Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
15
Vì cảnh sát can ngăn kịp thời, tên bắt cóc không gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Giang Chính Sơ chỉ bị phê bình giáo dục bằng lời, rồi được thả ra.
Lúc từ đồn cảnh sát ra ngoài, trời đã nhá nhem tối.
Tôi từ cửa hàng tiện lợi trở về, trên tay xách băng keo cá nhân và tăm bông.
Giang Chính Sơ vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như cũ, mày mắt nhíu lại, ngồi vắt chéo chân trên băng ghế dài bên ngoài.
Ánh hoàng hôn chiếu từ sau lưng, hắt ra một cái bóng thật dài.
Tôi bước đến trước mặt anh, lấy tăm bông tẩm i-ốt ra: "Sát trùng."
Giang Chính Sơ ngước mắt lên, mím môi, ngoan ngoãn sáp lại gần, chủ động áp vết thương lên cây tăm bông tôi đang giơ.
Tay anh thì vòng qua eo tôi, nhẹ nhàng xoa xoa.
"Lần sau không được đánh nhau nữa."
Tôi nhỏ giọng dặn dò.
"Ừ..." Giang Chính Sơ đáp được nửa lời, rồi đột ngột ngẩng lên, đáy mắt ánh lên niềm vui sướng vỡ oà.
"Anh... cái gì..."
Giang Chính Sơ đột nhiên kéo tôi lại, sờ sờ mặt tôi: "Em nói chuyện, bình thường rồi?"
"Miên Miên, em..."
Tôi nhìn vết bầm tím trên trán anh, lầm bầm một câu: "Đều nhớ ra hết rồi, anh đã cứu em hai lần, không có gì đáng sợ nữa."
Anh nắm lấy ngón tay tôi, đáy mắt xẹt qua vẻ giằng xé: "Xin lỗi em, Miên Miên, nếu lúc đó anh nhanh hơn một chút..."
"Đã rất nhanh rồi, thật đó."
Cơn gió chiều vừa mát lành vừa dịu dàng.
Thổi tung mái tóc tôi.
Giang Chính Sơ cứ nhìn tôi chằm chằm như vậy, cười mãi không thôi.
Tôi bị anh nhìn đến mức tim đập loạn xạ, đành phải chuyển chủ đề: "Nhiều năm như vậy, anh đối tốt với em, là vì áy náy, hay là vì... thích em?"
Giang Chính Sơ không chớp mắt: "Vì thích."
"Ồ."
"Ồ?"
Tôi xử lý xong vết thương, chống hai tay, kéo giãn khoảng cách với anh.
"Anh thích em, nên mới nhìn em viết thư tình cho anh, viết suốt ba năm?"
Biểu cảm của Giang Chính Sơ có một thoáng trống rỗng.
Tôi tiếp tục: "Anh thích em, nên còn đăng ký một cái ID giả để lừa gạt tình cảm của em?"
"Miên Miên, anh..."
Tia lửa trong lòng tôi đang xẹt xẹt, một niềm vui gọi là "cãi nhau" đang nở hoa trong lòng tôi.
Đúng, cứ như vậy!
Để anh ta nhịn suốt ba năm.
Cuối cùng cũng đợi được đến ngày tôi ăn nói trôi chảy.
Giang Chính Sơ, người chưa bao giờ thua trong khoản đấu võ mồm, giờ phút này lại cứng họng, trông như một kẻ ngốc.
"Miên Miên, em phạt anh đi, anh nhận sai, tùy em phạt thế nào cũng được, anh đều nhận."
Mắt tôi sáng lên: "Cái gì cũng tùy em sao?"
"Tùy em."
Tôi chụt một cái hôn anh: "Vậy chúng ta về nhà!"
Tài xế đã đỗ xe ở ngã rẽ.
Tôi kéo cửa xe, đột nhiên phát hiện có gì đó không đúng: "Ơ, tấm vách ngăn sao lại..."
Giang Chính Sơ đột nhiên ôm lấy tôi từ phía sau, đẩy tôi vào xe, rồi nhanh chóng lên theo, đóng cửa lại, giật phăng cà vạt.
"Bắt đầu thôi."
?
Giang Chính Sơ cúi xuống hôn tôi một cái: "Không phải em nói tùy em phạt sao? Anh ở đây, tùy em."
"Em không có ý đó, anh hiểu lầm rồi..."
Anh không cho tôi cơ hội giải thích, chặn hết mọi lời của tôi lại trong miệng.
Giờ phút này, cuối cùng tôi cũng hiểu trên đời còn có một từ, gọi là "lấy lùi làm tiến".
Mối tình thầm của anh chàng lập trình viên kết thúc vào một buổi sáng nọ.
Tôi và Giang Chính Sơ bước xuống từ cùng một chiếc xe.
Anh cũng không biết là bị chập dây thần kinh nào, ngay trước cổng công ty, anh cúi đầu hôn tôi một cái.
Cạch.
Cây bút của cô lễ tân rơi xuống đất.
Giang Chính Sơ dường như sợ cô ấy vẫn chưa rõ mối quan hệ của chúng tôi, liền gõ gõ lên bàn lễ tân:
"Trùng hợp quá, cô cũng đi làm sớm vậy à? Giới thiệu một chút, đây là con gái của mẹ kế tôi, cũng là bà chủ tương lai của công ty chúng ta. Thật ngại quá,"
"Để cô phải thấy chúng tôi thể hiện tình cảm rồi."
Vì câu nói này, tôi đã trốn trong văn phòng anh suốt cả buổi sáng.
Tránh né một đám đồng nghiệp hóng hớt.
Buổi trưa, Giang Chính Sơ làm xong việc, đột nhiên xách tôi lên, mở cửa, thông báo với mọi người:
"Hôm nay cho mọi người nghỉ nửa ngày
Tiếng reo hò suýt nữa làm sập trần nhà.
"Có dịp gì tốt thế ạ?"
"Là ngày trọng đại của tôi và bà chủ của các cô."
Hôm nay Giang Chính Sơ đã đặt một nhà hàng.
Nằm trên tầng 22 của một tòa nhà lớn.
Từ thang máy nhìn ra, có thể thu trọn cả thành phố vào tầm mắt.
Nhà hàng trống không, chỉ có một bó hoa hồng thật lớn đặt ở giữa.
Giang Chính Sơ nói: "Miên Miên, tối qua anh mơ thấy bố anh."
"Hửm?"
"Hôm nay tan làm sớm, cho các cô nghỉ nửa ngày."
"Ông ấy bảo anh phải tìm cho em một tấm chồng tốt, chồng em phải chu đáo, dịu dàng, biết thấu hiểu, nửa đời sau không được để em bị bắt nạt, nếu không chết rồi ông ấy cũng không tha"
"Cho anh."
Tôi chớp chớp mắt, nghe mà chẳng hiểu gì.
Giang Chính Sơ lấy từ trong bó hoa ra một chiếc nhẫn: "Sau khi suy nghĩ kỹ, anh thấy mình khá là hợp."
"Giang Miên Miên, em có đồng ý lấy anh không?"
Tôi nhìn anh chằm chằm, rồi từ từ mỉm cười, đưa tay ra: "Em đồng ý."
Tối hôm cầu hôn thành công, tôi cũng mơ thấy bố dượng.
Ông có vẻ rất không vui, trong mơ cứ rượt đánh Giang Chính Sơ: "Thằng khốn nhà mày, thằng khốn nhà mày, thằng khốn nhà mày dám có ý đồ với nó, đồ súc sinh!"
Giang Chính Sơ kiên quyết không hé răng, chịu mấy gậy, "Ý đồ cũng đã có rồi, bố cứ đánh mấy gậy cho hả giận, nhưng đừng quá tay, con còn phải dậy sớm"
"Đưa Miên Miên đi dự lễ tốt nghiệp."
Mẹ tôi đứng bên cạnh cười tươi như hoa.
"Ông Giang à, bọn trẻ nó vui, ông đừng giận nữa."
Cả nhà chúng tôi vui vẻ ăn một bữa cơm, lúc mẹ sắp đi, bà xoa đầu tôi:
"Sau này không có bố mẹ ở bên, con và anh phải sống thật tốt nhé, yên tâm, hôn sự này, mẹ đồng ý."
Sau đó hình như tôi đã khóc.
Sáng sớm bị đồng hồ báo thức đánh thức, mắt vẫn còn sưng húp.
Tôi cố gắng gạt giấc mơ kỳ quái đó ra khỏi đầu.
Giang Chính Sơ đã mặc xong quần áo: "Miên Miên, hôm nay là lễ tốt nghiệp, quần áo ở bên ngoài, chúng ta phải xuất phát thôi."
Sáng sớm tháng Sáu, nắng vừa đẹp, gió cũng thật dịu dàng.
Tôi mặc lễ phục, vui vẻ kéo Giang Chính Sơ ngồi vào xe.
Lúc anh cúi người, anh nhíu mày.
Tôi hỏi: "Sao thế anh?"
Anh thản nhiên ngồi vào: "Không có gì, tối qua bị người ta đánh."
(Hết)