Lửa Dữ Thiêu Miên Miên - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1


Từ nhỏ tôi làm gì cũng chậm hơn người khác nửa nhịp.


Lúc mẹ và bố dượng tôi gặp tai nạn xe cộ, tôi không rơi một giọt nước mắt nào.


Tối về đến nhà mới bật khóc.


Người anh trai khác cha khác mẹ của tôi, Giang Chính Sơ, đã tiếp quản gia nghiệp.


Do tôi khóc vào lúc nửa đêm.


Anh không thấy nên đã nhẫn tâm gọi tôi là "đồ vô ơn".


Nhưng tôi có một bí mật.


Tôi thích anh.


Và còn lén lút luyện viết thư tỏ tình trên mạng.


Đến nay đã đăng ròng rã ba năm.


Vậy mà bản thảo đầu tiên vẫn chưa xong.


Mười giờ tối, tôi ngồi lì trước máy tính, vắt óc suy nghĩ phần tiếp theo.


Con trỏ chuột dừng ở câu "Anh chịu thiệt một chút, ngã vào tay em đi mà..." rồi nhấp nháy không ngừng.


Khu bình luận:


"Chủ thớt ơi, bản thảo viết ba năm rồi, chị mà còn chờ nữa là người ta vợ con đề huề luôn đấy."


Tôi thở dài một hơi.


Nhìn tổng thể, số bình luận trong khu comment còn nhiều hơn số chữ tôi viết.


Mà mấy lời yêu đương tôi viết từ ba năm trước vẫn còn treo ở phần mở đầu.


Hồi đó bài viết bỗng dưng nổi tiếng, được cư dân mạng truyền tay nhau rần rần.


Mấy nghìn cặp đôi dùng lời yêu tôi viết để tỏ tình thành công đã quay lại cảm ơn tôi, rồi còn tay trong tay ngồi hóng hớt.


Ba năm trôi qua, các cặp đôi trong khu bình luận chia chia hợp hợp, mấy cặp kết hôn sinh con cũng không ít.


Còn tôi, tác giả gốc, bản thảo đầu tiên cũng chưa viết xong, trai cũng chưa tán đổ.


Tôi cố thức đến 11 giờ, bức thư tỏ tình sửa tới sửa lui, thêm được mười chữ mới.


Hai mí mắt đã bắt đầu díp lại.


Fan cứng "Lửa Thiêu Miên Miên" xuất hiện đúng giờ.


Lửa Thiêu Miên Miên: "Tối nay được mỗi một dòng?"


Ngay cả qua màn hình cũng cảm nhận được giọng điệu bất mãn.


Tôi tên là Giang Miên Miên, nickname là Miên Miên.


Anh ta đã theo dõi tôi từ ba năm trước, chắc là muốn chép "văn" của tôi để đi tán tỉnh bạn gái.


Thế là tôi nghiêm túc trả lời: "Ừm, hơi buồn ngủ."


"Chẳng có gì mới mẻ."


Đây là lời nhận xét nghiêm khắc của "Lửa Thiêu Miên Miên" về nội dung cập nhật tối nay của tôi.


Tôi hơi chán nản, dù sao thì Giang Chính Sơ cũng trăm công nghìn việc, sao có thể thích một cục nợ như tôi được chứ?


Tôi xoa xoa trán, ra ngoài đi vệ sinh.


Phòng khách đang bật một ngọn đèn.


Giang Chính Sơ vắt chéo chân, ngồi trên sofa xem tài liệu.


Đôi chân thon dài tùy ý co lại dưới bàn trà.


Ánh đèn yếu ớt chiếu lên gò má lạnh lùng của anh, nửa sáng nửa tối, gọng kính phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo.


Hôm nay lạ thật, vậy mà anh vẫn chưa ngủ?!


Nghe thấy tiếng động, anh bình thản ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.


Tôi bỗng cứng đờ, như con thỏ bị sói vồ, sống lưng lành lạnh.


Anh ấy luôn rất nghiêm khắc với tôi, không bao giờ tán thành việc tôi thức khuya.


"Miên Miên, ra ngoài làm gì đấy?"


Giọng Giang Chính Sơ hơi khàn, mang theo cảm giác cấm dục đầy mê hoặc.


"Em... muốn..."


Anh cực kỳ kiên nhẫn, chờ tôi nói xong.


"Đi vệ sinh."


Giang Chính Sơ nhếch môi: "Đi đi."


Tôi lề mề đi ngang qua anh, đột nhiên bị anh kéo giật cái tai thỏ trên mũ áo ngủ lại: "Cúc áo tuột rồi kìa."


Tôi ngã "bịch" xuống sofa.


Giang Chính Sơ cúi đầu, khuôn mặt đẹp trai kề sát lại.


Tim tôi bắt đầu đập thình thịch.


Mùi hương gỗ thông lạnh ập đến.


Rõ ràng cúc áo sơ mi của anh đã cài đến chiếc trên cùng, nhưng khi yết hầu trượt lên xuống, vẫn có thể thấy được khe hở bị căng ra.


"Sau này anh ở nhà, nhớ cài cúc áo cho cẩn thận."


Giang Chính Sơ thản nhiên nhắc nhở, cài lại chiếc cúc áo tròn xoe cho tôi. Lúc rụt tay về, đầu ngón tay anh vô tình sượt qua cằm tôi.


Hơi thô ráp.


"Đỏ mặt cái gì?"


Anh đã phát hiện ra sự khác thường của tôi.


Tôi nín thinh nửa phút: "Không..."


"Được rồi."


Giang Chính Sơ không thèm để ý đến lời phản bác của tôi, lại vùi đầu vào công việc.


Đã bảo mà, Giang Chính Sơ là người trong đầu chỉ có công việc, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi.


Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, lon ton chạy vào nhà vệ sinh.


Lúc tôi quay lại, Giang Chính Sơ đang chuẩn bị về phòng ngủ, anh dặn tôi: "Buồn ngủ thì đi ngủ sớm đi, đừng thức khuya."


Tôi phản ứng chậm chạp: Hả?


Sao anh biết tôi buồn ngủ?


Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy cư dân mạng nói đúng.


Đợi đến lúc tôi lề mề viết xong thư, có khi con của Giang Chính Sơ cũng ra đời rồi.


Vậy thì tôi sẽ mãi mãi không còn cơ hội nữa.


Thế là sáng sớm tinh mơ, tôi đứng ở huyền quan, chặn Giang Chính Sơ đang chuẩn bị ra ngoài.


Hôm nay là Chủ nhật, nhưng anh vẫn phải ra ngoài bàn chuyện làm ăn.


Ánh mắt anh lướt qua bộ dạng đã được tôi chưng diện cẩn thận, buồn cười hỏi: "Em muốn đi cùng à?"


"Vâng."


Khách hàng hẹn ở sân golf.


Tôi không biết chơi, chỉ có thể ngồi phía sau đưa nước cho Giang Chính Sơ.


Đột nhiên, một làn hương thơm ập đến bên cạnh.


"Em là Miên Miên đúng không? Chị là thư ký của anh trai em, Tiêu Danh Du. Lần đầu gặp mặt, chúng ta làm quen chút nhé, sau này sẽ thân thiết hơn."


Người phụ nữ mặc chiếc váy liền màu đen cổ chữ V xẻ sâu, mái tóc đen dài vắt sau tai, cài một chiếc kẹp tóc ngọc trai màu bạc, ánh mắt kiêu ngạo.


Tôi cau mày, không thích cách nói chuyện của cô ta.


Nhanh quá, tôi không theo kịp.


Tôi còn chưa "tiêu hóa" hết lời tự giới thiệu của cô ta, Tiêu Danh Du đã bắt đầu câu tiếp theo.


"Anh trai em thích gì?"


"Bình thường có đưa người phụ nữ nào khác về nhà không?"


Thấy tôi ngơ ngác, cô ta lại hạ thấp giọng hỏi: "Cậu ấy mặc quần sịp đùi hay sịp tam giác?"


Tôi chậm rãi xử lý câu hỏi của cô ta.


Thích gì ư?


"Anh ấy thích cưỡi ngựa."


Dáng vẻ của Giang Chính Sơ lúc cưỡi ngựa vô cùng anh dũng, tấm lưng thẳng tắp nối liền với đường cong của hông, mượt mà và gợi cảm.


Tôi cũng thích ngắm.


Có đưa người phụ nữ nào về nhà không?


Tôi: "Không có đưa ai về nhà."


Tiêu Danh Du thấy tôi nói ngắt quãng từng chữ, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái, như thể đang nhìn một kẻ ngốc.


Nhưng tôi đâu phải bẩm sinh đã vậy, chỉ là hồi nhỏ bị sốc tâm lý nên nói chuyện mới chậm.


Giang Chính Sơ đánh trúng một quả, xoay người đi về phía tôi.


Câu hỏi thứ ba của Tiêu Danh Du vượt quá giới hạn rồi.


Tôi nhìn anh, cau mày, lẩm bẩm nhắc lại như đang suy nghĩ: "Sịp đùi hay sịp tam giác?"


Đợi đến lúc Giang Chính Sơ đi tới trước mặt, lời đã thốt ra rồi.


Lần này, Tiêu Danh Du sững sờ, Giang Chính Sơ sững sờ, và tôi cũng... từ từ sững sờ.


Không khí chìm vào sự im lặng quỷ dị.


Giang Chính Sơ híp mắt, giọng điệu lạnh lùng: "Miên Miên, cô ta đang hỏi em đấy à?"


Tiêu Danh Du lập tức đứng dậy, vẻ mặt vô tội đáng thương: "Giang tổng, tôi có nói gì đâu."


Tôi cầm chai nước, đối mặt với Giang Chính Sơ.


"Miên Miên, sịp đùi sịp tam giác gì?" Anh từ từ cúi xuống, kề sát tôi, giọng điệu dịu dàng hơn một chút.


"À..." Tôi nghẹn họng, ánh mắt từ từ rơi xuống nửa thân dưới của anh, vành tai dần đỏ ửng.


Sắc mặt Giang Chính Sơ trầm xuống, chân tướng đã rõ.


Tiêu Danh Du thấy tình hình không ổn: "Giang tổng, tôi còn việc chưa làm xong, xin phép đi trước."


Kẻ đầu sỏ gây tội chạy mất, bỏ lại một đứa xui xẻo là tôi bị liên lụy vô cớ.


Vành tai tôi chín rực.


Giữa một khoảng không chết lặng, cằm tôi đột nhiên bị nâng lên, đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Giang Chính Sơ.


Giọng anh bình tĩnh đến đáng sợ.


"Anh mặc sịp đùi. Cho nên, thu lại ánh mắt của em đi."

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo