Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiếp trước, tôi là phu nhân của một vị thủ trưởng khiến ai ai cũng ngưỡng mộ.
Nhưng chồng tôi, Mạnh Sĩ An, từng bị thương ở dây thanh quản và vùng bẹn trên chiến trường.
Anh ta mất đi khả năng làm đàn ông và cũng không thể nói chuyện.
Vì thế, suốt 40 năm hôn nhân, tôi và Mạnh Sĩ An sống trong cảnh vợ chồng hữu danh vô thực.
Tôi chưa bao giờ ghét bỏ anh ta, cam tâm tình nguyện giữ danh tiết, lặng lẽ chung sống với một người câm gần nửa đời người.
Cho đến sinh nhật 60 tuổi, tôi tình cờ lục được hơn 500 chiếc thẻ điện thoại trong thư phòng của anh ta.
Tất cả đều dùng để gọi cho nữ văn công mà anh ta yêu nhưng không có được.
Thì ra, anh ta không phải không thể nói, mà chỉ là không muốn nói với tôi.
Anh ta không phải không thể làm đàn ông, mà chỉ là không muốn làm đàn ông của tôi.
Cú sốc quá lớn khiến tôi ôm hận mà chết.
Lần nữa mở mắt ra, tôi đã quay về năm 1984.
Đời này, tôi sẽ không chịu ấm ức vì bất kỳ người đàn ông nào nữa!
Những năm 80 là thời kỳ vàng cho khởi nghiệp.
Lợi dụng làn sóng cải cách mở cửa, tôi quyết định đến Thâm Thành để lập nghiệp!
1
Đặc khu kinh tế Thâm Thành được thành lập vào tháng 8 năm 1980, đến nay mới phát triển được bốn năm.
Từ quê tôi đến đó, giao thông vô cùng bất tiện.
Thời này dĩ nhiên chưa có máy bay hay tàu cao tốc, chỉ có thể đi tàu hỏa xanh cũ kỹ.
Không chỉ phải đổi tàu ba lần, mà chuyến gần nhất cũng phải chờ đến Chủ Nhật.
Tôi lấy bút đỏ khoanh tròn một ngày trên tờ lịch.
Còn năm ngày nữa, tôi sẽ rời khỏi ngôi làng hẻo lánh và khép kín này.
Mượn xe đạp của chị hội trưởng hội phụ nữ, tôi đạp suốt một buổi chiều, cuối cùng cũng đến được nhà ga trước khi mặt trời lặn để mua vé.
Vừa quay đầu lại, tôi đã thấy Mạnh Sĩ An đang bước ra từ cửa trạm.
Tôi trọng sinh, anh ta cũng trẻ lại bốn mươi tuổi.
Cao lớn hiên ngang, mày kiếm mắt sáng, phong thái oai hùng, là vị đoàn trưởng trẻ tuổi nhất trong quân đội.
Tiền đồ rộng mở vô hạn.
Cũng là người đàn ông mà kiếp trước tôi đã yêu suốt mấy chục năm trời.
Tôi ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần có tên chung trong một tờ giấy đăng ký kết hôn, chúng tôi chính là một gia đình.
Dù anh ta không thể nói chuyện, không thể gần gũi vợ chồng, không thể cho tôi một đứa con, tôi vẫn chưa từng oán thán.
Trái lại, tôi đã dùng cả đời mình để yêu thương, chăm sóc, sưởi ấm anh ta.
Kết quả, cuộc đời tôi trở thành một trò cười lớn.
Thấy tôi, Mạnh Sĩ An khẽ nhíu đôi mày thanh tú.
Anh ta mở miệng, giọng điệu có chút không vui.
“Diệp Đàn, chẳng phải tôi đã bảo em đừng ra ga đón tôi sao?”
Lúc này tôi mới sực nhớ, thì ra hôm nay chính là ngày Mạnh Sĩ An về phép thăm nhà.
Kiếp trước, vào thời điểm này, tôi đã gửi điện báo cho anh ta.
Nói rằng chúng tôi đã đính hôn ba năm, mà ở nông thôn, con gái hai mươi tuổi đã bị xem là “gái già” rồi.
Vậy nên tôi bảo Mạnh Sĩ An rằng tôi muốn kết hôn, muốn theo anh ta nhập ngũ.
Trong quân đội, sĩ quan khi đạt đến một cấp bậc nhất định có thể đón vợ con đến đoàn trú.
Quân nhân và gia đình không chỉ được đoàn tụ mà còn được giải quyết chuyện công việc, trường học.
Đối với những cặp vợ chồng phải xa cách lâu dài, đây là điều họ mong chờ nhất.
Năm ngoái, Mạnh Sĩ An đã thăng lên chức đoàn trưởng, đủ điều kiện để đón vợ theo quân.
Tôi luôn trông mong anh ta sẽ đưa tôi đi.
Nhưng anh ta chưa bao giờ đồng ý.
Tôi sốt ruột, gửi điện báo dọa rằng nếu anh ta không đến đón tôi, tôi sẽ tự mang hành lý đến đơn vị tìm anh ta.
Bất đắc dĩ, Mạnh Sĩ An mới miễn cưỡng về quê, còn đặc biệt dặn tôi không được ra đón.
Tôi biết anh ta đang cố tình xa cách mình.
Kiếp trước, tôi đã rất đau lòng.
Tôi nghĩ rằng chúng tôi đã đính hôn, dù chưa có giấy đăng ký kết hôn, chưa động phòng, nhưng ở nông thôn, như vậy đã được xem là vợ chồng.
Tôi chỉ muốn được ở bên Mạnh Sĩ An, mong sớm ngày lấy được giấy kết hôn để theo anh ta vào quân đội, chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ.
Tôi còn muốn sinh con cho anh ta.
Nhưng đời này, tôi đã từ bỏ giấc mộng làm vợ quân nhân.
Tôi chỉ muốn đến Thâm Thành để gây dựng sự nghiệp.
Vậy nên, ngay cả chuyện Mạnh Sĩ An về phép, tôi cũng quên mất.
Tôi đến đây để mua vé tàu đi Thâm Thành, hoàn toàn không phải để đón anh ta.
Mạnh Sĩ An hiểu lầm, gương mặt thanh tú thoáng vẻ mất kiên nhẫn.
“Em gấp gáp đến thế cơ à?”
“Chúng ta còn trẻ, không cần phải kết hôn vội!”
“Cuộc sống trong quân đội rất khổ cực, theo quân không phải để hưởng phúc!”
“Em đến đó chỉ làm anh phân tâm thêm!”
“Anh còn muốn tiếp tục thăng tiến!”
Vừa mở miệng, Mạnh Sĩ An đã đưa ra hàng loạt lý do để không cho tôi theo anh ta vào quân đội.
“Tôi không đến đây để đón anh.”
“Tôi cũng cảm thấy kết hôn bây giờ còn quá sớm, tôi không theo quân nữa.”
Lời của tôi khiến Mạnh Sĩ An sững sờ.
Nhưng ngay sau đó, anh ta cười khẩy.
“Diệp Đàn, từ bao giờ em học được cái trò lùi để tiến vậy?”
Mạnh Sĩ An cho rằng tôi yêu anh ta đến chết đi sống lại, chẳng tin nổi tôi thật sự từ bỏ ý định theo quân.
Tôi cũng chẳng buồn giải thích.
Dù sao thì năm ngày nữa, tôi sẽ rời khỏi đây để đến Thâm Thành.
Từ đó trời cao đất rộng, không còn vướng bận.