Liên Hoa Song Sinh - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

24

 

Cố Bắc Thần ngượng ngùng nhìn quanh trái phải. Đợi đến khi cùng ta đi đến chỗ không người ở giữa hồ, chàng hít sâu mấy hơi. Rồi mới cúi đầu, chăm chú nhìn vào mắt ta, “Tống tiểu thư, tổ phụ đã biết chuyện đóa sen vàng rồi.”

 

“Người nói, vô công bất thụ lộc, đóa sen vàng đó, cứ xem như là sính lễ nàng tặng ta. Sau khi thành thân, con cái có thể theo họ nàng, cũng có thể theo họ nhà ngoại tổ nàng.”

 

“Ta cũng có thể theo họ nàng. Nếu như vật còn không được...” Cố Bắc Thần cắn răng, bày ra vẻ mặt coi cái chết nhẹ tựa lông hồng: “Tổ phụ ta cũng có thể theo họ nàng!” Nói xong những lời này, Cố Bắc Thần vừa xấu hổ vừa hổ thẹn, nhưng không rời mắt, kiên định nhìn ta.

 

Vị thiếu niên Tướng quân trong truyền thuyết đối mặt với vạn ngàn quân địch mà không đổi sắc mặt, giờ phút này lại vì căng thẳng mà toàn thân run rẩy nhẹ. Chàng nuốt nước bọt, gắt gao nhìn chằm chằm môi ta. Hệt như một tù nhân, tuyệt vọng nhưng đầy hy vọng chờ đợi phán quyết.

 

Ta chợt cảm thấy, đây có lẽ là thời khắc yếu đuối nhất trong cuộc đời Cố Bắc Thần. Chàng đã đánh cược tất cả danh dự và kiêu hãnh của một nam nhân. Dưới ánh nắng, đôi đồng tử đen của chàng chân thành đến đau lòng.

 

Tim ta như bị ai đó bóp chặt đột ngột, khẽ chua xót, sau đó lại có chút nhói đau.

 

Người nhà họ Cố, rất yêu tiền.

 

Cố lão tướng quân trong triều, có một biệt danh rất không nhã nhặn, gọi là Cố Thiết Ưng.

 

Mọi người cười ông một xu cũng không nhổ ra, còn chặt chẽ hơn cả gà sắt. Nhưng ông sống rất giản dị, ăn uống kham khổ, quần áo tuềnh toàng. Một đồng tiền, hận không thể bẻ đôi mà dùng. Bởi vì ông muốn dùng số tiền tiết kiệm được để nuôi dưỡng vợ con của những tướng sĩ thương vong.

 

Thật sự đáng kính mà cũng đáng thương.

 

Cố Bắc Thần, người yêu tiền nhất, và Tống Gia Nguyệt, người có tiền nhất. Nhìn thế nào cũng vô cùng xứng đôi.

 

25

 

Ta chủ động đưa tay ra, nắm lấy bàn tay thô ráp, rộng lớn của Cố Bắc Thần, “Chúng ta mới gặp mặt một lần, nói chuyện hôn sự quá vội vàng. Tuy nhiên ta cảm thấy, chúng ta có thể tìm hiểu nhau trước, nếu hợp ý, huynh hãy sai người đến nhà cầu hôn.”

Cố Bắc Thần toàn thân cứng đờ, sau đó cúi đầu, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm bàn tay ta.

 

Dưới ánh nắng, hai bàn tay nắm chặt vào nhau. Một đen một trắng, một thô một mịn, như một đôi âm dương ngư quấn quýt.

 

Mặt Cố Bắc Thần, trong khoảnh khắc đỏ bừng.

 

“Các người đang làm gì? Buông ra!” Bùi Cảnh Xuyên nhìn thấy cảnh này, mắt long sòng sọc. Hắn chẳng còn bận tâm đến phong thái lễ nghi nữa, sải chân chạy về phía chúng ta.

 

Tống Thanh Tuyết theo sát phía sau.

 

“Đồ khốn, ngươi dám chạm vào vị hôn thê của ta!” Cây cầu gỗ này vốn đã hẹp, Bùi Cảnh Xuyên cố sức muốn chen vào giữa ta và Cố Bắc Thần, thân thể có chút mất thăng bằng.

 

Đúng lúc này, Tống Thanh Tuyết đưa chân ra, lén lút móc vào bắp chân hắn.

 

“Bịch!”

 

Bùi Cảnh Xuyên hoàn toàn mất thăng bằng, hai tay vung vẩy loạn xạ trong không trung, vậy mà lại đánh trúng ta.

 

Ta để tránh bàn tay hắn vung tới, vô thức ngửa người ra sau, cũng theo đó mà ngã xuống nước.

 

“Bùi công tử!”

 

“Bịch, bịch!”

 

Tống Thanh Tuyết không chút do dự nhảy xuống nước, bơi về phía Bùi Cảnh Xuyên.

 

Lúc này ta mới nhớ ra, nàng ta biết bơi lội.

 

Trong sân viện của Liễu di nương có một cái hồ, cứ đến mùa Hè, nàng ta sẽ lén lút dạy Tống Thanh Tuyết bơi lội trong hồ.

 

Cặp mẹ con này thật sự mưu tính lâu dài quá.

 

Không ngờ, Tống Thanh Tuyết cũng đi theo vết xe đổ của mẹ nàng ta.

 

26

Cố Bắc Thần nhảy xuống nước, vòng tay ôm eo ta, nhanh chóng nhảy vọt lên khỏi mặt nước.

 

Động tác nhanh đến nỗi, ta thậm chí còn chưa kịp sặc nước.

 

Cứ như nhẹ nhàng nhúng mình xuống nước một chút vậy.

 

Lên bờ, chàng nhanh chóng cởi áo ngoài khoác lên người ta, còn không quên dùng tay vắt khô mái tóc ướt sũng của ta.

 

So với đó, Tống Thanh Tuyết và Bùi Cảnh Xuyên có vẻ thảm hại hơn nhiều.

 

Bùi Cảnh Xuyên dù sao cũng là nam giới, hắn không biết bơi, trong lúc hoảng loạn hai tay quẫy đạp kịch liệt.

 

Tống Thanh Tuyết phải rất vất vả mới vòng tay ra phía sau ôm chặt lấy cổ hắn, đưa hắn vào bờ.

 

Đợi đến khi Cố Bắc Thần nắm cổ áo hắn kéo lên, Bùi Cảnh Xuyên đã sặc không ít nước. Mắt nhắm nghiền, mặt tái mét, nằm vật ra đất như nửa sống nửa chết.

 

“Bùi công tử!”

 

“Bùi công tử người tỉnh lại đi!”

 

Tống Thanh Tuyết quỳ ngồi dưới đất, lau nước trên mặt, lưỡng lự mãi, đột nhiên cúi người hôn lên đôi môi đang khép chặt của Bùi Cảnh Xuyên.

 

Xung quanh vang lên một loạt tiếng hít hà.

 

Những kẻ đứng xem sau khi thấy chúng ta lần lượt rơi xuống nước, đều nhanh chóng bước tới.

 

Lúc này trên cây cầu gỗ chật hẹp, người đã đứng đầy.

 

Những người ở hàng đầu tiên để những người phía sau có thể nhìn rõ, thậm chí còn tử tế chủ động ngồi xổm xuống.

 

Ta rụt vào lòng Cố Bắc Thần, không kìm được thở dài một hơi. Thế này thì xong rồi, không muốn đính hôn cũng phải đính hôn rồi.

 

Đại Lương tuy dân phong cởi mở, nhưng kiểu như thế này ở nơi đông người, vừa ướt sũng vừa ôm nhau, không đính hôn thì có vẻ hơi khó nói.

 

Ta thò đầu ra liếc nhìn Tống Thanh Tuyết.

 

Quả nhiên, niềm vui trong mắt nàng ta, che giấu cũng không.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo