Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta tức khắc ngã ngồi xuống đất, rơi hai hàng nước mắt tuyệt vọng.
Hắn sẽ không buông tha cho ta đâu.
Dù cho năm đó Cố Quân từng nâng niu ta trong lòng bàn tay, xem như bảo vật.
Nhưng những việc ta làm sau đó, đủ để khiến hắn lạnh lòng.
Ta đặt tay lên cổ tay hắn, run rẩy hỏi: "Bệ hạ đã thành thân chưa?"
Cố Quân nhìn ta đầy thú vị, đầu ngón tay thô ráp mơn trớn đôi môi ta.
"Thành thân thì sao? Mà không thành thân thì thế nào?"
"Bệ hạ là chủ của thiên hạ, thứ gì mà chẳng có, tự nhiên không thiếu một mình ta, chi bằng chúng ta mỗi người một ngả ..."
Sắc mặt Cố Quân lập tức thay đổi, hắn bóp chặt lấy ta.
"Nàng dám cùng trẫm mỗi người một ngả?"
Ánh mắt hắn lúc này vừa hung dữ vừa độc ác, mang theo sát khí như muốn rút gân lột da ta.
Ta bị dọa đến phát khóc: "Ngươi muốn thế nào?"
Cố Quân túm lấy cổ tay ta đè lên bậu cửa sổ, âm hiểm mà dịu dàng nói: "Nàng cướp đi sự trong trắng của ta một lần, ta trả lại cho nàng một lần, thế mới là công bằng."
Gió đêm hiu hiu thổi qua khóm mẫu đơn ngoài cửa sổ.
Thỉnh thoảng có những giọt mưa ngọt ngào rơi xuống.
Ta bị ép buộc kéo vào một vùng nóng ẩm hầm cập, cuối cùng cũng đợi được đến lúc mây tan mưa tạnh.
Ta cũng thở phào một cái: "Bệ hạ mệt rồi sao... Chúng ta rửa ráy sớm rồi nằm nghỉ đi."
Lời vừa dứt, âm điệu đột ngột bị va chạm đến mức vỡ vụn.
Cố Quân khẽ cười: "Ai muốn rửa ráy nằm nghỉ cùng nàng? Đã không quản được cái miệng thì chặn lại đi."
Đêm đó, ta bị nhốt trong màn đỏ, miệng bị chặn chặt.
Ngọn nến hồng trên bàn thức trắng suốt đêm.
4
Khi ta tỉnh dậy, Cố Quân đã biến mất không dấu vết.
Ngoài cửa sổ mưa phùn lất phất, tiếng bàn tán của đám cung nữ nhỏ lọt vào tai.
"Nghe nói Dư Thái úy trốn thoát rồi."
"Cô nương bên trong xử trí thế nào?"
"Bệ hạ sắp lập nữ tử người Hồ làm phu nhân, đương nhiên sẽ không giữ cô ta lại."
Nghĩ đến sự hỗn loạn đêm qua, ta kinh hãi làm đổ chén nước cạnh giường.
Tiếng gốm sứ vỡ vụn làm ngừng bặt câu chuyện của bọn họ.
Đám cung nữ nối đuôi nhau đi vào, lẳng lặng hầu hạ ta mặc y phục.
Trong ánh mắt bọn họ tràn đầy sự đồng cảm.
Có lẽ... ta sắp chết rồi.
Ta tự biết mình chẳng có bản lĩnh gì, có được sự vẻ vang như hôm nay đều dựa vào cha ta.
Ông ấy chạy rồi, ta cũng nên sớm tính kế cho mình.
Ta vốn định đi hỏi Cố Quân xem hắn sẽ xử trí ta thế nào.
Trên đường đi, ta bị một nữ tử mặc áo đỏ đâm sầm vào bồn hoa.
Dính đầy bùn đất.
Người đàn bà đó hừng hực khí thế, gấu váy treo đầy những chiếc chuông đồng kêu leng keng.
Giữa tiết trời mùa hạ, nàng ta giống như một đóa hoa lựu nở rộ rực rỡ.
Nàng ta nhìn xuống ta từ trên cao, chân mày đầy vẻ khó chịu.
"Ả là ai?"
Cung nữ bên cạnh đáp: "Bẩm phu nhân, đây là nữ tử bệ hạ đưa về cung tối qua."
Hóa ra, nàng ta chính là vị hoàng hậu mà Cố Quân định lập.
Diện mạo khác hẳn với nữ tử Trung Nguyên.
Ngũ quan sâu sắc, giữa đôi lông mày có thể thấy được một nét anh khí.
Có điều biểu cảm thật sự chẳng lấy gì làm thân thiện.
Nàng ta cười lạnh một tiếng: "Nữ tử người Hán các người lúc nào cũng kiểu cách làm bộ, thật khiến người ta phát ghét."
"Lát nữa chắc lại định đi mách lẻo với Cố Quân, nói ta đẩy ngươi chứ gì?"
Ta định bò dậy, lại bị nàng ta đá thêm một nhát vào bồn hoa, ngã lộn nhào "chó ăn bùn".
"Vậy thì đúng như ý ngươi, để xem Cố Quân tin ngươi hay tin ta."
Ta nhìn theo hướng mắt của nàng ta, chỉ thấy Cố Quân mặc bộ hoàng bào minh vàng, từ xa đi lại.
Giữa đôi lông mày là một vẻ thanh tĩnh.
Sáng trong như ngọc.
Đợi hắn đến gần, nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt, rồi cười mắng: "Đồ ngu, cút về đi, đừng ở đây làm chướng mắt."
Xem chừng hôm nay tâm trạng người này rất tốt, không có ý trách phạt gì.
Ta vốn là kẻ quý mạng, đang định đứng dậy.
Nào ngờ nữ tử kia đột nhiên rút ra trường roi, nở nụ cười lạnh: "Ta muốn ngươi chết—"
Nụ cười trên môi Cố Quân thu lại, ngay khoảnh khắc sau, trường roi rơi xuống mu bàn tay của hắn.
Trên làn da trắng trẻo lập tức hiện lên một vết roi đỏ rực.
Tất cả mọi người đều sợ ngây người.
Nữ tử kia gào lên: "Cố Quân! Ngươi có còn nhớ những gì ả đã làm với ngươi không?"
Hắn thản nhiên che tay áo lại, hạ mắt xuống, thần sắc hơi lạnh.
"Yên tâm, không quên được. Chỉ là bây giờ tha cho nàng ta, e là quá hời cho nàng ta rồi."
Sau đó, ta bị người ta lôi lại chỗ ở đêm qua.
5
Ta nghĩ có lẽ ta đã bị trúng nắng.
Sau khi trở về, ta chỉ biết thu mình trên giường, héo rũ như cành lá úa, một giọt nước cũng chẳng màng.
Đêm xuống, Cố Quân đến.
Hắn mặc một bộ thường phục màu huyền.
Thấy ta ngơ ngẩn co rúc trên giường, hắn khẽ bật cười: "Dư Ôn Lệnh, cái thói xấu không chịu ăn cơm này, nàng lại thêm vào từ lúc nào thế?"
Thần sắc ta rệu rã, không nói lấy một lời.
Có lẽ Cố Quân tưởng ta lại giở chứng tiểu thư kiêu kỳ, hắn bóp cằm ta nâng lên: "Sao thế? Còn muốn trẫm phải đút cho nàng?"
"Cơm canh trong cung đúng là không bằng đồ đạc ở phủ Thái úy của nàng."
Hiện nay thiên hạ mới định, trăm công nghìn việc bộn bề.
Ba bữa một ngày của Cố Quân vẫn là cháo cơm như dân thường.
Phần gửi đến chỗ ta còn được thêm mấy món mặn ngon miệng.
Thấy ta vẫn cứ ủ rũ, Cố Quân cạn sạch kiên nhẫn, lôi tuột ta xuống giường.
"Ăn đi—"
Ta bị kéo động đến vết thương trên chân, đau đến phát khóc.
Đó là vết thương do vô tình quẹt phải khi ngã vào bồn hoa.
Vết cắt hơi sâu.
Nhưng ta nghĩ dù sao mình cũng sắp chết rồi, chữa hay không cũng chẳng quan trọng.
Nên ta không nói.