mạo của Hoắc Diễm thì biết ngay đã nhầm người.
 
Tỷ ấy từng định đổi lại với ta, nhưng lại bị ta "dẫn dắt sai lệch". 
 
Để giảm thiểu ảnh hưởng xuống mức thấp nhất, tỷ tỷ quyết định đâm lao phải theo lao. Nhưng tỷ ấy biết ta không sao bắt chước nổi phong thái của mình, nên bảo ta cứ đường hoàng làm chính mình. 
 
Việc trong phủ bề ngoài là ta quản, nhưng thực chất mọi chuyện đều do tỷ ấy thao túng.
 
Thế nhưng ta vẫn chẳng thấy vui. Ta giống như một chú chim nhỏ tội nghiệp bị nhốt vào lồng, mất sạch tự do. 
 
Thậm chí ta chỉ có thể trốn sang viện của tỷ tỷ để ăn quà vặt, vì nếu Hoắc Lẫm nhìn thấy chắc chắn sẽ khiển trách ta không có dáng vẻ của một chủ mẫu.
 
Tỷ tỷ cũng chẳng vui vẻ gì. Tỷ ấy vốn hiếu thắng từ nhỏ, thấy Hoắc Diễm suốt ngày không lo chính sự, chỉ nghĩ đến chuyện ăn chơi lêu lổng của đám công tử bột là lửa giận bốc lên ngùn ngụt. 
 
Ngày ngày tỷ ấy cầm roi da giám sát Hoắc Diễm đọc sách viết chữ, hy vọng hắn ta có thể đỗ đạt khoa cử.
 
Hôm ấy, Hoắc Diễm đang ở thư phòng đọc sách, còn ta ở trong phòng tỷ tỷ ăn quà vặt. Thấy tỷ ấy lén lút giấu một cuốn sách dưới gối, ta sinh lòng hiếu kỳ bèn hỏi đó là cái gì. Tỷ tỷ cũng không giấu ta, đưa cuốn sách vào tay ta.
 
Ta mở ra xem, trong sách vẽ những nam nữ thân hình trần trụi quấn quýt lấy nhau với tư thế kỳ quái. "Cái này là...?". 
 
Chuyện này thực sự vượt quá nhận thức của ta, ta không khỏi cau mày, chẳng biết nên diễn đạt thế nào.
 
Tỷ tỷ hiếm khi đỏ bừng mặt, nói: "Hoắc Diễm mua đấy. Hắn cũng chỉ có chuyện này là có thể khiến ta vui vẻ một chút.". 
 
Tỷ tỷ lại hỏi ta: "Muội và Tướng quân trong chuyện này thế nào?".
 
Ta nghe mà mờ mịt: "Chuyện này là chuyện gì cơ?". 
 
Tỷ tỷ sững người, nhận ra mình nói quá ẩn ý, bèn giảng giải cặn kẽ cho ta nghe. Đến lúc này ta mới biết, viên phòng lại thú vị đến thế. Ngay cả người chưa bao giờ ham mê hưởng lạc như tỷ tỷ mà cũng thấy "nghiện".
 
Ta không muốn tỷ tỷ lo lắng, nên không nói rằng ta và Hoắc Lẫm thành hôn đã một tháng rồi mà chưa từng viên phòng. Nhưng ta đã cầm cuốn sách đi. Đã là chuyện vui thế này, ta cũng muốn Hoắc Lẫm làm theo sách cùng chơi với ta.
 
Đêm xuống, Hoắc Lẫm vẫn như thường lệ giúp ta tháo trâm cởi giày. 
 
Những việc này khi ở nhà đều do nha hoàn làm, nhưng Hoắc Lẫm chinh chiến nhiều năm nên không quen để nha hoàn hầu hạ thân cận, càng không chịu được cảnh ta ngay cả việc nhỏ này cũng cần người giúp. 
 
Chàng bắt ta tự làm, nhưng ta nhất quyết không làm.
 
Lần đầu ta nũng nịu đòi chàng giúp, chàng lạnh mặt bảo: "Không có lần sau". 
 
Lần thứ hai ta nũng nịu, chàng vẫn lạnh mặt nói: "Đêm qua ta đã bảo không có lần sau rồi mà". 
 
Nhưng tỷ tỷ cũng thường bảo ta "không có lần sau", cuối cùng vẫn bại dưới chiêu nũng nịu của ta đấy thôi. Thế là ta tiếp tục nhõng nhẽo.
 
Hoắc Lẫm dùng đôi mắt đen sắc sảo nhìn chằm chằm ta: "Nếu không phải cuốn sổ tay quản gia hôm nay nàng đưa ra thực sự xuất sắc, ta đã phải nghi ngờ mình cưới nhầm người rồi.". 
 
Sổ tay đó là do tỷ tỷ viết. Tỷ tỷ từng quản lý hàng trăm cửa hàng, một cái phủ Tướng quân cỏn con đối với tỷ ấy đúng là "dùng dao mổ trâu giết gà", đương nhiên nhận được lời khen của Hoắc Lẫm.
 
Nhưng Hoắc Lẫm không dễ lừa như ta tưởng. Để tránh bị chàng phát hiện điều bất thường, ta không dám nói nhiều nữa, lẳng lặng tháo trâm cài. Trong lòng uất ức vô cùng, đến mức hốc mắt đỏ hoe.
 
Hoắc Lẫm thở dài: "Thôi vậy, nàng dù có giỏi giang đến đâu cũng chỉ là một tiểu nha đầu mười sáu tuổi. Chỉ là trước mặt người ngoài, đừng có làm nũng như thế này với ta.".
 
Ta không ngờ Hoắc Lẫm lại đổi ý. Ta biết chàng và tỷ tỷ khác nhau, nên những chuyện khác chẳng dám đòi hỏi gì thêm. Nhưng chuyện viên phòng thì khác, tỷ tỷ bảo Hoắc Diễm khi làm chuyện đó cũng rất vui, vì thế chắc Hoắc Lẫm sẽ đồng ý thôi.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo